Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 356 Cảnh Còn Người Mất

Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:51

Tuyệt diệu! khúc nhạc quả thật rất tuyệt diệu!

Âm điệu cuối cùng chậm rãi vang lên bay về bầu trời đêm xa xôi, nàng kết thúc bài nhạc, liền hướng về Phong Liên Dực làm một cái lễ phong tình vạn chủng.

Phong Liên Dực ném chén rượu, rời khỏi vương tọa, chậm rãi đi về hướng thiếu nữ kia, vươn tay đỡ  thắt lưng nàng nâng dậy.

“Tên.” Tiếng nói nam tính trầm thấp gợi cảm thoáng bên tai, trên mặt hắn ửng hồng say lòng người.

“Tiểu nữ Ngụy Yên Nhiên.”

 Yên nhiên, tên đẹp, xứng với tuyệt thế mỹ nữ như nàng.

“Ngươi thổi khúc gọi là gì?”

“Hồi bệ hạ, khúc tên là ‘Ly Nhân”

“Soạn giả là người phương nào?”

“Hồi bệ hạ, là tiểu nữ, tài nghệ nông cạn, làm bệ hạ chê cười.”

“Ngươi nói bậy!” Ngụy Yên Nhiên vừa nói xong, liền có một giọng nói lớn tiếng phản bác.

Phong Liên Dực trên mặt biểu lộ tia không vui, trong bóng tối phía sau có người lập tức đi tới.

“Ngươi nói bậy!” Người nọ không chút sợ hãi, ngược lại lớn mật đứng lên, đi ra khỏi tiệc rượu, dáng người cao ngất đứng thẳng tắp, không kiêu ngạo không siểm nịnh nhìn Ngụy Yên Nhiên, “Khúc nhạc căn bản không phải ngươi làm ra, cũng không gọi ‘Ly Nhân!”

Ngụy Yên Nhiên hoảng sợ, liền thuận thế tựa vào trong lòng Phong Liên Dực, mềm mại nói: “Ta không nói điêu, khúc này là ta làm ra.”

“Không thể nào!” Vũ Văn Địch lập tức lớn tiếng phản bác.

“Vũ Văn đại nhân.” Phong Liên Dực chậm rãi mở miệng, “Ngươi nói soạn giả không phải nàng, vậy là người phương nào?”

“Là…” Vũ Văn Địch nhìn mặt hắn liền  không nói được. Chẳng lẽ trước mặt mọi người nói bệ hạ ngài chính là soạn giả khúc này sao?

Quả thực là chê cười! Căn bản không ai tin, ngay cả bệ hạ cũng không biết mình viết khúc này, hắn làm sao lại biết đây?

“Thần tuyệt đối không nói sai, soạn giả quả thật không phải cô ta, cả ngọc tiêu kia cũng không phải của cô ta! Ngươi từ đâu mà có nó?” Vũ Văn Địch gây sự nhìn Ngụy Yên Nhiên.

Ngụy Yên Nhiên lập tức ôm c.h.ặ.t ngọc tiêu trong tay, nói : “Ngọc tiêu là mẫu thân ta đưa cho, đại nhân chẳng lẽ hoài nghi ta trộm tới sao?”

Nhìn nàng hốc mắt đỏ bừng, bộ dáng lã chã chực khóc, trong yến hội sớm có đại thần đứng lên nói: “Vũ Văn đại nhân, không có bằng chứng đừng oan uổng người khác?”

“Ta không đổ oan cô ta! Nữ nhân này là con gái của Đại tướng quân Ngụy Võ Thần của nước Đông Ly , trước đó không lâu hiến vũ ở trong phủ Quyền Vương, chính là người của Quyền vương, ta nghĩ tất cả mọi người không đến mức đã quên chứ! Hôm nay cô ta tới đây, ai biết có âm mưu gì?!”

Vũ Văn Địch lập tức nói ra thân phận của Ngụy Yên Nhiên, trong yến hội không ít đại thần lần trước đã đến phủ Quyền vương đã khắc sâu ấn tượng với thiếu nữ xinh đẹp vưu vật kia, chỉ là không biết đó lại là con gái của Ngụy Võ Thần nước Đông Ly . Vì tự bảo vệ mình, nhiều đại thần không ai dám mở miệng.

Vũ Văn Địch quay đầu nhìn Ngụy Yên Nhiên, cười khẩy nói: “Nói! Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”

Phong Liên Dực lạnh lùng  thản nhiên nhìn không mở miệng, Ngụy Yên Nhiên biết mị thuật của mình vẫn không đủ để mê đảo vị tân hoàng này, cho nên thê lương cười cười, nói:

“Ta muốn làm gì? Xin hỏi Vũ Văn đại nhân, một nữ t.ử như  thản nhiên thì có thể làm gì? Không sai, đúng là cha ta đưa tới tặng Quyền vương. Quyền vương muốn ta làm lễ vật dâng cho bệ hạ, đáng tiếc, Quyền vương chưa hành động đã thất bại.  Yên Nhiên chỉ có thể ngày ngày hoảng sợ ở trong cung, không thể trở về nhà, nghe nói tân hoàng đăng cơ, Yên Nhiên trăm phương ngàn kế muốn gặp Hoàng thượng, hy vọng có thể được ân xá cho về nhà. Nhưng muốn gặp Hoàng thượng nào có dễ dàng như vậy?  Yên Nhiên không dùng hạ sách, đời này cũng không thấy được Hoàng thượng!”

Ngụy Yên Nhiên cười chế giễu: “Vũ Văn đại nhân tưởng ta muốn ám sát Hoàng thượng? Hoặc nghĩ  Yên Nhiên dựa vào sắc đẹp, mê hoặc Hoàng thượng? Nếu vậy thì Vũ Văn đại nhân đã đ.á.n.h giá cao Yên Nhiên rồi? Hay là căn bản không tin Hoàng thượng là minh quân?”

“Ngươi đừng có chia rẽ ly gián!” Vũ Văn Địch sắc mặt lập tức thay đổi, quỳ xuống nói : “Bệ hạ, thần tuyệt không có ý này, chỉ là cảm giác cô ta nói năng bậy bạ, dối trá! Khúc nhạc cùng ngọc tiêu không phải của cô ta, lúc này cô ta xuất hiện, tuyệt đối không chỉ có mỗi mục đích kia!”

“Vũ Văn đại nhân!” Ngụy Yên Nhiên vừa rồi giọng nói còn kiên cường, giờ phút này lại có theo vài phần nức nở, “Đại nhân có thể không tin mục đích  Yên Nhiên tới đây, nhưng mong đại nhân đừng sỉ nhục khúc nhạc cùng tiêu. Đây là thứ duy nhất mà  Yên Nhiên yêu mến, mong đại nhân nói năng nương nhẹ!”

Vũ Văn Địch làm sao tin nàng? Khúc này là Tề vương làm ra vì Bắc Nguyệt quận chúa, ngọc tiêu cũng là của Bắc Nguyệt quận chúa! Thế mà Ngụy Yên Nhiên vô liêm sỉ nhận vơ, lừa bịp Tề vương, quả thực là đáng c.h.ế.t!

“Bệ hạ,  Yên Nhiên thầm mong gặp bệ hạ, thỉnh cầu bệ hạ có thể khai ân, cho  Yên Nhiên về nhà,  Yên Nhiên vô cùng cảm kích, sau này nhất định thỉnh cầu phụ thân giao hảo tốt cùng nước Bắc Diệu!” Ngụy Yên Nhiên quỳ phủ phục trên mặt đất thỉnh cầu.

Vũ Văn Địch chẳng thèm ngó tới, lạnh lùng hừ một tiếng.

Phong Liên Dực tựa như ngẫm nghĩ nhìn ngọc tiêu trong tay Ngụy Yên Nhiên rồi mở miệng: “Trẫm thích tiếng tiêu của ngươi, ngươi không thể đi.”

Ngụy Yên Nhiên ánh mắt mê ly ngẩng đầu: “Bệ hạ ”

“Bắt đầu từ hôm nay, Trẫm muốn ngươi lúc nào cũng ở  bên người Trẫm, thổi khúc này vì trẫm.” Phong Liên Dực mặc kệ ánh mắt người bên ngoài, chỉ tùy ý nói,  không ai dám nói một chữ ‘không’ .

Ngụy Yên Nhiên cũng chỉ có thể dập đầu một cái trên mặt đất, nói : “Vâng”

“Hoàng thượng, khúc nhạc cùng ngọc tiêu thật không phải là của nàng, mà là…” Vũ Văn Địch còn muốn nói.

“Địch!” Vũ Văn Chiến giọng nói uy nghiêm lập tức chặn lại, “Ngươi đêm nay uống nhiều quá, không nên nói linh tinh!”

“Phụ thân! con không nói linh tinh!” Vũ Văn Địch cương trực nói.

“Ngươi uống nhiều quá!” Vũ Văn Chiến kiên trì nói, “Hôm nay quần thần mở tiệc vui vẻ, Hoàng thượng không trách tội ngươi vô lễ đã là khai ân, ngươi còn không mau cút ra ngoài, ngày mai nhận nhiệm vụ tới biên cương đi!”.

Vũ Văn Chiến vừa nói, đã tới quỳ xuống, hướng Hoàng thượng thỉnh tội, “Bệ hạ, khuyển t.ử không biết lỗ mãng, cựu thần dạy con không tốt, thật sự xấu hổ!”.

“Không sao.” Phong Liên Dực căn bản không nhìn cặp cha con này, chỉ tiến lên dắt tay Ngụy Thản Nhiê, không có cảm tình nói: “Trẫm chỉ thích nghe khúc nhạc của nàng mà thôi, không nên truy cứu người soạn cùng chủ nhân ngọc tiêu là ai.”

Dứt lời, hắn miễn cưỡng vẫy vẫy tay, quần thần tiếp tục tiệc rượu, hắn lại mang theo mỹ nhân rời đi.

Vũ Văn Địch tức giận đến cả người phát run, muốn đuổi theo thì bị Vũ Văn Chiến nghiêm khắc quát bảo ngưng lại, sau đó liền lấy cớ không uống được rượu mang theo con trai lỗ mãng xúc động trở về.

“Phụ thân!” Đoạn đường giục ngựa ra ngoài cung, Vũ Văn Địch căm giận bất bình, giọng điệu uất nghẹn, cảm giác không thể phát tiết!

“Vì sao ngăn trở con nói ra chân tướng? Khúc nhạc đó là Tề vương năm đó  làm ra vì Bắc Nguyệt quận chúa, tên là ‘Nguyệt phách’! Ngọc tiêu cũng là vật phẩm bên người Bắc Nguyệt quận chúa, vì sao lại ở trên người Ngụy Yên Nhiên? Tề vương yêu Bắc Nguyệt quận chúa, hiện thực bị che đậy như thế, tại sao cha không cho con mở miệng?”.

Vũ Văn Chiến nghiêm túc nghe, đợi hắn nói xong, mới nói: “Ngươi cũng thấy đấy, hôm nay Tề vương là bộ dáng gì? Hắn căn bản là cực nhỏ cảm tình cũng không có! Ngươi nói ra những lời này ngoại trừ sẽ hại Bắc Nguyệt quận chúa, thì chẳng thay đổi được gì”

Vũ Văn Địch ngẩn ra: “Sao lại thế? Tề vương rõ ràng nhận ra khúc nhạc này, hắn nghe xong không phải hoàn toàn không có cảm tình!”

“Địch, chuyện không đơn giản như vậy, Tề vương cho dù nhận ra khúc nhạc cũng không làm nên chuyện gì, hắn không hề nhớ Bắc Nguyệt quận chúa. Nếu bị ngươi làm nổi lên hứng thú, hắn liền tìm Bắc Nguyệt quận chúa thì phải làm thế nào? Bắc Nguyệt quận chúa cũng không phải dễ chọc, người có biết hoàng đế nước Nam Dực vô cùng sủng ái Bắc Nguyệt quận chúa không. Hai người kia nếu phát sinh mâu thuẫn, nhẹ thì chỉ là một hồi so đấu, nặng thì sợ rằng hai nước lúc đó sẽ không an bình!”

Vũ Văn Chiến thấm thía nói xong, mới thở dài một tiếng, nói : “Hiện tại, đã không thể trông cậy vào Tề vương như trước kia, ta và ngươi cũng an phận làm thần t.ử đi.”

Vũ Văn Địch không cam lòng cúi đầu, nam nhi chưa bao giờ sẽ khóc, nhưng lại không nhịn được lau hai tròng mắt một chút, giọng nói thổn thức, “Phụ thân, con hiểu rồi!”

“Hiểu là tốt rồi, ngươi ngày mai phải đi biên cương, ở đó rèn luyện cho tốt, không nên lại xúc động như vậy.”

“Vâng” Vũ Văn Địch gật đầu, thúc ngựa cùng cha mình chậm rãi hướng về nhà. Một đêm không trăng, bầu trời nồng đậm u ám, một tầng vẻ lo lắng, làm lòng người cũng ngột ngạt.

Nước Bắc Diệu, Cung Vị Ương

Cơ hồ tất cả cung nhân cũng biết, đêm hôm đó, tiếng tiêu thổi trong Cung Vị Ương cả một đêm, lặp đi lặp lại đều là làn điệu ưu thương ‘Ly Nhân’.

Ngày thứ hai, Hoàng thượng xuống chỉ, sắc phong Ngụy Yên Nhiên - con gái Ngụy Võ Thần của nước Đông Ly làm Hoàng hậu. Sẽ chọn ngày lành tháng tốt cử hành đại điển sắc phong hoàng hậu. Lúc đó, mỗi nước cũng sẽ phái sứ thần đi chúc mừng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 356: Chương 356 Cảnh Còn Người Mất | MonkeyD