Phiên Bản Mới Của Nữ Phụ Độc Ác - Chương 6
Cập nhật lúc: 09/07/2026 13:02
Dựa theo cái lý lẽ lập luận phân tích của Tiểu Hoa mà nói thì, cái việc m.a.n.g t.h.a.i ăn cơm trước kẻng chưa cưới đã chửa vạn nhất sẽ dẫn đến cái hệ lụy làm sụt giảm hao hụt đi một khoản tiền sính lễ thách cưới không hề nhỏ đâu, nàng ta vạn lần quyết không thể giương mắt ếch lên nhìn tôi phải gánh chịu cái thiệt thòi tổn thất to lớn này được.
Tôi giơ tay lên gõ mạnh một phát rõ đau vào cái đầu nhỏ nhắn của nàng ta: "Bà đây đã nắm trong tay một khối tài sản khổng lồ giàu nứt đố đổ vách thế này rồi, bà đây thèm khát bận tâm để ý gì ba cái đồng tiền lẻ sính lễ thách cưới đó cơ chứ?"
Thế nhưng nói đi cũng phải nói lại, cái thời điểm hiện tại này quả thực cũng chưa phải là cái thời cơ chín muồi thích hợp lý tưởng để chào đón sự ra đời của một tiểu Tiểu Mặc và một tiểu Tiểu Y Y đâu cơ chứ.
Tôi rốt cuộc vẫn vui vẻ quyết định đưa tay ra thu nhận cất giữ lấy món quà tặng đầy ẩn ý của Tiểu Hoa.
22
Ngày hôm nay chính là cái ngày trọng đại diễn ra bữa tiệc đại thọ mừng thọ tám mươi tuổi của ông nội tôi.
Tôi đi đến một quyết định trọng đại đó là sẽ dắt tay đệ đệ cùng nhau tới tham dự góp mặt.
Đệ đệ suốt ngày cứ mang cái mớ cảm xúc thiếu thốn cảm giác an toàn an tâm trầm trọng trong lòng, dắt tay đệ đệ về ra mắt diện kiến phụ huynh gia trưởng người lớn trong nhà thì cậu ta tự khắc sẽ có lại được cái cảm giác an toàn an tâm ngay thôi mà.
Đệ đệ vừa mới nghe phong phanh thấy cái tin tức tôi chuẩn bị dắt tay cậu ta về ra mắt diện kiến ông nội, bỗng chốc vui sướng hân hoan khôn xiết đến mức hai bên gò má đỏ bừng bừng lên như quả cà chua chín, suốt cả một buổi sáng ròng rã cứ liên tục đi ra đi vào bồn chồn đứng ngồi không yên, thỉnh thoảng lại còn tự mình nhoẻn miệng cười khúc khích ngốc nghếch ngờ nghệch nữa cơ chứ.
Tôi quả thực là sắp sửa bị cái dáng vẻ đáng yêu hoạt bát dễ thương vô bờ bến này của cậu ta làm cho tan chảy mềm nhũn ra mất thôi.
Tôi đăm đăm dán mắt nhìn chừng trừng vào cậu ta hết lần này đến lần khác thay ra mặc vào thử đi thử lại hết bộ y phục xiêm y này đến bộ y phục xiêm y khác, thế nhưng rốt cuộc vẫn chẳng có lấy một bộ nào làm cho cậu ta cảm thấy ưng ý mãn nguyện hài lòng cả, đến tận phút ch.ót cuối cùng cậu ta rốt cuộc lại quyết định chọn khoác lên người đúng cái bộ y phục xiêm y đầu tiên tiên phong mà cậu ta đã thử lúc ban đầu.
Tôi: "..."
Sau khi hoàn tất cái công cuộc lựa chọn thử đồ y phục xiêm y gian nan vất vả xong xuôi, đệ đệ liền nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi kéo xệch tôi ra ngoài đường tháp tùng đi cùng cậu ta để chọn mua sắm mua sắm quà cáp biếu tặng cho ông nội.
Hai đứa chúng tôi cùng nhau dắt tay nhau dạo bước trong trung tâm thương mại sầm uất, đệ đệ bỗng chốc chấm trúng để mắt tới một miếng ngọc bội ngọc thạch anh được niêm yết với cái mức giá trên trời lên tới cả hàng triệu vạn tệ.
"Chị nhìn trông có được mắt đẹp đẽ không thế?" Đệ đệ cất tiếng mở lời gặng hỏi xin ý kiến tham khảo từ tôi.
Tôi gật đầu lia lịa như bổ củi khẳng định: "Trông quả thực là vô cùng đẹp đẽ đấy, thế nhưng liệu cái mức giá niêm yết này có bị coi là quá mức đắt đỏ xa xỉ một chút không thế em?"
Đệ đệ thực sự là đang nắm trong tay nhiều tiền của tài sản giàu có đến cái mức độ như vậy sao?
Mức lương tháng thu nhập hàng tháng của cậu ta làm việc tại công ty tập đoàn tính ra còn chưa chạm tới cái mốc hai vạn đồng chẵn nữa kìa.
Đúng vậy đấy, thảy thảy đều là do lỗi lầm khuyết điểm của cái kẻ tư bản tư sản bóc lột là tôi đây mà ra cả.
Đệ đệ khẽ lắc lắc cái đầu nhỏ nhắn khẳng định chắc nịch: "Vạn lần không hề đắt đỏ xa xỉ chút nào đâu ạ."
Ngay giây tiếp theo sau đó tôi liền được tận mắt chứng kiến cái cảnh tượng đôi bàn tay thon dài thon thả của cậu ta điêu luyện móc từ trong túi ra một tấm thẻ ngân hàng quyền lực, cái phong thái khí chất lúc bấy giờ trông hệt như một vị tổng tài bá đạo ngầu lòi vô cùng: "Quẹt thẻ đi cô."
Tôi đăm đăm dán mắt nhìn thấy cái cô nàng nhân viên tiếp tân lễ tân đứng quầy kia dùng cái ánh mắt nhìn đệ đệ bỗng chốc sáng bừng lên biến chuyển hóa thành hình ngôi sao lấp lánh luôn rồi kìa.
"Làm sao mà em lại có thể nắm trong tay nhiều tiền của tài sản giàu có đến cái mức độ kinh hoàng nhường này cơ chứ!"
Đệ đệ chẳng phải là vẫn chưa chính thức nhận tổ quy tông quay trở về nhận lại gia đình nhà họ Chu đó sao, vậy thì rốt cuộc cậu ta đào đâu ra cái khối tài sản khổng lồ giàu nứt đố đổ vách thế này?
Một phát vung tay chi mạnh tay quẹt thẻ một triệu vạn tệ để mua sắm đồ đạc không chớp mắt, cái phong thái vung tiền như nước này thiết nghĩ đến cả mẹ của Chu Lâm nếu như có mặt ở đây chắc chắn cũng phải e dè kiêng nể đắn đo suy nghĩ cân nhắc vài phần đấy chứ.
Đệ đệ thế mà lại có thể hành xử dứt khoát dứt khoát phóng khoáng đến như vậy.
"Em chưa bao giờ mở miệng khẳng định thốt ra rằng bản thân mình là một kẻ nghèo rớt mồng tơi vô sản đâu nhé." Đệ đệ vươn cánh tay dài ra ôm trọn lấy eo tôi kéo sát lại gần: "Đi thôi nào Y Y ơi, để em đích thân tháp tùng dắt tay chị đi mua sắm mua sắm túi xách hàng hiệu nhé, chị yêu thích đam mê cái kiểu dáng mẫu mã nào thì chúng ta cứ việc thẳng tay vung tiền mua sắm mua sắm cái kiểu dáng mẫu mã đó cho bằng được."
Hóa ra đệ đệ quả thực là một bậc kỳ tài nhân tài hiếm có trong cái lĩnh vực đầu tư kinh doanh làm giàu, ngay từ cái thời điểm vẫn còn đang mài đũng quần trên giảng đường đại học cậu ta đã sớm nhạy bén kiếm chác thu hoạch được một khối tài sản khổng lồ giàu nứt đố đổ vách rồi, nương theo dòng chảy thời gian tích lũy tích góp tháng ngày, đệ đệ từ lâu đã sớm vươn lên trở thành một đại gia ngầm giàu có đến cái mức độ đáng sợ kinh hoàng rồi.
Còn về cái lý do nguyên cớ tại sao cậu ta lại nộp đơn xin việc mò tới công ty tập đoàn của tôi để tham gia phỏng vấn xin việc, nguyên do sâu xa cũng chẳng qua chỉ là vì cậu ta cảm thấy cuộc sống ru rú trong nhà quá mức nhàm chán tẻ nhạt vô vị, nên mới nảy sinh ý định muốn tìm kiếm một cái công việc văn phòng đàng hoàng t.ử tế để đi làm việc g.i.ế.c thời gian cho khuây khỏa mà thôi.
Những cái dòng chữ ghi chép mô tả khắc họa về nhân vật đệ đệ bên trong nội dung cuốn tiểu thuyết quả thực là quá mức sơ sài ít ỏi hiếm hoi đi, thành ra tôi vạn lần quyết chẳng thể nào ngờ tới được cái sự thật rằng cậu ta lại là một kẻ giàu nứt đố đổ vách đến như vậy.
Thế nhưng đến cái lúc đệ đệ phóng khoáng vung tay một phát vung tiền như nước mua sắm mua sắm dâng tặng cho tôi liền một lúc tới tận mười cái túi xách hàng hiệu đắt tiền, tôi rốt cuộc vẫn không kìm nén nổi bản tính mà để lộ ra cái ánh mắt sáng bừng lên biến chuyển hóa thành hình ngôi sao lấp lánh y hệt như đúc cái cô nàng nhân viên tiếp tân lễ tân lúc nãy.
Tôi ban đầu vốn dĩ còn đinh ninh ôm ấp ảo tưởng huyễn hoặc cho rằng bản thân mình đang sắm vai một phú bà b.a.o n.u.ô.i trai bao b.a.o n.u.ô.i cậu ta cơ.
Vạn lần vạn lần không ngờ tới cục diện lại bị lật ngược hoàn toàn biến chuyển thành cậu ta mới chính là cái kẻ đại gia b.a.o n.u.ô.i bao nuôi tôi.
Oa oa oa, cái cảm giác được người ta b.a.o n.u.ô.i chăm lo chu cấp cho thế này quả thực là vô cùng vô cùng sảng khoái sung sướng quá đi mất thôi.
23
Tôi chính thức dắt tay đệ đệ về ra mắt diện kiến ông nội, ngay dưới cái ánh mắt căng thẳng lo sợ cuống cuồng tột độ của đệ đệ, ông nội chắp hai tay sau lưng đủng đỉnh đi dạo loanh quanh vòng quanh người đệ đệ xem xét đ.á.n.h giá một vòng tròn.
Sau đó liền hướng về phía tôi mà phóng tới một cái ánh mắt khinh bỉ chê bai dè bỉu hệt như đang nhìn một con súc sinh cầm thú: "Thẩm Y Y!! Cái gan của cháu dạo gần đây xem chừng có vẻ như đã phình to mọc lông rồi có phải không hả! Cháu thế mà lại dám cả gan giở trò dụ dỗ lừa gạt dụ dỗ lừa gạt hủy hoại đời trai tân của trẻ vị thành niên cơ à!"
Tôi#@#!%
Đệ đệ bẩm sinh sinh ra đã sở hữu một dung mạo ngoại hình quá mức trẻ trung trẻ trung h.a.c.k tuổi như thế, cái chuyện này lẽ nào lại có thể quy chụp đổ lỗi trách nhiệm lên đầu tôi được cơ chứ?
"Ông nội ơi! Cậu ấy năm nay tính ra cũng đã chạm mốc hai mươi hai tuổi hai nhăm tuổi rồi đấy ạ, đã chính thức bước sang cái ngưỡng tuổi trưởng thành từ tám trăm kiếp năm trước rồi cơ mà!"
Ông nội vẫn vẹn nguyên duy trì cái biểu cảm khinh bỉ chê bai dè bỉu lườm nguýt tôi một cái sắc lẹm: "Thế thì tính ra cũng vẫn vẹn nguyên kém cháu tới tận ba tuổi đời đấy thôi, cái hành vi này của cháu người ta gọi nôm na là trâu già thích gặm cỏ non đấy có biết không hả!"
Ông nội ơi là ông nội ơi, ông có thực sự đích thị là ông nội ruột thịt m.á.u mủ của cháu hay không thế hả trời!
"Gái lớn hơn ba ôm cục vàng ròng, cái đạo lý chân lý hiển nhiên mười mươi này ông nội rốt cuộc là có thấu suốt hiểu nổi hay không thế hả!" Tôi dốc sức dồn lực gào thét rống lên đáp trả.
"Huống hồ chi bản thân cái cây cỏ non người ta cũng vạn lần quyết chẳng hề để tâm so đo bận tâm bận lòng đến cái sự chênh lệch tuổi tác này chút nào đâu nhé!"
Ông nội đưa tay ra vỗ vỗ bộp bộp vào bả vai tôi mấy cái: "Cháu tự mình thử suy ngẫm lại mà xem, rốt cuộc thì tự bản thân cháu cũng đã ngầm thừa nhận thừa nhận mình đích thị là một con trâu già rồi đấy chứ đâu?"
Sau khi ông nội kết thúc cái bài diễn văn xỉa xói chê bai dè bỉu tôi xong xuôi, ông lão liền dứt khoát nắm c.h.ặ.t lấy tay cái cây cỏ non của tôi kéo xệch ra một góc khuất để rỉ tai bàn luận chuyện cơ mật to nhỏ.
Thỉnh thoảng tôi lại loáng thoáng nghe thấy tiếng ông nội bị đệ đệ chọc ghẹo cho cười phá lên ha hả sảng khoái vô cùng.
Cái sự yêu thích đam mê quý mến sủng ái đã hoàn toàn bộc lộ phơi bày rõ rệt tràn trề ra bên ngoài gương mặt ông lão rồi kìa.
Trần Mặc à Trần Mặc ơi, em có còn nhớ rõ cái tên gọi đồng âm hài âm của mình mang ý nghĩa là trầm mặc ít nói trầm lặng hay không thế hả, rốt cuộc là làm sao mà em lại có thể mồm mép tép nhảy múa khéo léo lấy lòng dỗ ngọt ông nội vui sướng hân hoan đến cái mức độ như vậy cơ chứ?
Ông nội ơi, ông có thực sự đích thị là ông nội ruột thịt m.á.u mủ của cháu hay không thế hả trời?
Làm sao mà cái tình cảnh hiện tại này nhìn đi nhìn lại trông ông lão lại có vẻ giống hệt như là ông nội ruột thịt m.á.u mủ của Trần Mặc hơn là của cháu thế này?
Tai tôi thậm chí đã loáng thoáng nghe lọt được cái thông tin hai người bọn họ đang ríu rít bàn luận tranh luận đến cái chủ đề mai này đứa trẻ sinh ra thì sẽ đặt cho nó cái tên gọi là gì luôn rồi kìa.
Tiếng mẹ đẻ của tôi lúc bấy giờ quả thực chỉ có thể gói gọn trong hai chữ cạn lời vô ngôn cạn lời mà thôi.
24
Tôi và đệ đệ rốt cuộc cũng đã chính thức tiến hành tổ chức lễ đính hôn đính ước đính ước thành công viên mãn rồi.
Cũng chẳng thấu suốt hiểu nổi liệu có phải là do sự xuất hiện hiển hiện ngang trái của bản thân tôi trên cõi đời này đã vô tình tạo ra cái hiệu ứng bươm bướm cánh bướm rung động làm thay đổi quỹ đạo cốt truyện hay là vì một cái nguyên cớ sâu xa gì khác nữa.
Đệ đệ của cái thời điểm hiện tại này, đã hoàn toàn buông bỏ vứt bỏ sạch sành sanh cái ý niệm oán hận thù hằn muốn giở trò báo thù trả thù gia đình nhà Chu Lâm rồi, cậu ta cũng vạn lần quyết chẳng còn thèm khát khao khát cái thứ tình cảm phụ t.ử cha con thiêng liêng mà bản thân từng mòn mỏi mong mỏi khao khát bấy lâu nay nữa.
Cậu ta mở lời tâm sự bộc bạch thổ lộ rằng thâm tâm cậu ta hiện tại chỉ khao khát mong mỏi duy nhất một điều là được ôm trọn lấy tôi vào lòng ghim c.h.ặ.t ghì c.h.ặ.t, cứ như vậy mà ôm ấp chở che bao bọc cho tôi suốt cả một đời một kiếp này mà thôi.
Nghe phong phanh có tin tức đồn đại truyền tai nhau nói rằng về sau này phụ thân của Chu Lâm cũng đã từng có đôi lần chủ động cất công lặn lội đi tìm kiếm đ.á.n.h tiếng muốn gặp gỡ đệ đệ, thế nhưng đệ đệ kiên quyết từ chối thẳng thừng vạn lần không thèm muốn giáp mặt nhìn thấy ông ta, thế là ông ta đành phải ngậm ngùi để lại gửi gắm một tấm thẻ ngân hàng có chứa sẵn một khoản tiền khổng lồ lên tới bảy ngàn vạn tệ, mở lời nói rằng đây là chút tiền mọn coi như là để bù đắp bù đắp chuộc lỗi đền bù tổn thất cho đệ đệ suốt ngần ấy năm qua.
Đệ đệ ban đầu vốn dĩ kiên quyết từ chối thẳng thừng không thèm nhận lấy đâu, cậu ta vạn lần quyết không thèm nhận lấy cái thứ tình thương bố thí thương hại rẻ mạt của phụ thân Chu Lâm.
Thế nhưng tôi đã nhanh tay nhanh chân đứng ra cản trở ngăn cản can thiệp giữ lại: "Cớ làm sao mà lại chê bai từ chối không nhận cơ chứ, cái gì mà tình thương bố thí thương hại rẻ mạt ở đây cơ chứ, cái khoản tiền này vốn dĩ đích thị là cái món nợ ân oán mà ông ta phải có trách nhiệm nghĩa vụ hoàn trả đền bù cho em đấy thôi.
"Huống hồ chi…”
"Huống hồ chi hiện tại hai đứa chúng mình đã có chung một mầm sống giọt m.á.u cốt nhục sinh linh bé bỏng rồi cơ mà, mai này sinh nó ra đời thì sẽ phải tốn kém tiêu tốn mất biết bao nhiêu là tiền của tiền bạc để nuôi nấng chăm sóc bồi dưỡng cho nó lớn khôn nữa cơ chứ."
Tôi quả thực đích thị là một cái con người bị sa ngã rơi tọt vào bên trong cái hố tiền tài vật chất không lối thoát mà lại.
"Hai đứa chúng mình rốt cuộc cũng đã có con rồi sao?!" Đôi mắt đệ đệ bỗng chốc đong đầy chất chứa vẹn nguyên sự kinh hỉ vui sướng hân hoan tột độ ngoài sức tưởng tượng.
Cậu ta vui sướng hân hoan hạnh phúc ngập tràn đến cái mức độ cứ như thể bản thân vừa mới may mắn thu hoạch giành được trọn vẹn thảy cả cái thế giới bao la rộng lớn này vào trong vòng tay mình vậy á.
-Hết-
