Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 348 Tâm Trí Bên Ngoài Hóa Hồn

Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:51

Nghe nàng nói, Yểm có chút e ngại, sau đó cười ha hả: “Hoàng Bắc Nguyệt, không biết ngươi bị cái gì kích thích, tuy nhiên mọi thời khắc ngươi phải nhớ kỹ: ta từ nhỏ tà ác, gây tội nghiệt trong trời đất này, ngươi muốn ta hết tội thì hiến tính mạng cho ta đi!”

Giọng nói cuồng vọng như vậy, nếu như không phải bị giam cầm trong Hắc Thủy Cấm Lao, nhất định sẽ chấn động trời đất, vang vọng núi sông. Vạn vật trong thiên hạ đều cảm phục trước sự cuồng ngạo ấy.

Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng mím môi cười nhẹ hỏi: “Yểm, ta không tin ngươi tà ác từ nhỏ!”

“Không tin cũng không phải do ngươi, ma thú chúng ta từ khi sinh ra không có giai đoạn ấu thú. Không giống nhân loại hoặc thần thú có giai đoạn đơn thuần ngây thơ! Vô số tà ác sinh ra mà thành Ma thú cường đại.”

Gió thổi bên tai Hoàng Bắc Nguyệt, gió đầu đông mang theo khí lạnh mỏng manh, nàng rùng mình một cái.

Yểm nói: “Năm đó Hiên Viên Vấn Thiên khiến Điện Quang Diệu cùng thành Tu La kinh sợ nhưng cũng không làm gì được ta, chỉ có thể toàn lực phong ấn. Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi nghĩ có thể cảm hóa được ta sao?”

Hoàng Bắc Nguyệt  thản nhiên cười cười: “Thành sự tại thiên, mưu sự tại nhân, Yểm, ta không muốn thấy ra khỏi Hắc Thủy Cấm Lao lại hại thế gian lần nữa.”

Yểm trầm mặc chỉ chốc lát, nói: “Nói thật, ta cũng không hy vọng tương lai có một ngày đối địch cùng ngươi. Ta nhìn ngươi từ nhỏ lớn lên, từ yếu trở nên mạnh mẽ. Quá trình dai dẳng ta không quên được, Hoàng Bắc Nguyệt, nếu ngươi quy thuận ta, chúng ta vĩnh viễn sẽ không là địch.”

“Hiện tại trời còn chưa tối đâu, ngươi bắt đầu nằm mơ rồi sao?” Hoàng Bắc Nguyệt cười khanh khách một tiếng, Yểm cũng cười ha ha.

Hai người trong lúc đó hiểu rõ nhau, hắn là yêu tà ác ma, nàng là hỗn thế ma nữ. Hai người không phải tầm thường. Nhiều năm Yểm nhìn nàng lớn lên, vui buồn của nàng hắn rõ như lòng bàn tay. Tương tự, Hoàng Bắc Nguyệt cũng hiểu nhất cử nhất động của hắn trong Hắc Thủy Cấm Lao.

Cho nên, không ai hiểu đối phương hơn bọn hắn! Bọn họ khác nhau mọi thứ, tuy nhiên có một thứ lại giống nhau như đúc, đó chính là: vĩnh viễn không khuất phục trước bất kỳ ai!

Bước đường tương lai đã sớm định sẵn, bọn họ làm sao có thể tường an vô sự, bình thản cả đời đây?

Phủ trưởng công chúa đã ngay trước mắt, Hoàng Bắc Nguyệt thu hồi Băng Linh Huyễn Điểu, từ cửa sau của phủ trưởng công chúa trở lại Lưu Vân Các. Nàng dặn dò A Tát Lôi ra ngoài thông báo cho mọi người, sau đó cùng Hồng Chúc về phòng nghiên cứu Vạn Thú Vô Cương.

Thời gian gần đây rất trọng yếu, nàng muốn an tĩnh.

*****

“Ghê tởm c.h.ế.t đi được!” trong sơn cốc cách thành Lâm Hoài  rất xa, Hồng Liên cau có mắng Thôn Thiên Hồng Mãng, sau đó để nó nuốt Tiểu Đăng Lung vào bụng.

Thôn bụng Thiên Hồng Mãng là một cái không gian di động, rộng lớn vô cùng, cho nên nói nó có thể nuốt trời! Có điều trong bụng nó thật sự rất ghê tởm. Toàn bộ thứ nó nuốt vào đều ở trong, hơn nữa trong bụng không giống nạp giới. Trong không gian thời gian ngừng lại, nhưng trong bụng Thôn Thiên Hồng Mãng thời gian vẫn vận chuyển bình thường!

Một số động vật hoặc loài người bị nó nuốt có thể sống trong bụng nó thời thêm một thời gian mới c.h.ế.t. Có thể thấy trong bụng Thôn Thiên Hồng Mãng là ghê tởm tới cỡ nào.

Hồng Liên căm ghét nhìn Thôn Thiên Hồng Mãng đang nuốt Tiểu Đăng Lung, ngửi thấy mùi thối hoắc trên người do không cẩn thận dính phải chất lỏng rữa nát phun ra từ miệng nó.

“Hai mắt mù sao? Không nhìn một chút là ai đã phun loạn!” Hồng Liên vốn nóng tính, rút  roi ra, không khách khí cho Thôn Thiên Hồng Mãng một roi!

Con rắn lớn rụt cổ một chút, có chút bất mãn hô nhỏ một tiếng, nhưng không dám có bất cứ cử động bất kính nào với Hồng Liên. Chỉ có thể yên lặng nhận một roi.

Ai cũng biết Hồng Liên cùng triệu hồi thú của ả  không thoải mái khi ở chung. Ngoài quan hệ hợp tác lẫn nhau, chỉ có Hồng Liên vẫn dùng sức mạnh của chính mình mà nghiền ép Thôn Thiên Hồng Mãng.

Nhìn đôi mắt rắn to lớn toát ra oán khí, Mạnh Kỳ Thiên đành tiến lên hòa giải.

“Hồng Liên tôn thượng, đừng nóng giận, lúc này chúng ta nắm lợi thế chính là nhờ công lao của ngươi!” Hồng Liên tự đại, tâng bốc nàng sẽ có lợi.

Quả nhiên, Hồng Liên đắc ý, bỏ qua Thôn Thiên Hồng Mãng, mặc nó trở lại trong không gian linh thú.

“Bộ quần áo này thối c.h.ế.t đi! Ta muốn đổi lại!” Hồng Liên lớn tiếng hô, tìm trong nạp giới một hồi rồi ‘Ồ’ một tiếng, “Quần áo mới của ta đâu mất rồi?”

“Liệu có để quên ở khách điếm không mang theo không?” Mạnh Kỳ Thiên nói, Hồng Liên đúng là thiếu nữ, thích làm quần áo mới, hắn cũng chưa từng chú ý nàng mặc cái gì. Nếu hắn có thể chú ý trang phục của Hồng Liên hơn một chút, lần trước sẽ không nhận sai Hoàng Bắc Nguyệt.

Hồng Liên vừa than thở vừa ném một đống quần áo lớn không hài lòng ra, nàng thích hình thức! quần áo mới chưa được mặc lần nào, vậy mà không thấy, có thể không bực sao.

Đang trong cơn giận dữ, đột nhiên bầu trời xẹt qua một mảnh bóng đen dày đặc, Huyễn Linh Thú xoay quanh một vòng liền đáp xuống phía trước bọn họ. Mặc Liên mặt không biểu cảm đi đến.

“Mặc Liên!” Hồng Liên lập tức thay đổi, vẻ mặt mừng rỡ nghênh đón.

Cách hắn khoảng mười bước, Mặc Liên đột nhiên dừng bước chân lại, đôi mày thanh tú dựng lên, hắn chưa bao giờ muốn che giấu tâm tình trên mặt, nên vẻ chán ghét lộ rõ ra.

Mặc dù không mở miệng, nhưng trên khuôn mặt rõ ràng viết: tránh ra!

Hồng Liên vẻ mặt đang tươi cười nhất thời cứng ngắc. Một trận gió thổi tới, chính mình cũng ngửi thấy mùi hôi trên người, trên mặt thoạt đỏ thoạt trắng, cuối cùng xấu hổ xoay người chạy về hướng sông nhỏ trong sơn cốc.

Mạnh Kỳ Thiên buồn cười lắc đầu, Hồng Liên mặc dù ngạo mạn vô lễ, nhưng đối với Mặc Liên luôn như thiếu nữ bình thường, cũng có lúc đáng yêu.

“Mặc Liên tôn thượng, ngươi có khỏe không?”

Mặc Liên tùy ý gật đầu.

Nhìn vẻ mặt vĩnh viễn không biểu cảm gì, Mạnh Kỳ Thiên vốn định nói chuyện Vạn Thú Vô Cương song đã nén ý định lại. Quên đi, Mặc Liên đi theo bọn họ, lúc nào cần có thể ra tay là được, hắn chưa bao giờ hỏi bọn họ đang làm gì, thường thường cũng biến mất vài ngày.

Mấy năm nay, Mặc Liên nguyện ý từ Điện Quang Diệu đi hành tẩu khắp nơi, đại khái cũng vì cuộc sống ở Điện Quang Diệu rất nhàm chán. Quên đi, hắn trái tim an tĩnh, không nên quấy rầy.

Mạnh Kỳ Thiên thấy hắn trầm mặc không nói, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng có vẻ tịch mịch hơn so với bình thường, đúng là hoa mắt sao?

“Mặc Liên tôn thượng, có tâm sự gì sao?” Hắn biết Mặc Liên luôn luôn đơn thuần, trên mặt biểu hiện ra ngoài, cơ bản sẽ không sai.

Mặc Liên lẳng lặng trầm mặc, phía sau Huyễn Linh Thú cũng không muốn nhìn bộ dáng mất mát của hắn, bởi vậy quay đầu đi.

“Mạnh, ta, khó chịu.” Mặc Liên thấp giọng mở miệng, thiếu niên độ tuổi này đều có giọng nói trầm thấp ám ách sao?

Lâu lắm không nghe Mặc Liên nói chuyện, cho nên ngay cả Mạnh Kỳ Thiên cũng không chắc chắn.

“Khó chịu? Ngươi bị thương sao?” Mạnh Kỳ Thiên đi lên vài bước. Mặc dù bọn họ không có cảm tình sâu đậm, tuy nhiên lâu ngày ở chung có thể coi là đồng bạn đi.

Mặc Liên lắc đầu, hồi lâu lại gật đầu, một lát sau lại lắc đầu.

Mạnh Kỳ Thiên thấy hắn vừ gật vừa lắn khiến hoa cả mắt, không nhịn được hỏi: “Chỗ nào khó chịu?”

“Này.” Mặc Liên vỗ một chút n.g.ự.c, nhăn lại mi, bộ dáng rất thống khổ, “Mạnh, có người ghét ngươi, có phải hay không sẽ muốn ngươi đi nhanh một chút, đi xa một ít?”

Mạnh Kỳ Thiên sợ run hồi lâu. Thứ nhất, lần đầu tiên trong đời hắn nghe Mặc Liên nói một câu dài. Thứ hai, hắn không tưởng tượng được người như Mặc Liên lại nói bi thương vậy.

“Không nhất định, tùy trường hợp khác nhau, ý tứ sẽ khác. Lời giống vậy, có thể là chán ghét ngươi, cũng có thể là quan tâm ngươi, không hy vọng ngươi bị thương tổn.” Mạnh Kỳ Thiên mặc dù không hiểu, nhưng suy nghĩ một chút, lại rất kiên nhẫn nói cùng hắn.

Hắn không hy vọng lời nói của mình làm Mặc Liên xúc động, bởi vì trong lòng hắn thầm nghĩ Mặc Liên là một người thuần túy không có tình cảm, hắn là một con dã thú có hình dáng con người thôi.

Nhưng sau khi nghe hắn nói, hắn thấy rõ ràng Mặc Liên vốn đang lo lắng u buồn chợt bừng sáng lên. Hắn càng buồn bực, rốt cục xảy ra chuyện gì?

Trên thực tế, Mặc Liên hoàn toàn quên câu trước của Mạnh Kỳ Thiên, chỉ nhớ nửa câu sau ‘có thể là quan tâm ngươi, không hy vọng ngươi bị thương tổn’, tâm tình liền vui sướng hẳn lên.

“Mạnh, hai mắt.” Mặc Liên chỉ hai mắt không nhìn thấy gì của chính mình, vội vàng nói.

Mạnh Kỳ Thiên lần nữa ngơ ngẩn, ý tứ của Mặc Liên là hắn muốn một đôi mắt có thể nhìn được?

“Mặc Liên tôn thượng, chuyện mắt của ngươi, ta sợ không giúp được, tuy nhiên, Thánh Quân không gì làm khó được, có lẽ ngài ấy có biện pháp.”

Mặc Liên hưng phấn, xoay người đến chỗ Huyễn Linh Thú, cao hứng nói: “Trở về!”

“Mặc Liên tôn thượng!” Mạnh Kỳ Thiên nhanh ch.óng đuổi theo “Ngươi hôm nay rất kỳ quái, mặc dù ta không biết rốt cục thế nào, nhưng ta suy đoán một phen, chẳng lẽ ngươi thích người nào?”

Mặc Liên đột nhiên dừng bước chân lại, luống cuống nói: “Không, không”

“Không ngờ đường đường Mặc Liên tôn thượng cũng nói dối.” Mạnh Kỳ Thiên cười rộ lên, không hề có ý cười nhạo. Nhưng hắn cảm giác nhìn thấy con người khác của Mặc Liên, không liên quan tới hình tượng thiếu niên lãnh huyết vô tình thường ngày.

Mặc Liên thất vọng cúi đầu, bị phát hiện dễ dàng như thế sao.

Mạnh Kỳ Thiên vỗ vỗ bờ vai của hắn. Hai người nam nhân trong lúc đó đột nhiên kéo gần khoảng cách hơn. Mạnh Kỳ Thiên lớn tuổi, nghe nhiều hiểu rộng, chuyện gì cũng biết, bởi vậy liền kéo Mặc Liên ngồi xuống, nói với hắn về phụ nữ.

“Phụ nữ ấy mà, chính là muốn được bảo vệ !” Mạnh Kỳ Thiên chậm rãi nói.

Mặc Liên trong đầu lập tức hiện ra hình ảnh bộ dáng Hoàng Bắc Nguyệt uy phong lẫm lẫm khống chế Băng Linh Huyễn Điểu, cùng với phong thái cao ngạo thanh lạnh, muốn được bảo vệ sao?

Tuy nhiên lập tức đầu óc xoay chuyển, liền nhớ tới lúc nàng bị thương, suy yếu dựa vào n.g.ự.c của mình, liền nghiêm túc gật đầu, Mạnh Kỳ Thiên nói rất đúng!

“Các nàng thích được người ca ngợi!” Mạnh Kỳ Thiên tiếp tục nói.

Mặc Liên nhớ tới lần trước hắn nói Hoàng Bắc Nguyệt đẹp mắt, nàng cười rất vui vẻ, Mạnh Kỳ Thiên nói rất đúng!

Mạnh Kỳ Thiên không keo kiệt đem nhiều năm kinh nghiệm truyền thụ cho hắn. Phần lớn là tri thức lý luận trên sách vở, cũng không có nhiều kinh nghiệm thực tế. Tuy nhiên trước mặt kẻ đơn giản ngốc nghếch như Mặc Liên thì chẳng khác gì đã đến cảnh giới xuất hóa nhập thần.

Lúc Hồng Liên tắm táp thay đổi quần áo sạch sẽ trở về, ngoài ý muốn thấy hai người kia đầm ấm vui vẻ ngồi một chỗ nói chuyện phiếm, nàng tưởng mình nằm mơ.

“Mạnh Kỳ Thiên! Các ngươi làm gì đấy?” Hồng Liên lớn tiếng hỏi.

“Nói chuyện của nam nhân.” Mạnh Kỳ Thiên nhìn thoáng qua Mặc Liên, thấy trên mặt hắn có biểu tình tránh né liền nghi hoặc. Xem ra, nhiều năm qua, nữ t.ử mà Mặc Liên tiếp xúc chỉ có một mình Hồng Liên. Mặc dù Mặc Liên luôn luôn lạnh lùng xem thường ả, tuy nhiên cái này cũng phù hợp với tính cách của Mặc Liên.

Năm năm trước, lúc rời khỏi nước Nam Dực, Mặc Liên từng có một lần, sinh lòng ái mộ vuốt khuôn mặt Hồng Liên. Cử động đó ngoài sức tưởng tượng của hắn.

Thiếu niên độ tuổi này bản tính ngượng ngùng. Càng là thiếu nữ mình thích càng không dám tới gần. Chẳng lẽ Mặc Liên thật sự có ý với Hồng Liên.

Trên trời dưới đất không gì không biết Mạnh Kỳ Thiên, cái gì cũng hiểu, duy nhất không hiểu, chính là lòng người.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.