Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 359 Đi Sứ Nước Bắc Diệu
Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:52
Công chúa Anh Dạ dựng mày liễu, tức giận đến mức rút kiếm ra: “Ngươi cút cho ta, có tin là ta g.i.ế.c ngươi hay không!”
Tào Tú Chi rụt cổ, đáng thương cuộn mình ở trong góc, “Ta, ta không tới gần ngươi còn không được sao? Muốn ta ra ngoài chẳng phải phá hủy danh tiếng ‘công t.ử đệ nhất thiên hạ ’ của ta sao? Có mỹ nữ ở đây, ta sao có thể một mình cưỡi ngựa bên ngoài chứ?”
Công chúa Anh Dạ nhìn hắn ngứa mắt, chỉ muốn một kiếm g.i.ế.c hắn, lưu lại chỉ thấy ô nhiễm đôi mắt!
“Coi như xong, hắn thích lưu lại thì để hắn lại đi.” Hoàng Bắc Nguyệt dựa vào đệm êm, miễn cưỡng nói, A Lệ Nhã ở sau lưng nàng chăm sóc giúp nàng đ.ấ.m lưng, một mặt nhìn Tào Tú Chi cười không ngừng.
Kỳ thật Tào Tú Chi nếu không phải là cực phẩm, thật đúng là một quý công t.ử tuấn mỹ.
“Đa tạ quận chúa, vẫn là quận chúa quan tâm ta nhất.” Tào Tú Chi lập tức chuyển hướng Hoàng Bắc Nguyệt lòng mặt, nhưng tiếp xúc đến con ngươi lạnh lùng thì lập tức ngậm miệng cúi đầu. Bắc Nguyệt quận chúa quá đáng sợ, hắn không dám trêu chọc.
Công chúa Anh Dạ dứt khoát xoay người sang chỗ khác, vạn phần không hiểu được nói: “Vì sao một mực chọn đồ vô sỉ như vậy?”
“Tào công t.ử cũng không hoàn toàn như vậy, ít nhất từ lúc xuất hiện đến hiện tại, ngươi không bị làm khó dễ phải không?” Hoàng Bắc Nguyệt khẽ cười nói.
Công chúa Anh Dạ ngẩn ra, thấp giọng nói: “thế thì tính gì chứ!”
“Ngươi thật sự quyết định đi nước Bắc Diệu với chúng ta sao? Ngày hôm qua không phải vẫn do dự sao?”
Công chúa Anh Dạ quay đầu nhìn xe ngựa bên ngoài, nói nhẹ nhàng, “Ta nghĩ ngươi nói đúng, cởi chuông phải do người buộc, ta muốn đối mặt với sự thật, như thế sẽ không khổ sở.”
Hoàng Bắc Nguyệt cười cười, không nghĩ đến đúng là chuyện tốt, hy vọng Anh Dạ đi nước Bắc Diệu, thấy Phong Liên Dực hiện tại thì có thể từ bỏ hi vọng.
“Đây không phải là Hi Hòa cô cô sao?” công chúa Anh Dạ nhìn bên ngoài, đột nhiên ‘a’ một tiếng, chớp mắt mấy lần mới xác định không nhìn lầm.
Hoàng Bắc Nguyệt hơi thất vọng, tuy nhiên chớp mắt cười nói: “Chẳng lẽ Hi Hòa cô cô cũng muốn đi nước Bắc Diệu?”
“Đúng! Hoàng thượng đã hạ lệnh, công chúa Hi Hòa lần này dẫn theo một nghìn nhân mã hộ vệ cùng theo đoàn sứ thần đi sứ nước Bắc Diệu!” Tào Tú Chi nhìn thấy hai người nghi vấn, thấy có cơ hội mở lời liền vội vàng nói.
“Câm miệng! Không muốn nghe ngươi nói!” công chúa Anh Dạ quát lớn một tiếng.
Tào Tú Chi tựu yên lặng câm miệng, tự kỷ nhìn mười mỹ nhân vẽ trên cây quạt.
“Làm sao bây giờ? Nếu để Hi Hòa cô cô biết ta ở đây sẽ bất ta trở về mất.” công chúa Anh Dạ buông màn xe, lo lắng nói.
“Yên tâm, cô cô sẽ không phát hiện.” Hoàng Bắc Nguyệt tươi cười trấn an Anh Dạ.
“Ngươi có cách gì?”
‘Chi Chi’ vài tiếng, thú Chức Mộng tròn xoe bò ra khỏi đống gấm vóc mềm mại , nhếch môi cười đôn hậu với công chúa Anh Dạ.
“Đây là thú Chức Mộng! ?” công chúa Anh Dạ ôm lấy Chi Chi, xoa xoa mặt của nó, hôn hai cái “Thật đáng yêu nha!”
Chi Chi hiển nhiên chưa từng bị mỹ nữ như thế đùa giỡn, nhất thời cái đầu tròn tròn đỏ ửng, thẹn thùng cúi đầu.
Hoàng Bắc Nguyệt xách nó lại, dặn dò vài câu, Chi Chi vội vàng gật đầu, đỏ mặt bay vù ra khỏi cửa sổ xe
Dọc theo con đường này, có tên dở người Tào Tú Chi bên cạnh cũng không quá nhàm chán.
Công chúa Anh Dạ ghét hắn tới cực điểm. Những kẻ có hành vi phóng đãng, cử chỉ lỗ mãng luôn bị nàng xem thường. Mà Tào Tú Chi lại là một trong số đó.
Tuy nhiên, Tào Tú Chi có điểm tốt là hắn hiểu rõ phụ nữ tới cực điểm. Lần đầu tiên thấy công chúa Anh Dạ, chỉ biết nàng tâm sự nặng nề, tâm tình phiền muộn, bởi vậy dọc đường đi tìm mọi cách đùa nàng vui vẻ. Hắn có thật nhiều biện pháp , một canh giờ có thể làm đủ trò, không bị lặp nhau.
Anh Dạ mặc dù nhìn hắn ngứa mắt, tuy nhiên phải thừa nhận nhiều lần bị hắn chọc cho không nhịn được cười, tạm thời quên chuyện không hài lòng sang một bên.
Xem ra, Tào Tú Chi không chỉ khéo cởi áo người mà còn rất khéo hiểu lòng người a.
Trong xe ngựa lúc nào cũng có tiếng vui đùa, công chúa Hi Hòa tưởng Tào Tú Chi không làm việc đàng hoàng, không có chút bộ dáng của sứ thần, đi nước Bắc Diệu cũng sẽ mất thể diện, bởi vậy mấy lần trách cứ hắn.
Tuy nhiên Tào Tú Chi miệng ngọt, đối với phụ nữ rất có nghề. công chúa Hi Hòa, cũng không làm gì được hắn, chỉ có thể mắt nhắm mắt mở, cảnh cáo hắn khi vào nước Bắc Diệu không thể có hành vi phóng đãng như vậy!
Tào Tú Chi trên miệng đáp ứng rồi, quay về vẫn chuyện ta ta làm như thường, mở yến hội uống rượu cùng cùng một đám mỹ nữ trên đường, còn mời cả binh lính cùng uống rượu ăn thịt.
Mười vị mỹ nhân của hắn, tổng cộng dùng ba cỗ xe ngựa chở, hắn cứ quyến luyến cả ba cỗ xe ngựa không rời, tuy nhiên nghe nói có hai vị mỹ nhân đẹp nhất trong chiếc xe ngựa đi đầu, nên hắn ở trong chiếc xe ngựa đó lâu nhất.
Dọc đường đi không chỉ có tiếng mỹ nữ vui đùa, còn có tiếng roi quật, tiếng tát tai cùng với tiếng kêu của Tào công t.ử.
Hộ vệ binh lính chỉ có thể cảm thán: Tào công t.ử khẩu vị rất nặng, rất nặng!
Nước Nam Dực là đại quốc, sứ giả bọn họ tự nhiên cũng gây sự chú ý. Trên đường không biết bao nhiêu thám t.ử của các quốc gia đã sớm bẩm báo cho chủ t.ử.
Có vẻ nước Nam Dực đã biết nước Bắc Diệu cùng nước Đông Ly muốn kết minh, bởi vậy chỉ phái một công t.ử phong lưu đến, cũng không hi vọng tiếp tục thân cận với nước Bắc Diệu.
Bởi vậy các nước nhỏ cũng tự tính toán riêng con đường của mình.
Tiến vào địa giới nước Bắc Diệu, lúc ở trạm dịch nghỉ ngơi nghe nói sứ giả của nước Đông Ly cùng nước Tây Nhung vừa rời đi. Tào Tú Chi uống say khướt, đi tìm công chúa Hi Hòa nói muốn lập tức lên đường.
Công chúa Hi Hòa cũng không cự tuyệt, nghỉ ngơi một lát liền tiếp tục đi.
Lúc mặt trời lặn đã vượt qua đội ngũ sứ giả của nước Tây Nhung, nhưng không thấy người của nước Đông Ly .
Hoàng Bắc Nguyệt để Tào Tú Chi đi hỏi thăm nước Tây Nhung phái sứ giả nào đến.
Tào Tú Chi sau khi trở về say sưa nói: “Tiểu mỹ nhân, toàn bộ đều là tiểu mỹ nhân! Đáng tiếc a đáng tiếc, tất cả đều che mặt, tuy nhiên theo kinh nghiệm của bổn công t.ử thì mỗi người đều là tiểu mỹ nhân!”
Xem ra sứ giả nước Tây Nhung là người của quốc sư Thiên đại Mê Ly.
Hoàng Bắc Nguyệt xốc lên màn xe lên một góc, nhìn ra phía ngoài, trong đội ngũ nước Tây Nhung phía trước, một cái thiếu nữ từ xe ngựa đi ra, nhảy lên lưng ngựa, giục ngựa đi về phía trước.
Che mặt không thấy rõ được, tuy nhiên nhìn bóng lưng kia, đúng là Thiên đại Đông Nhi!
Gặp lại cố nhân, sao có thể không đi lên chào hỏi chứ?
Hoàng Bắc Nguyệt cởi cẩm y quý giá đẹp đẽ trên người ra, lộ ra trường bàomàu đen nhanh nhẹn lưu loát, phủ áo choàng đen lên, nhân tiện nói: “Ta đi ra ngoài một chút.”
Vừa nói, thân ảnh quỷ mị biến mất khỏi cửa sổ xe.
“Bắc Nguyệt!” công chúa Anh Dạ định hô, nhưng sợ gây âm thanh lớn khiến người ta hoài nghi nên không dám la to.
“Quận chúa thân thủ tốt thật!” Tào Tú Chi lộ ra vẻ sùng bái.
Công chúa Anh Dạ ngứa mắt liếc hắn một cái.
Bóng người màu đen bay xẹt qua binh lính hộ vệ, né qua rừng cây cạnh đường lớn, nhanh ch.óng vượt qua đội ngũ nước Tây Nhung.
“Chủ nhân, cô ta ở phía trước!” Hồng Chúc b.úng ngón tay, Thiên đại Đông Nhi cũng giục ngựa vào rừng cây, thoạt nhìn muốn đi tắt.
“Ngươi không cần đi theo ta, tiếp tục nhìn công chúa Hi Hòa.”
“Vâng!” Hồng Chúc ngoan ngoãn đáp lời, quay người trở lại.
Mũi chân điểm nhẹ trên nhánh cây, sau khi bay đi ra thật xa thì cành lá mới lắc lư. Nàng tốc độ nhanh, xoát xoát mấy cái đã đến gần rồi Thiên đại Đông Nhi đang giục ngựa chạy!
