Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 406 Truy Sát Trong Đêm Khuya

Cập nhật lúc: 02/05/2026 05:38

Nhiều năm qua gặp vô số cao thủ, thực lực gấp mấy lần hắn cũng có, nhưng không ai địch lại hắn, cho nên huynh đệ Âm Dương Kính mới có địa vị cao bên cạnh Ngụy Võ Thần. Kể cả những cao thủ cũng không dám trêu chọc bọn hắn!

Nhưng Hoàng Bắc Nguyệt lại có khối cổ ngọc  thần kỳ - Vạn Thú Vô Cương!

Trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp, không nhiều người biết Vạn Thú Vô Cương, nhưng bọn hắn thuộc tộc loại âm dương sống trong bóng tối, trước khi ra ngoài thường trốn ở nơi bí mật len lén quan sát biến hóa trên thế gian. Vạn Thú Vô Cương hơn mười năm trước xuất hiện cùng một vị tuyệt thế cao thủ, có thể nói khiến trời đất quỷ thần khiếp đảm, không gì làm khó được! Đáng tiếc không lâu sau, người kia cùng Vạn Thú Vô Cương biến mất, mười mấy năm qua chưa từng xuất hiện! Chuyện này bộ tộc âm dương bọn họ lưu truyền tới nay, là người thừa kế tự nhiên rành mạch từng câu, trưởng bối từng giáo huấn: sau này gặp phải người giữ Vạn Thú Vô Cương, nhất định phải tránh xa, tránh bị diệt tộc. Hắn không ngờ đụng phải người trong truyền thuyết cùng vật này.

Huyền Dương bị dọa nào dám ở lại chỗ này, nhất định bỏ chạy rất xa! Nhưng tốc độ của hắn làm sao sánh được Xích Kim Thánh Hổ?

Tiểu Hổ đã sớm theo dõi hắn, trước khi hắn cất bước chuẩn bị chạy đã vươn móng vuốt lên chụp lại!

Trên móng vuốt mang theo lửa cháy, áo bào âm dương của Huyền Dương lập tức bốc cháy, hắn kêu t.h.ả.m lăn lộn trên mặt đất, lăn đến giữa băng tuyết dập tắt lửa!

“Đại nhân tha mạng! Tiểu nhân có mắt không nhìn thấy Thái Sơn, mạo phạm đại nhân, xin đại nhân tha mạng a!” Huyền Dương quỳ trên mặt đất không ngừng dập đầu.

Trên lưng Xích Kim Thánh Hổ là Hoàng Bắc Nguyệt, Huyền Dương trong lòng khiếp sợ, người này quả nhiên lợi hại, nhanh như vậy đã đột phá thiên địa lệnh cấm của hắn mà đi ra.

Không thể đắc tội, tuyệt đối không thể đắc tội a!

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nhìn hắn: “Ngụy Võ Thần đâu?”

“Tiểu, tiểu nhân không biết… .” Huyền Dương lắp bắp nói.

Hoàng Bắc Nguyệt sắc mặt lạnh lẽo, nói: “Giữ lại kẻ vô dụng làm gì, Tiểu Hổ….”

“Không không không, đại nhân tha mạng, ta nói, ta nói!” Huyền Dương lập tức bị dọa dập đầu như điên, tuy hắn khinh thường kẻ bội bạc, bán đứng chủ nhân, nhưng trước mắt sống c.h.ế.t làm sao cân nhắc nhiều được!

“Ngụy đại tướng quân được mấy cao thủ bảo vệ đã rời đi trước, chúng ta phụng mệnh ở đây bày ra thủ thuật che mắt ngăn chặn truy binh mà thôi.”

Hoàng Bắc Nguyệt mím môi thật c.h.ặ.t, quả nhiên là lão hồ li!

“Đi!” Vỗ vỗ lỗ tai Tiểu Hổ, Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng nói.

Tiểu Hổ nhe răng liếc Huyền Dương, Hoàng Bắc Nguyệt nói “Không sao, tự có người xử lý hắn!”

Nghe nàng nói vậy, Tiểu Hổ thoải mái rời đi, lửa vàng thiêu đốt, rất nhanh hướng chạy đuổi về phía trước!

Nhìn bọn họ rời đi, Huyền Dương đặt m.ô.n.g ngồi dưới đất, xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán, lặng lẽ thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Hoàn hảo… Cuối cùng bảo vệ tánh mạng.

Không đợi hắn bình phục trống n.g.ự.c, đột nhiên bên tai truyền đến động sàn sạt quen thuộc, giống như rất nhiều Phù Quang tụ tập cùng một chỗ, tiếng kêu quấn quýt quanh quẩn.

Chờ đã! Phù Quang? Huyền Dương đứng lên thật nhanh, trước mắt đột nhiên xuất hiện ánh sáng lấp lánh, hắn ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy rừng rậm trên đỉnh đầu có rất nhiều Phù Quang dũng mãnh lao xuống! Bởi vì số lượng rất lớn, giống như một đoàn ánh huỳnh quang lao xuống, trên lưng Huyền Dương lông tơ dựng đứng lên, không đợi hắn niệm chú đã bị vô số Phù Quang bao vây!

“A….. ! ! !”

Trong rừng rậm Phù Quang, một tiếng hét t.h.ả.m vang lên, quanh quẩn bốn phía!

Ở một chỗ khác trong rừng rậm Phù Quang, Ngụy Võ Thần ngồi trên lưng ngựa, đột nhiên nhíu mày, hỏi: “Là tiếng của Huyền Dương sao?”

Cao thủ bên người nghiêng tai nghe xong nói : “Chủ công, nghe không rõ lắm.”

Ngụy Võ Thần khuôn mặt bình tĩnh, ánh sáng lạnh lẽo trong rừng rậm Phù Quang chiếu lên mặt hắn càng khiến vết sẹo thêm dữ tợn k.h.ủ.n.g b.ố. Nếu đó là tiếng của Huyền Dương, vậy có nghĩa Hoàng Bắc Nguyệt đã đ.á.n.h bại Huyền Dương và đuổi theo hắn.

Nhóc con đó mà có bản lãnh cao như vậy! không ngờ Trưởng công chúa Huệ Văn nuôi được một nữ nhi có thiên phú như vậy!

“Còn bao xa?” Ngụy Võ Thần có chút kích động hỏi.

“Chủ công, phía trước là cửa ra rừng rậm Phù Quang.” Cao thủ kia quay đầu lại, định giục người phía sau, nhưng vừa quay đầu lại phát hiện phía sau trống rỗng.

“Hả? Lão Lục bọn họ đâu?” Người nọ kinh ngạc nói, vừa rồi rõ ràng đều theo ở phía sau!

Ngụy Võ Thần quay đầu lại nhìn thoáng qua, quả nhiên không có ai, tâm trạng trầm xuống, không ngờ lại có người không một tiếng động tới gần hắn, lặng lẽ xử lý người bên cạnh! Mà hết thảy hắn không phát giác ra!

Trên trán bắt đầu dần dần chảy ra mồ hôi lạnh, Ngụy Võ Thần quay đầu nói với cao thủ bên cạnh: “Kẻ địch đến”

Người một khắc trước vẫn ở bên cạnh, giờ phút này liền không thấy!

Mồ hôi trên trán trong nháy mắt chảy xuống, con ngựa bất an trên mặt đất bào hai cái chân liền đứng lại không đi.

Ngụy Võ Thần cũng không quất con ngựa, ánh mắt hung ác chậm rãi đảo qua, khí thế sắc bén, bản tính hung tàn phơi bày ra.

“Nếu tới, cũng không cần trốn trốn tránh tránh, ra đi!” Ngụy Võ Thần quát.

Xung quanh im ắng, an tĩnh có chút quỷ dị khiến lòng người phát lạnh, Phù Quang chậm rãi trôi qua.

Ngụy Võ Thần hừ lạnh: “Hừ! Bắc Nguyệt quận chúa, giấu đầu lộ đuôi luôn là tác phong của ngươi sao?”

“Ha…” một tiếng cười khẽ vang lên, Phù Quang phía trước tản ra, một bóng người mặc đồ đen chậm rãi xuất hiện, hãnh diện đứng thẳng, phía sau thần thú Xích Kim Thánh Hổ lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn.

“thần thú Xích Kim Thánh Hổ cấp bốn.” Ngụy Võ Thần nói, “Có thể cùng loại thần thú cấp bậc này ký hiệp ước, Bắc Nguyệt quận chúa thực lực quả nhiên rất mạnh.”

Nghe khẩu khí của hắn có chút lo lắng, nhưng cao thủ bình thường nhìn thấy thần thú đã sớm sợ đến ngất đi rồi, mà Ngụy Võ Thần lại trấn định như vậy, có thể thấy thực lực của hắn tuyệt đối rất mạnh.

“Ngụy đại tướng quân triệu hồi thú là cái gì, không ngại gọi ra đi, hôm nay ở trong rừng rậm Phù Quang, ta và ngươi phải một phen sinh t.ử.” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói.

Ngụy Võ Thần nhìn nàng một cái, nhìn thấy trên người nàng chảy huyết, đã nói: “Ngươi bị trọng thương, lão phu không muốn bắt nạt ngươi, tránh ngày sau có người nói lão phu thắng mà không vẻ vang!”

“Một chút tiểu thương, đối phó ngươi vậy là đủ rồi.” Không phải nàng cuồng ngạo, mà là vết thương này không yếu hại, vừa rồi đuổi theo nàng đã xử lý qua vết thương, hơn nữa có Vạn Thú Vô Cương k.h.ủ.n.g b.ố khôi phục năng lực, nàng tự tin đ.á.n.h nhau không có vấn đề

“Hừ, đồ con nít, cho là có thần thú bên người là coi trời bằng vung sao?” Ngụy Võ Thần hừ lạnh nói, “Hôm nay mở mắt nhìn thực lực của lão phu đi!”

Vừa nói, quanh thân Ngụy Võ Thần đột nhiên tuôn ra từng đoàn ch.ói mắt sấm vang chớp giật, cả tòa rừng rậm Phù Quang như bị đốt sáng lên!

Ánh chớp quá ch.ói mắt, Hoàng Bắc Nguyệt vươn tay ngăn cản trước mắt, từ khe hở híp mắt nhìn qua, thấy một con Thanh Long từ trời xanh trên đỉnh đầu hạ xuống. Thanh Long cả người bao bọc ánh chớp, trợn mắt kêu rống, trên đỉnh đầu hai cái sừng màu vàng luân phiên b.ắ.n ra ánh chớp, vừa nhìn liền biết không phải vật phàm!

Dưới thân con ngựa của Ngụy Võ Thần bị ánh chớp đ.á.n.h trúng, ngã trên mặt đất biến thành than, mà Thanh Long từ trên cây xoay quanh xuống, chiếm giữ khoảng không trên đỉnh đầu Ngụy Võ Thần, kiêu ngạo nhìn Hoàng Bắc Nguyệt!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 406: Chương 406 Truy Sát Trong Đêm Khuya | MonkeyD