Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 392 Ba Ngàn Người Bị Giết Oan

Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:55

Cũng không lâu sau nghe thấy trong gió tuyết có tiếng bước chân dồn dập đến gần gian phòng của nàng, rất cẩn thận mở cửa sổ, một bóng người chậm rãi tiềm ẩn đi vào.

Quả nhiên là hướng về phía nàng!

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng cười, nắm c.h.ặ.t con d.a.o trong tay.

Dám đến, ta sẽ khiến ngươi không có đường về!

Tiếng bước chân lén lút tới gần giường của nàng, một bóng ma cao lớn đi vào nhưng không vén rèm lên, chỉ đứng ở bên ngoài, hình như không dám nhìn lén.

“Không biết bệ hạ rốt cuộc muốn gì? Nữ nhân này bụng to thì có gì hay ho chứ?” Giọng nói rất nhỏ, vạn phần khó hiểu.

Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mi, đây là ý gì? Phong Liên Dực phái người tới không phải muốn g.i.ế.c nàng?

Suy nghĩ một chút, người nọ liền vứt áo khoác lớn qua rèm vào bên trong, che nàng lại, miệng thì thào nói: “Nữ nhân mà Bệ hạ coi trọng, không thể nhìn, không thể đụng vào.”

Không rõ hắn có ý gì, Hoàng Bắc Nguyệt rất khó hiểu, tuy nhiên cảm giác người này không có sát khí, cho nên nắm lại d.a.o băng, nhất thời không hành động thiếu suy nghĩ, tiếp tục giả bộ ngủ.

Người nọ cúi người, ôm nàng hợp với áo khoác cùng chăn mền đứng lên

Hoàng Bắc Nguyệt hoàn toàn mơ hồ, đây là muốn làm gì?

Không đợi nàng hiểu rõ, người nọ điểm hai cái huyệt đạo, tránh để nàng tỉnh lại lộn xộn hoặc hô lên.

Loại điểm huyệt này, nàng bảy tám tuổi là có thể chơi đùa vô tư. Nàng là cao thủ giải huyệt nên lập tức phá mở. Tuy nhiên vì chưa biết chuyện gì xảy ra nên nàng quyết định tiếp tục giả bộ ngủ.

Người nọ vác nàng trên vai, bay nhanh khỏi cửa sổ, mấy cái lên xuống, liền ra khỏi dịch quán.

Mọi người bị thú Chức Mộng khống chế, không ai phát hiện ra được.

Gió gào thét bên tai, bởi vì có áo khoác cùng chăn bông che nên không lạnh chút nào. Tuy nhiên để người ta gói gém mang đi có chút khó chịu.

Huống chi người này vẫn thỉnh thoảng lẩm bẩm: “Hóa ra phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i cũng không nặng lắm.”

Tốc độ người này rất nhanh, không kém tốc độ của A Tát Lôi. Xoạt xoạt mấy cái lên xuống, không biết tới đâu thì dừng lại, có giọng nói quen thuộc vang lên.

“Mang tới chưa?” Là giọng nói của Diễm Tâm Sư!

Nghĩ đến chuyện hắn làm với Anh Dạ, Hoàng Bắc Nguyệt cũng cảm giác nguy hiểm l.i.ế.m môi

“Mang đến .” Người nọ cung kính nói, sau đó rất cẩn thận buông Hoàng Bắc Nguyệt ra, thấp giọng hỏi: “Sư đại nhân, cô ta rốt cuộc là ai, vì sao bệ hạ….”

Chưa nói hết đã ngừng, người nọ như bị dọa, chân mềm nhũn định quỳ xuống.

Hoàng Bắc Nguyệt rất sợ hắn quỳ xuống sẽ vứt nàng sang một bên, nêu thế, nàng không thể giả bộ ngủ được nữa!

Tuy nhiên may mắn là trước khi hắn quỳ xuống, Diễm Tâm Sư đã quát khẽ nói: “Giao người cho ta!”

“Vâng” người nọ vội vàng nâng nàng ra phía trước, định giao cho Diễm Tâm Sư, tuy nhiên có một bàn tay nhanh ch.óng vươn tới, cường thế ôm lấy nàng.

“Bệ hạ” Diễm Tâm Sư thấp giọng nói, “Thuộc hạ đưa cô ta vào.”

Chưa trả lời, người ôm nàng đã xoay người trở về.

Từ khe hở áo khoác, có thể nhìn thấy đây là một tòa nhà rất khác biệt. Trong viện Tu Trúc xanh biếc. Nhiều tuyết rơi như vậy mà vẫn không c.h.ế.t, lá cây một màu xanh biếc, cao ngất đứng thẳng.  Trong gió tuyết, lá cây phát ra tiếng lả tả.

Nàng bị ôm vào một căn phòng ấm áp, cái mũi bị gió thổi lâu khiến ngứa, suýt hắt hơi, mặc dù nhịn được nhưng thân thể vẫn run nhẹ một cái.

“Tỉnh dậy sao?” Phía trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói trầm thấp, lạnh lùng, âm sắc mang theo binh khí, hơi thở sát phạt.

Hoàng Bắc Nguyệt thân thể cứng đờ, mặc dù đã sớm đoán được, tuy nhiên nghe được tiếng của hắn thì giật mình một cái.

Phong Liên Dực, ngươi định làm như thế nào?

Đặt nàng nhẹ nhàng trên thượng, bỏ áo khoác ra, cúi đầu nhìn khuôn mặt của nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu, vô lực hạ mắt xuống, trên mặt không có khăn che mặt, phòng này đèn đuốc sáng rực, bộ dáng của nàng không thể che giấu được, tất cả đều rơi vào mắt hắn.

Tựa hồ không có gì ngoài ý muốn, khuôn mặt nàng thanh lệ thoát tục, tinh sảo tuyệt sắc. Dưới lông mi cong v.út không che được ánh mắt trong trẻo, như là ngôi sao sáng giữa trời đêm, chiếu thẳng vào lòng người.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn bị gió lạnh thổi trúng ửng đỏ động lòng người, vành tai xinh đẹp tuyệt trần, chiếc cằm nhọn, quai hàm thon thả. Quả nhiên là giai nhân tuyệt sắc.

Hắn vô thức nhìn mặt nàng, sợ run một hồi lâu, trong lòng mơ hồ có cảm giác. Hắn chờ giờ khắc này rất lâu. Thời gian buồn chán rốt cuộc chờ được.

Nàng cúi đầu, trầm mặc không lên tiếng, ngay cả lông mi vẫn không nhúc nhích, giống như một đứa bé.

“Ngươi vì sao không nói lời nào?”

Hoàng Bắc Nguyệt giật mình, lặng lẽ cười khổ, hắn có ý gì đây?

Xem ra, hắn không phát hiện nàng là Nguyệt Dạ hoặc là người mặc áo choàng đen, nếu không, hắn sẽ không khách khí như thế?

Nguyệt Dạ cùng Hí Thiên đều là người cực kỳ nguy hiểm, hắn cho dù tự phụ, cũng không chút phòng bị tới gần nàng, cho dù nàng dựa vào trong n.g.ự.c hắn.

Nàng bây giờ là Nguyệt phu nhân của Tào Tú Chi, mà hắn khuya khoắt phái người lén lút mang nàng đi, lặng lẽ đưa đến biệt viện này, hắn làm như vậy là có ý gì?

Trước khi nàng hiểu rõ thì không muốn nói. Hơn nữa hiện tại nàng bị điểm huyệt đạo, không thể động, không thể nói.

Nhìn thấy nàng vẫn không nhúc nhích, trầm mặc không lên tiếng, Phong Liên Dực biết nàng bị điểm huyệt đạo, bởi vậy duỗi tay mở huyệt đạo cho nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt giật mình, lập tức kéo áo khoác trên người, nói : “Bệ hạ đây là ý gì?”

Nàng cúi đầu, không ngẩng đầu nhìn hắn, động tác như vậy, không thể nói là vì sợ hãi hắn mà không dám nhìn thẳng, ngược lại là cao ngạo không muốn ngẩng đầu, không để hắn vào mắt.

Phong Liên Dực nhíu mi, nữ nhân này vì sao to gan như vậy?

“Tào Tú Chi, không xứng với ngươi” Phong Liên Dực lạnh lùng nói.

Hoàng Bắc Nguyệt cười nhạo, nói: “Hắn không xứng, thế người nào xứng đôi đây?”

Nói xong, nàng ngước con ngươi trong suốt  thản nhiên quét mắt nhìn hắn một cái.

Ánh mắt sáng ngọc kinh người, Phong Liên Dực cũng không khỏi giật mình một cái, nói: “Hắn không bảo vệ được ngươi, cho nên ngươi sống ở đây đi.”

“Bệ hạ bận tâm quá rộng, ngay cả chuyện nhà của người khác đều bận tâm. Phu quân của ta có bảo vệ ta được hay không thì liên quan gì tới bệ hạ?”

Đáy mắt màu tím nhạt né chút giận dữ, Phong Liên Dực đứng lên, lạnh lùng xoay người, “Ngươi chỉ là một phụ nữ không nơi nương tựa, Trẫm muốn lấy tánh mạng của ngươi, dễ như trở bàn tay, ngươi tốt nhất biết điều một chút!”

“ha ha … .” Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng cười hai tiếng, quay đầu tà tà nhìn hắn, “Thành thật mà nói, ta không rõ ý tứ của bệ h. Biết điều, có nghĩa là để một người mang bầu như ta hầu hạ bệ hạ?”

“Trẫm không có…ý nghĩ như vậy.” Phong Liên Dực nắm c.h.ặ.t t.a.y, không biết vì sao phẫn nộ như vậy.

Hắn mang nàng tới đây, chưa từng nghĩ tới loại chuyện này, đừng nói nàng là một phụ nữ mang thai, cho dù nàng không mang thai, hắn cũng sẽ không yêu cầu nàng tới hầu hạ hắn.

Hậu cung của hắn có vô số nữ t.ử, hắn muốn loại nữ nhân nào đều được, không thiếu một mình nàng!

Hắn chẳng qua không muốn nàng bị tai họa, người nước Nam Dực dám tư tàng thích khách ám sát hắn, công khai đối nghịch với hắn nên không thể bỏ qua.

Nhưng là nàng, hắn không muốn để nàng c.h.ế.t.

Hoàng Bắc Nguyệt lạnh mắt nhìn hắn, “Thì ra là thế, vậy bệ hạ nói cho ta biết, ta nên làm cái gì để cảm tạ ngài chia lìa ta với trượng phu?”

Một câu nói nhẹ nhàng lại chọc cơn thịnh nộ đến mức hắn muốn g.i.ế.c người!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 392: Chương 392 Ba Ngàn Người Bị Giết Oan | MonkeyD