Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 395 Ba Ngàn Người Bị Giết Oan

Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:56

Thiên đại Đông Nhi cười khẩy: “Ngụy đại tướng quân sốt ruột làm gì? Chẳng lẽ sợ người của ngươi không cẩn thận làm rơi lệnh bài, lưu lại chứng cớ khiến người ta bắt được?”

“Hừ! đừng nói bậy!” Ngụy Võ Thần lạnh lùng hừ một tiếng.

Thiên đại Đông Nhi nhìn về phía Diễm Tâm Sư, nói : “Sư đại nhân, rốt cuộc là lệnh bài của nước nào?”

Diễm Tâm Sư lên tiếng cười cười, vẫy vẫy tay Người của thành Tu La phía sau nói: “bao vây sứ thần nước Đông Ly , người nào cũng không cho phép rời đi một bước.”

Nói hết lời, tất cả mọi người vẫn sửng sốt một chút, có một khoảnh khắc an tĩnh như không tiêu hóa được lời của hắn.

Ngụy Võ Thần bình tĩnh nhất, rất nhanh kịp phản ứng, lớn tiếng quát hỏi: “Sư đại nhân, ngươi có ý gì?”

“Không có ý gì, theo quy củ làm việc mà thôi.” Diễm Tâm Sư lạnh lùng nói, giơ lệnh bài trong tay lên, lệnh bài bị cháy bên trên nám đen có khắc một chữ ‘Ly’ tinh sảo

Ngụy Võ Thần sửng sốt, lập tức quay đầu nhìn về người mà hắn vừa phái đi sứ quán nước Nam Dực, người nọ hoảng hốt nói: “Chủ công, thuộc hạ không để lại lệnh bài, lệnh bài thuộc hạ vẫn còn!”

Vừa nói liền lấy lệnh bài ra chứng minh mình trong sạch.

Thiên đại Đông Nhi khanh khách cười một tiếng, nói với Diễm Tâm Sư: “Sư đại nhân, hiện tại có thể chứng minh chúng ta không nhìn lầm cũng không vu oan quốc trượng đại nhân.”

Diễm Tâm Sư gật đầu, sắc mặt lãnh khốc, không khách khí với quốc trượng nữa, lãnh đạm nói: “Quốc trượng đại nhân, e rằng ngày mai ngài vẫn tiếp tục ở lại nước Bắc Diệu, chờ điều tra rõ chuyện rồi hãy rời đi.”

Ngụy Võ Thần coi như tỉnh táo, suy nghĩ một chút chuyện đã qua thật giống như là cố gắng thiết trí bẫy dụ hắn nhảy vào. Hắn nhất thời không kiểm tra liền trúng kế!

“Sư đại nhân, lão phu muốn gặp hoàng hậu.” Ngụy Võ Thần tỉnh táo nói.

Diễm Tâm Sư âm trầm cười nói: “Quốc trượng đại nhân an tâm, chớ vội nóng nảy, kiên nhẫn chờ đi, Hoàng hậu nương nương vừa đại hôn cùng Hoàng thượng, hôm nay ở trong cung bận rộn, chắc là không quản việc vặt bên ngoài.”

“Sư đại nhân chỉ cần thông báo một tiếng, nếu Hoàng hậu nương nương thật sự bận rộn không gặp lão phu, lão phu cũng không thể nói gì hơn.” Ngụy Võ Thần không biết tâm tính Ngụy Yên Nhiên, đi ra phía trước đưa một chiếc nhẫn phỉ thúy xanh biếc.

Trên nhẫn có ánh sáng xanh lục quanh quẩn, vừa nhìn liền biết là thần khí thuộc tính mộc, giá trị phi phàm, coi như Người của thành Tu La cũng sẽ động tâm chút xíu đi.

Nhưng Diễm Tâm Sư chỉ  thản nhiên nhìn thoáng qua, nhân tiện nói: “Quốc trượng đại nhân, việc này sự tình trọng đại, quốc trượng đại nhân vẫn nên kiên nhẫn chờ, không nên kinh động bệ hạ, nếu không….”

Trong giọng nói ý tứ uy h.i.ế.p rất nặng, Ngụy Võ Thần sao còn nghe không rõ. Trong lòng tức giận, nhưng nghĩ tới đối phương là Người của thành Tu La liền không dám nói thêm cái gì.

Lạnh lùng hừ một tiếng, Ngụy Võ Thần liền xoay người vào phòng.

Thiên đại Đông Nhi nhìn hắn, trong mắt lạnh lùng né một tia sát khí, đó là một cơ hội tốt g.i.ế.c Ngụy Võ Thần. Nhưng cao thủ bên cạnh hắn có rất nhiều, hơn nữa, nàng không rõ Hoàng Bắc Nguyệt có tính toán gì không?

Nàng sẽ không tin trong sứ quán nước Nam Dực, Hoàng Bắc Nguyệt bị c.h.ế.t, với bản lĩnh của Hoàng Bắc Nguyệt, tới lúc nguy hiểm tuyệt đối sẽ phát hiện, căn bản sẽ không để chuyện xảy ra!

Nhưng hiện tại nước Nam Dực bị c.h.ế.t nhiều người như vậy, sứ quán cũng bị lửa thiêu, Hoàng Bắc Nguyệt lại không có bất cứ động tĩnh gì, nàng chỉ biết chuyện này tuyệt đối không đơn giản như vậy!

Hoàng Bắc Nguyệt có tính toán gì, nàng không biết được.

“Thiên đại đại nhân, trước khi chuyện được điều tra rõ, mời người của nước Tây Nhung cũng kiên nhẫn chờ ở trong sứ quán đi.” Diễm Tâm Sư nhìn phương hướng Ngụy Võ Thần rời đi mà lạnh lùng cười, liền quay sang nói với Thiên đại Đông Nhi.

Thiên đại Đông Nhi gật đầu, nói : “Đương nhiên, hy vọng quý quốc không nên làm lấy tư làm công. Việc này liên quan tới hòa bình của nước Bắc Diệu cùng nước Nam Dực, mong Hoàng thượng quý quốc cân nhắc.”

“Nhất định rồi, thiên đại đại nhân cứ yên tâm.”

Thiên đại Đông Nhi cười cười, giả bộ không thèm để ý hỏi: “Hôm nay sứ quán nước Nam Dực bị thiêu rụi, Sư đại nhân có biết rốt cụ bao nhiêu người c.h.ế.t. Sứ thần nước Nam Dực là Tiểu Hầu gia của Phủ Hoài Bắc Hầu, hắn mang theo vợ con, lần này bị nạn thật sự khiến người ta thương tiếc.”

Diễm Tâm Sư nói: “Mọi chuyện phải chờ dập tắt lửa mới biết được, thiên đại đại nhân hình như rất quan tâm bọn họ.”

Thiên đại Đông Nhi gật đầu, nói : “Chỉ là nghĩ đến Nguyệt phu nhân đang mang thai, cảm giác rất đáng thương mà thôi.”

Diễm Tâm Sư ánh mắt chợt lóe, hắn đương nhiên biết Nguyệt phu nhân không có việc gì, đã được bệ hạ sớm đón đi. Dường như phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i này không tầm thường, có vẻ rất nhiều người chú ý cô ta.

******

Sắc trời đã dần dần sáng, Hoàng Bắc Nguyệt đẩy cửa ra ngoài.

Cả đêm tuyết rơi, giờ phút này trong viện tích dày một tầng tuyết, cây trúc màu xanh biếc đều bị đè khom cành, ngẫu nhiên có gió thổi qua khiến tuyết đọng bay lả tả xuống.

Vài người ở trong sân cầm chổi quét tuyết, cái chổi nhẹ nhàng đảo qua trên mặt đất, động tác và tiếng động đều nhỏ. Thấy nàng đi ra liền chỉnh tề hành lễ với nàng, sau đó tiếp tục quét tuyết đi.

Những người này đều là thuộc thành Tu La, hơn nữa chung quanh biệt viện này có kết giới rất mạnh mẽ, còn mạnh hơn cả hoàng cung, mơ hồ có thể cảm giác nguyên khí phong d.a.o động.

Hẳn là chính Phong Liên Dực bày ra kết giới.

Nàng muốn liên lạc với Hồng Chúc, nhưng vì tầng kết giới này che, nàng không cảm giác được khí tức của bất kỳ ai, thậm chí ngay cả Băng Linh Huyễn Điểu cùng Tiểu Hổ trong trong không gian linh thú cũng bị che đậy.

Trừ Hắc Thủy Cấm Lao cảm giác được chút khí tức của Yểm, xem như nàng hoàn toàn ngăn cách cùng ngoại giới.

Nàng đã để Chi Chi đi nhắc nhở Hồng Chúc, cho nên mặc kệ xảy ra chuyện gì, Hồng Chúc cùng A Tát Lôi cũng có thể ứng phó.

Nàng đi lại trong viện, theo đường nhỏ không có tuyết chậm rãi xuyên qua rừng trúc, gió thổi qua, lá cây đong đưa làm tuyết đọng rơi lả tả xuống.

Đi chưa bao xa, liền nghe được phía trước có người nói chuyện, nàng không muốn nghe lén, liền dừng lại bước chân, nhưng mơ hồ nghe đến bốn chữ ‘Bắc Nguyệt quận chúa’, nàng giật mình, liền quyết định nghe lén một chút.

Hoàng Bắc Nguyệt bước chân luôn luôn rất nhẹ như mèo, cho dù đến gần cũng không ai phát giác được.

Đi vào vài bước đã có thể nghe được tiếng người nói.

“… Bắc Nguyệt quận chúa là con gái của trưởng công chúa Huệ Văn để lại, năm năm trước phò mã vì tham ô mà vào ngục, Bắc Nguyệt quận chúa cũng từ đó biến mất ở nước Nam Dực, nghe nói bởi vì năm đó người của nước Đông Ly lẻn vào nước Nam Dực muốn trộm thần thú của Học viện Linh Ương, Bắc Nguyệt quận chúa không cẩn thận bị họa bỏ mình. Tuy nhiên, không lâu trước, Bắc Nguyệt quận chúa đã về tới nước Nam Dực, cô ta còn sống.”

“Năm năm đó cô ta đi đâu?” Giọng nói lãnh khốc bình tĩnh, không có cảm tình hỗn toạn cực nhỏ nào.

Người nọ lập tức nói: “Bẩm bệ hạ, thuộc hạ vô năng, không tra cái này.”

Phong Liên Dực cũng không truy cứu, tiếp tục hỏi: “Cô ta là người thế nào?”

“Nghe nói… Bắc Nguyệt quận chúa từ nhỏ chính là…phế…phế vật, không thể tập võ, không thể ngưng tụ nguyên khí, hơn nữa tính cách nhu nhược, nhát gan sợ phiền phức. Thân thể cũng rất suy yếu, từ lúc nhỏ vẫn dựa vào t.h.u.ố.c mà sống.”

Phong Liên Dực thoáng cau mày, trầm mặc một chút, lại hỏi: “Còn có cái gì?”

“Bẩm bệ hạ, thuộc hạ biết hoàng đế nước Nam Dực cùng thái hậu phá lệ ân sủng cô ta. Nhưng cho dù như vậy, cô ta vẫn bị thế t.ử đính hôn từ nhỏ của An Quốc công từ hôn. A, không đúng, là nàng từ bỏ thế t.ử của phủ An Quốc công.”

“A…?” Phong Liên Dực xoay người, “Cô ta tính cách nhu nhược, vừa là người bệnh, sao lại cả gan từ bỏ thế t.ử của phủ An Quốc công?”

“Thuộc hạ cũng không rõ, có lẽ là đau lòng, vì giữ lại mặt mũi cho phủ trưởng công chúa mới to gan như vậy. Hơn nữa sau này nàng ở trên lôi đài g.i.ế.c đích tiểu thư Tiết Mộng của phủ An Quốc công. Ở tỉ thí tài nghệ trong Học viện Linh Ương, cũng thắng công t.ử cùng tiểu thư của phủ Thượng thư. Ba người này đều là cao thủ võ đạo cùng triệu hồi sư”

“Cô ta có vẻ không yếu như bề ngoài.” Phong Liên Dực đầy hứng thú nói, “Có đúng không? Nguyệt phu nhân, ngươi mệt sao?”

Hắn ngẩng đầu, chuẩn xác nhìn về chỗ Hoàng Bắc Nguyệt trong rừng trúc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.