Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 397 Ba Ngàn Người Bị Giết Oan
Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:56
Mờ mịt nhìn phía trước ngây người thật lâu, biết Phong Liên Dực tay nhẹ nhàng khoát lên trên vai nàng, thấp giọng gọi: “Nguyệt phu nhân?”
Hoàng Bắc Nguyệt lúc này mới lấy lại tinh thần, ngẩng đầu mỉm cười nói : “Chờ bệ hạ khỏi vết thương, có lẽ cũng không cần nghe tiếng tiêu.”
“Không, Trẫm thật sự thích khúc nhạc đó, không chỉ vì nó có thể giảm bớt thương thế của trẫm.”
Hoàng Bắc Nguyệt lại giật mình một cái, bó lại cổ áo của áo khoác nói : “Bên ngoài rất lạnh, chúng ta vào thôi.”
Phong Liên Dực gật đầu, hôm nay nói nhiều lời với nàng ở đây, giọng điệu rất bình thản, ở chung cũng rất hòa hợp, không giống mấy lần trước luôn có cảm giác có lá chắn che trước mặt mà không thể vượt qua.
Nàng bây giờ bớt phòng bị hơn, hắn rất thích nói chuyện cùng nàng như vậy.
“Trở về thôi.” Hắn đi phía trước, san bằng tuyết trên mặt đất, để lúc nàng đi qua sẽ không gian nan như vậy.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn thấy bước chân của hắn, không muốn xúc động, bởi vậy ngẩng đầu nhìn về phía xa xa.
Phương xa, có một cột khói đen chậm rãi bố lên, loạng choạng phiêu trên bầu trời.
Hoàng Bắc Nguyệt dừng chân bước, dưới chân ‘răng rắc’ một tiếng, một đống tuyết bị dẫm lún xuống!
Phong Liên Dực quay đầu lại nhìn nàng: “Làm sao vậy?”
“Đó là cái gì?” Hoàng Bắc Nguyệt giơ tay lên, mặt không chút thay đổi chỉ vào hướng khói phía trước.
Phong Liên Dực ngẩng đầu nhìn về hướng tay nàng chỉ, trong mắt né qua ý lạnh không dễ nhận ra, lập tức nói: “Cháy .”
“Đó là hướng dịch quán sao?” Hoàng Bắc Nguyệt âm thầm c.ắ.n răng, sắc mặt lạnh như băng sương, âm trầm rét lạnh, không thua gì lúc hắn lạnh lùng nhất!
Giọng điệu lãnh đạm nhưng lại sắc bén không giống hỏi, mà là chất vấn!
Phong Liên Dực không vui lạnh giọng nói: “Đúng thì sao?”
Hoàng Bắc Nguyệt ha ha cười rộ lên, “Như thế nào? Bệ hạ cảm giác ta nên như thế nào? Người nơi đó, tất cả là người nhà của ta!”
“Bắt đầu từ hôm nay không phải .” Phong Liên Dực quyết đoán nói, “Lúc ngươi tới đây, trên đời này đã hoàn toàn không có Nguyệt phu nhân, ngươi nhớ chưa?”
Hoàng Bắc Nguyệt âm lãnh nhìn chằm chằm hắn, ánh mắt có thể g.i.ế.c c.h.ế.t một con hổ hung mãnh!
“Ta nhớ kỹ, trên đời đương nhiên không có Nguyệt phu nhân!” Hoàng Bắc Nguyệt bỏ lại hắn, đi nhanh đi lên phía trước, nàng biết phát sinh chuyện lớn, giờ phút này không liên lạc được với Hồng Chúc, bọn họ nhất định rất lo lắng cho nàng!
Mới đi hai bước, phía sau một tay đưa đến, bắt được cánh tay của nàng, giọng nói lạnh lẽo vang lên trên đỉnh đầu: “Ngươi đi đâu vậy?”
“Sứ quán cháy, ta không thể trở về xem một chút sao?” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng đẩy tay hắn ra.
“Ngươi trở về cũng vô dụng, không nhìn thấy cái gì hết.” Phong Liên Dực lãnh khốc nói, “Trẫm sẽ an bài đưa di thể bọn họ về nước Nam Dực, toàn bộ cũng hậu táng.”
“Hậu táng? sứ thần nước ta bị g.i.ế.c ở nước Bắc Diệu, các ngươi tưởng hậu táng thì có thể giải quyết vấn đề sao?” Hoàng Bắc Nguyệt cười khẩy một tiếng, “Chuyện trọng đại, nhưng bệ hạ lại cẩu thả như thế, làm cho lòng người giá lạnh!” ,
“Trẫm sẽ giúp ngươi bắt được hung thủ trừng phạt, còn lại ngươi muốn thế nào, Trẫm không thể làm người c.h.ế.t hổi sinh!”
“Ta chỉ muốn đi nhìn một cái mà thôi.” Hoàng Bắc Nguyệt nói, chỉ cần đi ra khỏi đây là có thể xác định đám người Anh Dạ an toàn.
Có lẽ trên mặt nàng có chút bi thương, Phong Liên Dực cũng không thể không thay đổi sắc mặt, rốt cuộc gật đầu, “Trẫm mang ngươi đi xem.”
Cả tòa dịch quán đều bị trọng binh bao vây, đặc biệt sứ quán nước Đông Ly bị vây c.h.ặ.t, ngay cả con ruồi cũng không lọt ra được!
Đi ngang qua sứ quán nước Đông Ly , Hoàng Bắc Nguyệt rất khó hiểu nhìn.
Phong Liên Dực nói: “người của nước Tây Nhung nhìn thấy người của Ngụy Võ Thần đi ra khỏi đám cháy. Mà lệnh bài bọn họ cũng bị một người c.h.ế.t cầm trong tay. nước Đông Ly rất có hiềm nghi.”
“Ngụy Võ Thần… .” Lại là Ngụy Võ Thần, Hoàng Bắc Nguyệt híp mắt, suy nghĩ một chút chuyện đã qua, dường như có chút kỳ hoặc.
Ngụy Võ Thần là con hồ ly đa mưu túc trí, sao lại để người của mình để lệnh bài ở hiện trường chứ? Hơn nữa, g.i.ế.c sứ thần nước Nam Dực thì được cái gì?
Không hề có động cơ, hắn không thể g.i.ế.c người! ‘
“Ngụy Võ Thần là quốc trượng, lại là quyền thần củ nước Đông Ly , nếu hắn thật sự là hung thủ, bệ hạ sẽ g.i.ế.c hắn mà đắc tội với nước Đông Ly sao?” Hoàng Bắc Nguyệt thử thăm dò hỏi.
“Trẫm nói sẽ báo thù cho ngươi, sẽ không nuốt lời.” Phong Liên Dực thản nhiên nói.
Trong xe ngựa, hai người ngồi đối diện với nhau, ánh mắt của hắn thâm thúy trầm lạnh, hoàn toàn không thể nhìn thấu ý nghĩ sâu trong nội tâm của hắn.
Hoàng Bắc Nguyệt hạ xuống con ngươi gật gật đầu, như có điều suy nghĩ nói: “Bệ hạ nếu đáp ứng, ta sẽ chờ bắt được hung thủ thì đưa hắn ngũ mã phân thây!” ,
Phong Liên Dực ngẩn ra, trong nháy mắt cảm giác trong giọng nói nàng sâu kín như hiểu rõ cái gì, nhưng nhìn khuôn mặt rung động lòng người kia dường như lại không phát hiện được gì.
Là ảo giác sao? Có đôi khi cảm giác nàng rất thông minh, cái gì cũng biết, nhưng đôi khi lại cảm giác nàng kỳ thật không biết gì hết.
Hoàng thượng giá lâm, bên này phụ trách tướng lĩnh liền mang người đi tiếp giá. Những tiểu tướng lần đầu tiên nhìn thấy hoàng đế, vội vàng nhịn thở gấp, cúi đầu, không ai dám ngẩng lên liếc mắt một cái.
Bọn họ cúi đầu, trong tầm mắt chỉ có thể nhìn chân của hoàng đế. Từ trong xe ngựa đi ra, hắn lại xoay người đỡ một nữ t.ử từ trên xe xuống.
Nữ t.ử? Chẳng lẽ là Hoàng thượng cùng hoàng hậu cùng đi?
Chuyện này cũng không có gì kỳ quái, bên kia chính là sứ quán của nước Đông Ly , Hoàng hậu nương nương nghe nói cha của mình xảy ra chuyện, chính mình muốn đi ra nhìn một lần.
Những người này một lòng tưởng Đế hậu giá lâm, liền lập tức hô to: “Cung nghênh Hoàng thượng, cung nghênh hoàng hậu!”
Hoàng Bắc Nguyệt đi xuống xe ngựa ngẩn ra, hoàng hậu? Dưới cái khăn che mặt khóe miệng nhếch lên, lộ ra độ cong châm chọc.
Vừa vặn trong lòng Phong Liên Dực có chút vui vẻ, nghe binh lính hô như vậy biết là sai, hoàng hậu cũng không đến, nhưng hắn cũng không nói thẳng, bên cạnh tiểu thái giám lập tức muốn lên tiếng nhắc nhở những người đó, lại bị hắn đưa tay ngăn lại.
Cúi đầu muốn nhìn phản ứng của nàng thế nào, song ở dưới cái khăn che mặt m.ô.n.g lung, chỉ thấy bên khóe miệng nụ cười châm chọc, đột nhiên ánh mắt của hắn nguy hiểm nheo lại.
Không nói thêm gì, hắn đi vào trước, Hoàng Bắc Nguyệt nhìn bốn phía, đã nhìn thấy người của nước Tây Nhung đi tới liếc bên này một cái đã vội vã trở về.
Hoàng Bắc Nguyệt không một tiếng động đi vào.
Sứ quán của nước Nam Dực bị đốt thành một đống đổ nát, bên trong t.h.i t.h.ể bị mang ra, đặt ở một bên, Hoàng Bắc Nguyệt muốn đi qua xem một chút lại bị thị vệ ngăn trở .
“Thi thể đã cháy sạch không thể phân biệt, phu nhân đừng nên nhìn, tránh bị kinh hách.” Diễm Tâm Sư vội vã chạy tới nói.
Nhìn thấy bệ hạ đối xử tốt với nữ nhân này, vẫn tự mình mang nàng tới đây, bọn họ sao dám không cung kính nàng một chút đây?
Ánh mắt Hoàng Bắc Nguyệt nhìn lướt qua đám t.h.i t.h.ể này, hỏi: “Tào công t.ử ở đâu?”
Nghe nàng vừa mở miệng liền hỏi Tào công t.ử, Diễm Tâm Sư cũng có chút do dự liếc nhìn Tu La vương, sợ nói sai bị trừng phạt, thấy Phong Liên Dực mặt không biểu cảm, hắn mới nói: “Thi thể Tào công t.ử thả ở trong phòng… .”
Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng hồi hộp, nghĩ thầm chẳng lẽ lúc ấy thật quá khẩn cấp nên Hồng Chúc chỉ kịp cứu Anh Dạ, mà Tào Tú Chi liền gặp nạn?
