Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 408 Truy Sát Trong Đêm Khuya

Cập nhật lúc: 02/05/2026 05:38

Nhưng Bắc Nguyệt quận chúa tại sao có màu tóc đỏ giống Hiên Viên Vấn Thiên? Hơn nữa nha đầu này thiên phú cao như thế, không phải là giống Hiên Viên Vấn Thiên như đúc sao? Nói đây không phải là huyết mạch truyền thừa thì không ai tin được!

Nhìn khuôn mặt dữ tợn của hắn, Hoàng Bắc Nguyệt tức giận một chút, nguyên khí băng phát ra trong không khí, đông lạnh trong nháy mắt khiến vàng ròng thánh hỏa tiêu tan xuống một chút.

Ngụy Võ Thần chỉ cảm thấy lạnh cả người, nhiều năm qua dương dương tự đắc, kết quả chỉ là hiểu lầm, hắn cũng rất phẫn nộ!

“Một khi đã như vậy, giữ lại ngươi cũng không có tác dụng gì, nay lão phu sẽ đưa ngươi xuống Địa ngục” Kiếm giơ quá đầu, tất cả ánh chớp theo cánh tay hắn hội tụ ở mũi kiếm, khí thế bàng bạc, ánh chớp lóe ra, mang theo gió bão cuồng thét, làm cây cối bốn phía lay động.

Lôi Long quay đầu lại nhìn hắn, lạnh lùng nói: “Thật sự cần một chiêu kia sao?”

“Hừ! nha đầu giữ lại chỉ là tai họa, hôm nay nhân cơ hội này diệt cỏ tận gốc đi!” Ngụy Võ Thần âm độc nói.

Lôi Long hiểu, thương cảm nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, hạt giống tốt với thiên phú hai loại như vậy, vài năm nữa có lẽ sẽ làm cả Đại lục Tạp Nhĩ Tháp khiếp sợ.

Tóc dài màu đỏ rực ch.ói mắt, có thể chiếu sáng bóng đen trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp.

Đáng tiếc

Ánh chớp từ sừng vàng chậm rãi dâng lên, tụ lại cùng ánh chớp trên kiếm của Ngụy Võ Thần, màu vàng cùng màu xanh lam lần lượt thay đổi lóe ra, chậm rãi, khúc xạ bốn phía, khắp rừng rậm Phù Quang bắt đầu toát ra ánh chớp k.h.ủ.n.g b.ố!

“Trời giáng sấm sét, thần uy huy hoàng, lấy kiếm làm dẫn!” Theo tiếng hét của Ngụy Võ Thần, từ sâu trong rừng rậm nổ vang lên.

Hoàng Bắc Nguyệt nhăn mi, cảm nhận lực lượng hung mãnh.

Từ khi nàng xuất đạo, lần đầu tiên gặp uy lực mạnh mẽ như thế, nếu như giờ phút này không có rừng rậm Phù Quang che khuất bầu trời, nhất định sẽ thấy Ngụy Võ Thần dẫn xuống thiên lôi, khiến mây đen tuôn ra, phong vân đột biến, một mảnh đất trời như địa ngục!

Đây chính là sức mạnh của thần thú cấp bảy Lôi Long thay trời trừng phạt sao?

Hoàng Bắc Nguyệt vừa nghĩ, hai tay nhanh ch.óng kết ấn, nguyên khí hỏa cùng nguyên khí băng đồng thời điều động, xung quanh thân thể kết thành một kết giới lửa băng xoay tròn như Bát Quái!

Nhưng đúng lúc này, trong lòng của nàng đột nhiên nhúc nhích một chút, một loại cảm giác quen thuộc - là…Yểm.

Yên lặng hồi lâu Yểm tự nhiên có động tĩnh ! Nàng tưởng rằng hắn định vĩnh viễn dùng chiến tranh lạnh với nàng!

“Rời đi…không, không kịp rồi!” Yểm chỉ nói một câu như vậy, hồi lâu không nghe giọng của hắn, nàng cảm giác giọng nói Yểm thật hoa lệ, mang theo vẻ yêu tà.

Từng tia nguyên khí màu đen không được sự đồng ý của nàng chui ra khỏi đầu ngón tay, sau đó sáp nhập vào kết giới của nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, liền thấp giọng nói: “Yểm, ngươi làm gì?”

Yểm chưa trả lời nàng, nàng cũng không có thời gian chờ đợi Yểm trả lời, bởi vì….

“Thiên Phạt!” Giọng nói hùng hậu của Ngụy Võ Thần vang vọng khắp trong rừng rậm Phù Quang, mà sâu trong rừng rậm tiếng động trong nháy mắt vang đến, sấm sét mãnh liệt từ bốn phương tám hướng, trên trời dưới đất vọt tớ. Mà giữa bầu trời một tiếng sấm vang lên, một tia chớp bổ ra trên đỉnh đầu rừng rậm!

Ánh trăng thẩm thấu đi vào, theo ánh trăng là sấm sét nổ vang về phía đầu Hoàng Bắc Nguyệt.

Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mắt lại, nàng tuyệt đối không phải người ngồi chờ c.h.ế.t, bóng người quỷ mị trong nháy mắt dời đi, tránh thoát ánh chớp, nhưng một giây sau, chỗ nàng tránh đến, ánh chớp màu vàng từ rừng rậm tiếp tục bổ ra liên tiếp công kích. Vô số ánh chớp vàng xông đến, ngắn ngủn một giây vây quanh Hoàng Bắc Nguyệt!

Sắc mặt trấn định rốt cuộc có một tia động dung, lông mày nhíu c.h.ặ.t, ánh chớp xoay tròn quanh kết giới, không ngừng tách kết giới của nàng ra. Nguyên khí màu đen chậm rãi hội tụ trên kết giới. Ánh chớp thật vất vả mới thẩm thấu qua kết giới vào nhưng chạm đến nguyên khí lúc màu đen liền tránh ra, tựa hồ sợ hãi màu đen nguyên khí!

Bị vây trong Thiên Phạt, Hoàng Bắc Nguyệt cảm thấy thân thể như bị lực lượng cường đại xé mở, khó chịu muốn c.h.ế.t, cho dù không bị Thiên Phạt đ.á.n.h trúng, nàng cũng bị lực lượng áp bách phun ra một ngụm m.á.u.

Đây là sức mạnh của Thiên Phạt sao? Quả nhiên rất mạnh!

Ngụy Võ Thần cùng Lôi Long quả không phô trương thanh thế, thực lực như thế, chẳng trách hắn có thể xưng bá nước Đông Ly!

Nàng không nghĩ tới, trừ Thành Tu La cùng Điện Quang Diệu, nàng vẫn gặp đối thủ mạnh như vậy, lúc này nàng vì báo thù mà đến, chẳng lẽ phải táng thân ở đây sao?

Tầm mắt có chút mơ hồ, Thiên Phạt áp bách, làm m.á.u thẩm thấu ra khỏi da tay, nàng có chút không chống đỡ được, quỳ một gối trên mặt đất.

Kết giới cường đại đang chống đỡ, nguyên khí băng cùng nguyên khí hỏa cũng lung lay như sắp đổ!

Hai bên giằng co, Hoàng Bắc Nguyệt bên này không dễ chịu, Ngụy Võ Thần bên kia cũng không tốt hơn. Thiên Phạt không phải thuật pháp bình thường, mượn sức mạnh của trời, Ngụy Võ Thần chỉ là phàm nhân, Lôi Long cũng không mạnh mẽ như Huyễn Linh Thú của Mặc Liên, bởi vậy đều làm tiêu hao nguyên khí trong cơ thể. Nha đầu kia vậy mà có thể kiên cường chống giữ.

Ngụy Võ Thần bên khóe miệng cũng chảy ra tia m.á.u, hắn rất ít khi sử dụng Thiên Phạt. Một khi sử dụng, cả vạn người cũng không địch nổi, không người nào có thể ngăn cản được trên 3 giây. Mà nha đầu này…

Phốc…. Ngụy Võ Thần cũng phun ra một ngụm m.á.u.

Mà may cho hắn là bên kia, Hoàng Bắc Nguyệt rốt cuộc không chống đỡ nổi, đầu gối mềm nhũn, ngã gục xuống, kết giới chậm rãi bị nứt, thân thể cũng chầm chậm rơi từ không trung xuống.

Tốt lắm, rốt cuộc cũng có thể diệt cỏ tận gốc. Bên mép Ngụy Võ Thần nụ cười chưa kịp thành hình đột nhiên cứng ngắc. Chỉ thấy kết giới của Hoàng Bắc Nguyệt rầm một tiếng hoàn toàn phá nát, vốn tưởng rằng nàng sẽ bị Thiên Phạt thiêu cháy, không ngờ tại ngàn cân treo sợi tóc, nguyên khí màu đen bống nhiên ngưng tụ thành hình dáng loài người, từ giữa không trung, ôm Hoàng Bắc Nguyệt vào lòng.

Thiên Phạt đụng tới nguyên khí màu đen ngưng tụ thành hình người bỗng sợ hãi lùi lại.

“Không thể nào?”Ngụy Võ Thần thì thào nói, bên khóe miệng m.á.u tươi không ngừng chảy xuống, hắn không đỡ được sức mạnh của Thiên Phạt. Tay cầm kiếm run rẩy, rốt cuộc tách khỏi liên hệ với sừng vàng của Lôi Long, mà Thiên Phạt không lập tức biến mất, vẫn nỗ lực đột phá nguyên khí màu đen. Nhưng sao có thể thành công được.

Chỉ thấy bóng người màu đen chậm rãi xoay người lại, ngưng tụ thành một người cao lớn kiên cường, khí thế phi phàm. Chỉ nhìn bộ dáng của hắn liền cảm thấy trong lòng vô cùng ngưỡng mộ. Trên khuôn mặt lộ vẻ không vui. Hắn nhàn nhạc kiếc qua nhóm người phía trước.

Ngụy Võ Thần trợn mắt ngoác mồm, mà Lôi Long lắp bắp nói: “là… là ngươi?”

“Hóa ra chỉ là một con sâu mà thôi”. Yểm nói lạnh lùng, một tay ôm Hoàng Bắc Nguyệt, một tay khác vươn ra, nguyên khí màu đen vô hạn kéo dài, một tay tóm lấy cổ Lôi Long, nắm c.h.ặ.t nó, lôi từ cây xuống đất.

“Dám bắt nạt người của ta” Yểm không vui nói.

Thần thú cấp bảy Lôi Long không có nửa điểm kháng cự được.

Ngụy Võ Thần ngã khỏi lưng Lôi Long, ngẩng đầu nhìn thấy Lôi Lòng thường ngày bản thân mình cũng phải cung kính, giờ phút này bị bóng người màu đen kia nắm như con sâu trong tay, đáng thương giãy dụa mấy lần, liền bị người kia khinh thường ném đi.

Người này rốt cuộc là ai, hắn chưa từng nghe trên Đại lục Tạp Nhĩ tháp có một vị quỷ dị như vậy. Hắn tỉ mỉ nhìn Yểm, nhưng chính Lôi Long lại hô với hắn: “đi mau”.

Ngụy Võ Thần ngẩn ra: “đi?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 408: Chương 408 Truy Sát Trong Đêm Khuya | MonkeyD