Phế Sài Triệu Hoán Sư: Nghịch Thiên Tiểu Tà Phi - Chương 890: Điều Đáng Sợ Nhất Vẫn Đến
Cập nhật lúc: 25/03/2026 21:04
Giống như chạm đến nỗi đau tận đáy lòng, Giang Phú lại khóc thành tiếng.
“Thậm chí ta bị người ta cắm sừng rồi, cũng không có ai nói cho ta biết… Một chút phong thanh cũng không tiết lộ cho ta… Đối với bọn họ mà nói, ta căn bản không tính là cái thá gì… Ta biết, tận đáy lòng bọn họ, là coi thường ta… Bọn họ là từ trong xương tủy coi thường ta…”
Hắn mãnh liệt ngồi xổm xuống, ôm đầu khóc rống.
“Ta biết, trong mắt các ngươi, ta chính là một kẻ tiểu nhân vô sỉ bán chủ cầu vinh… Các ngươi coi thường ta… Ta cũng coi thường chính bản thân mình… Ta quát bọn họ, mắng bọn họ, chính là vì ta muốn thiết lập uy tín giữa bọn họ, ta không thể để bọn họ chê cười ta vô dụng, càng không thể để bọn họ biết sự nhu nhược và nhát gan tận đáy lòng ta…”
Giang Phú ô ô khóc lóc, mảy may không ý thức được quỷ ảnh xung quanh đã biến mất không thấy tăm hơi.
“Ta hối hận a… Nếu lúc đầu là nhất thời quỷ ám, cũng sẽ không lưu lạc đến nơi đất khách quê người này, càng không thể đêm không thể mủ, ăn không ngon miệng… Nếu có thể, ta thà quay lại cuộc sống ban đầu, cho dù là một tên lính quèn bất cứ lúc nào cũng có thể mất mạng, cũng không nguyện ý sống vô dụng như vậy, sống phiền lòng như vậy…”
Hắn ngồi bệt xuống đất khóc lớn, khóc đến là thương tâm, cho đến khi phía sau truyền đến tiếng bước chân, mới khiến hắn im bặt thu lại âm thanh, lúc này mới ý thức được trời đã tờ mờ sáng rồi.
Giang Phú mãnh liệt ngẩng đầu nhìn về hướng Kim Tam Giang.
Nay trời đã sáng rõ, bất kỳ cô hồn dã quỷ nào cũng sẽ quay về địa phủ.
Nhưng sau một cái nhìn, Kim Tam Giang hoàn toàn không biến mất như trong tưởng tượng của hắn, mà vẫn lơ lửng ở đó không nhúc nhích.
Bất quá lúc này mượn ánh sáng, hắn có thể nhìn thấy phía sau Kim Tam Giang, treo vài sợi dây thừng thô to.
Bởi vì những sợi dây thừng này màu đen, cho nên vào ban đêm, hắn căn bản không hề phát hiện ra.
Thực ra cho dù những sợi dây này màu trắng, trong một tình huống như vậy, Giang Phú cũng sẽ không phát hiện ra.
Hắn lúc đó sắp bị quỷ ảnh xung quanh dọa vỡ mật rồi, làm gì còn tâm trí để nhìn những thứ ngoài quỷ ảnh này chứ.
Nay sau khi nhìn thấy những sợi dây thừng đó, thần tình của Giang Phú nháy mắt chấn động.
Hắn không dám tin đây là sự thật, nhưng lại không thể không tin.
“Sao… Chuyện gì xảy ra…”
Giang Phú theo bản năng muốn tiến lên xem xét, lại kinh hãi ý thức được, tất cả những chuyện này đều là do sức người làm ra.
Chỉ có người mới treo t.h.i t.h.ể của Kim Tam Giang lên, hơn nữa còn tiến hành đối thoại với hắn lâu như vậy.
Người c.h.ế.t là không biết nói chuyện, Kim Tam Giang tự nhiên cũng không biết, vậy người nói chuyện với hắn cả một đêm, lại là ai chứ?!
Tất cả những chuyện này, đều là bố cục của ai?
Giang Phú đột ngột nhớ tới tiếng bước chân phía sau, thân thể chợt cứng đờ.
Hắn không dám quay đầu lại, chỉ có thể không nhúc nhích đứng đó.
Nếu nói tất cả những chuyện này đều là do con người làm ra, vậy kẻ đầu sỏ gây ra chuyện này, hẳn là đang đứng phía sau hắn.
Hắn sợ mình vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy người còn đáng sợ hơn cả quỷ hồn.
Nhìn Giang Phú toàn thân cứng đờ, khóe miệng Khâu Tín hiện lên một tia cười lạnh.
“Giang đại nhân… Nay ngài đã là Thiên hộ đại nhân cao quý rồi, không biết có còn nhớ người huynh đệ đồng đội ngày xưa là ta đây không a…”
Thân thể Giang Phú không tự chủ được mãnh liệt run lên, mồ hôi lạnh nháy mắt làm ướt đẫm y phục của hắn.
“Khâu… Khâu…”
Chữ tiếp theo, hắn rốt cuộc vẫn không dám nói ra.
Hắn sợ nói ra rồi, bản thân cũng không biết nên ứng phó thế nào.
Chuyện đáng sợ nhất, rốt cuộc vẫn đến rồi.
