Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 388 Tình Yêu Dành Cho Tiếng Tiêu

Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:55

Trên lưng Băng Linh Huyễn Điểu gió rất lớn, Anh Dạ đón gió mà đứng, áo choàng vù vù bay múa, giống như tùy thời đều ngã xuống.

“Anh Dạ, ngươi cẩn thận một chút.” Hoàng Bắc Nguyệt nhìn bộ dáng của nàng rất nguy hiểm, cũng lập tức đứng lên.

“Không cần xen vào ta!” Anh Dạ hô to một tiếng, trong mắt lệ quang trong suốt, “Ta không sao.”

Hoàng Bắc Nguyệt lẳng lặng nhìn nàng, hồi lâu không nói câu gì, Băng Linh Huyễn Điểu an tĩnh bay, cẩn thận duy trì thăng bằng.

“Bắc Nguyệt, hắn thích ngươi, rất thích.” Anh Dạ thì thào nói, “Hắn từng nói, vì ngươi, buông tha hết thảy cũng được, cho dù sẽ đắc tội nước Nam Dực, hắn cũng không sửa ước nguyện ban đầu.”

Khi đó nàng không biết người hắn thích là Bắc Nguyệt, trong lòng chỉ hâm mộ người được hắn thích có bao nhiêu hạnh phúc.

“Đúng không?” Hoàng Bắc Nguyệt  thản nhiên cười, “Hắn quả thật hứa hẹn với ta, nhưng là hiện tại thì sao?”

Trong giọng nói không chút nào che giấu đùa cợt cùng lạnh lùng, khiến lòng Anh Dạ đau xót, “Dực ca ca bây giờ có lẽ là bất đắc dĩ? Có lẽ hắn bị người của thành Tu La khống chế….”

“Anh Dạ, ngươi tự mình nhìn thấy là sự thật.” Hoàng Bắc Nguyệt quyết đoán cắt đứt lời nàng.

Ban đầu bản thân cũng tự lừa mình dối người rằng hắn là bất đắc dĩ. Trong thành Tu La có Ma thú Vương tộc cùng Ma thú Trừng phạt, một mình hắn sao có thể chống lại?

Nhưng trong lòng nàng hiểu rõ, chỉ cần một người tâm đủ kiên định, mặc kệ cái gì cũng không ảnh hưởng tới được.

Cho nên, nàng thà rằng không ảo tưởng, cũng muốn tận mắt nhìn sự thật trước mắt.

Anh Dạ nước mắt lã chã quay đầu nhìn nàng, “Hắn nhớ kỹ mọi người, nhưng quên một mình ngươi. Mà hắn thờ ơ với tất cả mọi người, lại nghe đến tên của ngươi, nghe được những thứ liên quan đến ngươi đều vô cùng quan tâm. Những việc này là ta tận mắt chứng kiến.”

Hoàng Bắc Nguyệt giật mình một cái, Anh Dạ lập tức cười rộ lên: “Bắc Nguyệt, bại bởi ngươi, ta rất cam tâm, ta trong lòng vẫn tưởng rằng, có thể xứng đôi với ngươi, trừ Chiến Dã ca ca thì chỉ có Dực ca ca mới xứng.”

“Anh Dạ…”

“Ta nói lời thật lòng.” Anh Dạ ch.óp mũi đau xót, nước mắt tuôn rơi xuống, “Bắc Nguyệt, ta biết ta không có được hắn, nhưng hy vọng ngươi có thể thức tỉnh hắn, ta muốn nhìn thấy Dực ca ca trước kia trở về.”

“Nhưng hắn đối với ngươinhư vậy ….” Hoàng Bắc Nguyệt c.ắ.n răng, âm độc nói, nhớ tới vừa rồi đi vào nhìn thấy Anh Dạ bị Diễm Tâm Sư ức h.i.ế.p, nàng vẫn phẫn nộ.

Nàng cho tới bây giờ chưa từng nghĩ, cho dù Phong Liên Dực đã đoạn tuyệt tình ái, vậy mà lại để người bắt nạt Anh Dạ.

Anh Dạ là thanh mai trúc mã từ nhỏ lớn lên với hắn.

“Hắn không phải Dực ca ca.” Anh Dạ ngước khuôn mặt xinh xắn, khẳng định nói, “Hắn hiện tại là ma, Dực ca ca thật sự sẽ không như vậy!”

Hoàng Bắc Nguyệt lẳng lặng thở dài một tiếng, đến mức này, Anh Dạ vẫn nguyện ý tin tưởng Phong Liên Dực.

Ở trong lòng nàng, địa vị của Phong Liên Dực, vĩnh viễn không thay đổi.

Còn với Hoàng Bắc Nguyệt, tín nhiệm rất yếu ớt.

Nhìn bộ dáng Anh Dạ, Hoàng Bắc Nguyệt cũng im lặng không nói gì, trong lòng lần đầu tiên có cảm giác mờ mịt không biết phải làm gì. Con đường phía trước mịt mờ, nghĩ đến con đường còn rất dài tẻ nhạt, nàng cảm giác rất uể oải.

“Yểm…” Nàng lần đầu tiên bỏ qua thể diện, mở miệng gọi Yểm, nhưng trong Hắc Thủy Cấm Lao tựa như vĩnh viễn trầm mặc.

Chưa có hồi đáp, ngay cả Yểm cũng rời khỏi nàng.

Tự giễu cười, nàng khống chế Băng Linh Huyễn Điểu bay nhanh trở lại dịch quán, lặng yên không một tiếng động trở lại sứ quán của nước Nam Dực.

Nàng dìu Anh Dạ trở về, Tào Tú Chi đợi các nàng một đêm không chợp mắt, nhìn thấy bọn họ trở về, lập tức nghênh đón.

“Công chúa, quận chúa!”

“Đừng nói chuyện, phái người đi ra ngoài coi chừng.” Hoàng Bắc Nguyệt không để ý tới hắn, trực tiếp dìu Anh Dạ vào phòng, đóng cửa lại.

Tào Tú Chi vội vàng ở bên ngoài canh chừng, lập tức sai người khác cảnh giới xung quanh.

“Đừng cho Vô Song cùng Vô Hoan biết.” Anh Dạ bắt tay nàng, Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, để A Lệ Nhã đi ra ngoài, ngăn cản hai cung nữ.

“Chủ nhân, Diễm Tâm Sư thật đúng là một dã thú!” Giựt lại áo choàng trên người Anh Dạ, nhìn thấy vết c.ắ.n trên bả vai m.á.u thịt be bét thì Hồng Chúc không nhịn được mắng một câu!

Hoàng Bắc Nguyệt cũng nhăn mi lại, quả thật Người của thành Tu La quá kỳ quái, hắn nhìn thiếu nữ xinh đẹp đều muốn ăn thịt sao?

Hắn cái này ăn, là ăn thật sự.

Anh Dạ sắc mặt nhạt nhẽo, trong ánh mắt chưa vẻ chán nản, Hoàng Bắc Nguyệt thấy, vội vàng để Hồng Chúc không nên tiếp tục nói, tránh Anh Dạ nhớ lại chuyện xấu.

Lấy t.h.u.ố.c trị thương ra giúp Anh Dạ, cũng may vết thương chỉ là bị gặm c.ắ.n, mặc dù thịt rớt, cũng không có tổn hại gân cốt. Chờ dùng t.h.u.ố.c sẽ khỏi hẳn, hơn nữa cũng sẽ không lưu lại vết sẹo.

Rửa sạch vết thương, để Hồng Chúc dìu Anh Dạ đi tắm, Hoàng Bắc Nguyệt mới chậm rãi xử lý vết thương trên vai do d.a.o phong của Phong Liên Dực gây ra.

Vạch trần quần áo, m.á.u trên vết thương đã đông lại, nhưngnguyên khí  phong vẫn lưu lại trên vết thương, chậm rãi ăn mòn xung quanh vết thương, muốn xuyên thủng một lỗ trên bả vai.

Hoàng Bắc Nguyệt cau mi lại, nguyên khí phong không tiêu tán, có thể để gió bám theo vết thương chậm rãi ăn mòn, chứng tỏ thực lực này rất k.h.ủ.n.g b.ố.

Không được,  nguyên khí phong là của Phong Liên Dực. Nếu hắn tới gần, hoặc là tận lực tìm kiếm, chỉ cần dựa vào mùi của nguyên khí phong là rất nhanh phát hiện mình!

Nhắm mắt lại trầm tư một lát, đột nhiên bên ngoài sứ quán truyền đến rất nhiều tiếng binh lính chạy, thỉnh thoảng một ít tiếng la hỗn loạn.

“Lục soát! Ở gần đây, người kia trốn không thoát!”

“Lục soát từng nhà, đào ba thước đất cũng phải tìm ra, bệ hạ trọng thưởng!”

Tiếng nói truyền đến rõ ràng, Hoàng Bắc Nguyệt sắc mặt lập tức trắng bệch một mảnh!

Quả nhiên tìm tới, hơn nữa nhanh như vậy đã tập trung hết ở đây, bọn họ quả nhiên là truy tung theo nguyên khí phong của Phong Liên Dực mà tới!

Hóa ra hắn có nắm chắc, chẳng trách lúc ấy đồng ý thả bọn họ đi.

Bọn họ có thể tìm tới nơi này, nhất định có cách tìm được nàng!

Rầm rầm rập…

Bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa vội vàng, Tào Tú Chi vội vã hô: “Quận chúa, binh lính nước Bắc Diệu muốn vào lục soát, làm sao bây giờ?”

“Nghĩ cách ngăn bọn họ lại!” Hoàng Bắc Nguyệt c.ắ.n răng hung hăng nói.

Tào Tú Chi sửng sốt một chút, ngăn chặn, ngăn chặn thế nào? Trong đám binh lính này có người của thành Tu La!

“Nhưng bọn hắn mạnh mẽ xông vào…” Tào Tú Chi quay đầu lại liếc nhìn, binh lính nước Bắc Diệu đã đi tới ngoài cửa lớn của sứ quán nước Nam Dực. Nếu không mở cửa, chỉ sợ bọn họ lập tức phá cửa vào!

“Chặn bọn họ lại!” Hoàng Bắc Nguyệt lớn tiếng nói, tiếng la kia quá đáng sợ, khiến Tào Tú Chi cũng hoảng sợ, không dám cãi lại tiếng nói uy nghiêm kia. Vì vậy lập tức xoay người chạy ra cửa.

Bịch…

Một tiếng vang thật lớn, cửa sứ quán đã bị binh lính nước Bắc Diệu bên ngoài đá văng, hơn mười binh lính nước Bắc Diệu xông vào, còn có mấy vị cao thủ thành Tu La.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.