Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 367 Đại Điển Sắc Phong Hoàng Hậu

Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:53

Nhưng sao người mặc áo choàng đen cũng bị truy nã?

“Bắc Nguyệt,  tại sao ngươi đi ám sát Ngụy Yên Nhiên? G.i.ế.c cô ta có ích lợi gì? Cái gì cũng không vãn hồi được!”. Nước mắt tuôn rơi, công chúa Anh Dạ đột nhiên nhào vào đùi nàng khóc lớn.

Hoàng Bắc Nguyệt nhất thời ngớ người, nàng đâu có đi ám sát Ngụy Yên Nhiên, thậm chí nàng chưa từng nghĩ đến điều này!

“Anh Dạ, nghe ta nói, chuyện tối ngày hôm qua, kỳ thật…”

“Ta biết ngươi làm những điều này vì ta, nhưng ngươi mạo hiểm như vậy, nếu xảy ra chuyện, ta cả đời cũng sẽ không tha thứ chính mình! Ngươi hiểu chưa?” công chúa Anh Dạ ngước khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt lên, khuôn mặt buổi sang trang điểm tốt giờ bị trôi hết phấn son, nhưng vẻ đẹp của nàng vẫn không phai màu.

Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, nói: “Nhưng là ta…”

“Cám ơn ngươi.” Anh Dạ nghẹn ngào nói, lúc nói ba câu kia ra, Hoàng Bắc Nguyệt tinh tường nhìn thấy ánh mắt của nàng sáng rỡ chân thành. Vẻ u buồn tồn tại trong ánh mắt trong veo của nàng dường như đang từ từ tiêu tán.

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, chuyện hiểu lầm vô tình tạo tác dụng không tưởng được.

Đây là chuyện tốt hay là chuyện xấu a?

Anh Dạ tưởng nàng đi ám sát Ngụy Yên Nhiên để Anh Dạ hôm nay không phải đối diện với hôn lễ của Phong Liên Dực, tưởng nàng dụng tâm lương khổ suy nghĩ cho Anh Dạ.

Nhưng trên thực tế, nàng chỉ theo dõi người quỷ quý túy túy kia, trong lúc vô ý theo dõi tới phủ đệ của Ngụy Yên Nhiên mà thôi, mấy thứ ám sát nàng thật sự chưa từng nghĩ tới.

“Xem ra ngươi cõng oan ức này rồi.” Yểm hắc hắc cười rộ lên.

Hoàng Bắc Nguyệt xạm mặt lại, quả thật oan ức.

Công chúa Anh Dạ ghé vào đùi nàng, khóc nức nở nói: “Ta trước kia rất ngang ngạnh, luôn không hiểu chính mình, kỳ thật ta biết hắn sớm không thích ta, nhưng ta tự lừa mình dối người, liều mạng tự trấn an là hắn thích ta, nhất định sẽ lấy ta. Ta vẫn lừa gạt chính mình, thậm chí còn nghi ngờ hắn thích người khác, kỳ thật, đều là ta tự mình đa tình.”

Đây là lần đầu tiên Anh Dạ mở lòng với nàng, thẳng thắn nói chuyện tình cảm với Phong Liên Dực, nàng rất thích hắn, cho nên không có cách nào tiếp nhận sự thật hắn không thích mình.

“Ta trước kia rất ích kỷ, để người khác bị thương tổn vì ta, Ta sau này không thế nữa, thích một người không nhất định phải có được hắn, chỉ cần hắn hạnh phúc ta cũng có thể hạnh phúc. Mà ta, không thể luôn để người khác bảo vệ, ta phải kiên cường như ngươi mới đúng.”

Hoàng Bắc Nguyệt đưa tay lau mắt, nàng là người rất kiên cường, rất ít bị cảm động, nhưng nhìn Anh Dạ như vậy, giống đứa trẻ trong một đêm trưởng thành, tâm tình này vui không tả được.

Nàng nghĩ thầm, oan thì oan đi, ám sát Ngụy Yên Nhiên thì ám sát Ngụy Yên Nhiên, có thể làm Anh Dạ thông suốt không u mê nữa, cho dù hiện tại để nàng đi ám sát Phong Liên Dực, nàng cũng sẽ đi.

“Tốt lắm, ngươi xem khóc thành như vậy, hỏng hết trang điểm, xấu xí rồi nha, mặc dù ngươi suy nghĩ cẩn thận, lát tiến cung sẽ nhìn thấy hắn, ngươi không muốn hắn nhìn ngươi xấu như vậy chứ.” Hoàng Bắc Nguyệt cầm khăn tay lau mặt Anh Dạ cười nói.

“Ngươi chỉ biết chê cười ta!” công chúa Anh Dạ c.ắ.n môi, xoay người chạy ra.

“Cám ơn quận chúa!” Hai cung nữ Vô Song cùng Vô Hoan vẫn đi theo Anh Dạ chân thành quỳ xuống cảm tạ nàng, “Vẫn là quận chúa mới có biện pháp!”

Hoàng Bắc Nguyệt chỉ có thể cười khổ, đại khái không có ý làm rối chuyện.

“Hoàng Bắc Nguyệt, lệnh truy nã phát ra, Phong Liên Dực muốn bắt ngươi, ta có dự cảm không tốt.” Yểm nhìn lệnh truy nã một bên, buồn bã lo lắng nói.

Hoàng Bắc Nguyệt dựa vào đệm gấm, đuôi lông mày có vệt mờ lo lắng, “Ta cũng thế.”

“Vậy làm sao bây giờ? Nếu không hôm nay chớ vào cung.”

“Ta còn không nhìn thấy bộ dáng của Ngụy Võ Thần! Hơn nữa, chuyện gì đến sẽ đến, không tận mắt chứng kiến, trong lòng ta không thoải mái!”

Cơ hội khó gặp được, có lẽ Linh Tôn cũng tới, có lẽ có thể biết công chúa Hi Hòa và Ngụy Võ Thần rốt cuộc có quan hệ gì!

Hơn nữa kế hoạch của nàng không thể bởi vậy mà bị rối loạn!

“Nhưng hôm qua Phong Liên Dực đã nhìn thấy bóng lưng ngươi, ta lo…” Yểm thật sự lo lắng cho nàng, hai người bọn họ tính mạng liên quan với nhau, nàng an toàn, hắn cũng sẽ an toàn.

Hoàng Bắc Nguyệt ngưng mi suy nghĩ trong chốc lát, đột nhiên duỗi tay rút cái đệm nhỏ từ dưới thân thể ra đưa cho A Lệ Nhã, “Nhét vào đi!”

“Nhét vào đâu?” A Lệ Nhã cầm đệm dựa, vẻ mặt khó hiểu.

Hoàng Bắc Nguyệt vỗ vỗ bụng, cười rộ lên: “trong mười vị tiểu mỹ nhân của Tào công t.ử, có một người m.a.n.g t.h.a.i đi!”

A Lệ Nhã cùng Hồng Chúc thừ người ra. Yểm trong Hắc Thủy Cấm Lao cũng ngây người một chút, sau đó cười ha hả.

“Ha ha ha! Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi cũng hy sinh rất lớn!”

“Hết cách rồi, không bỏ được con nhỏ không bắt được sói.” Hoàng Bắc Nguyệt để A Lệ Nhã nhét đệm gấm vào dưới quần áo, sau đó che lại, thắt lưng liền mập hơn mấy vòng.

Mùa đông quần áo vốn dày, hơn nữa cố ngụy trang mang thai, nàng không tin Phong Liên Dực có thể phát hiện.

Hoàn thành giả trang phụ nữ có thai, Hồng Chúc gài thêm hai cái trâm Nguyệt Nha lên đầu nàng, xả một cái khăn che mặt mỏng màu hồng nhạt từ cây trâm, che khuất một nửa mặt, chỉ lộ ra đôi đôi mắt sáng cùng cái trán trắng muốt.

Đây là tập tục của nước Nam Dực, nữ t.ử có chồng khi đến nước khác, trường hợp trọng yếu đều phải dùng cái khăn mỏng che mặt lại.

Kỳ thật cái khăn cũng không hoàn toàn che khuất mặt, loáng thoáng vẫn có thể nhìn thấy bộ dáng, tuy nhiên nửa kín nửa hở đúng là một loại thẩm mỹ.

Hoàn thành này hết thảy, Hồng Chúc dìu đỡ nàng đi ra ngoài, công chúa Anh Dạ ngây ngẩn cả người, Tào Tú c.h.ế.t đứng nhìn chằm chằm bụng của nàng, lắp bắp nói: “Sao, sao lại thế này?”

“Đi ra bên ngoài ngươi nếu dám lộ vẻ mặt này, ta sẽ…” Hoàng Bắc Nguyệt cười nhẹ nói.

“Vâng, quận chúa yên tâm” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh mắt đảo qua, Tào Tú Chi lập tức cơ trí đổi giọng: “Phu nhân yên tâm.”

“Đi thôi.” Hoàng Bắc Nguyệt lên xe ngựa, công chúa Anh Dạ cũng lập tức theo kịp, cười nói: “Như vậy không tồi, không ai sẽ hoài nghi một phụ nữ có thai,  nhưng…”

Nhìn Anh Dạ hai má ngượng ngùng đỏ ửng, Hoàng Bắc Nguyệt rất thấu hiểu, một thiếu nữ chưa lấy chồng mà thấy bụng lớn, cho dù là giả cũng đủ khiến người ta thẹn thùng.

Từ nhỏ bị lễ nghi cung đình trói buộc, Anh Dạ càng nghiêm cẩn hơn so với người bình thường. Hầu hết tư tưởng người ở thời đại này đều như thế.

Vì thế nên Hoàng Bắc Nguyệt mới ra hạ sách này, trong tư tưởng của nàng không có những ràng buộc như vậy.

Hoàng cung nước Bắc Diệu

Dọc đường đi, t.h.ả.m đỏ trải từ đường lớn đến trong hoàng cung, đưa mắt nhìn mười dặm màu đỏ thật xa hoa.

Sứ thần nước ngoài đều được phép đứng ở cổng hoàng cung quan sát lễ nghi đón dâu.

Sứ thần nước Tây Nhung chính là Thiên đại Đông Nhi, đại biểu của quốc sư Thiên đại Mê Ly. Là học trò cưng của quốc sư, người nối nghiệp tiếp theo nên có thể trở thành người cầm quyền chính của nước Tây Nhung. Vì lẽ đó nên nàng cũng bị chú ý.

Sứ thần nước Đông Ly chính là Đại tướng quân kiêm Nhiếp Chính Vương Ngụy Võ Thần tiếng tăm lừng lẫy, cũng là phụ thân của tân Hoàng hậu Ngụy Yên Nhiên, có thể nói phong quang lớn nhất, ngay cả hoàng thân quốc thích của hoàng tộc nước Bắc Diệu đều phải kính trọng hắn ba phần.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 367: Chương 367 Đại Điển Sắc Phong Hoàng Hậu | MonkeyD