Phế Hậu Hiện Đại Livestream Hằng Ngày - Chương 80
Cập nhật lúc: 10/05/2026 01:01
Edit: Trứng ốp la
Một đoạn vũ kết thúc, Tần Kiểu và Minh Hi tay trong tay cúi chào khán giả dưới sân khấu.
Trong thính phòng, các fan đã hoàn toàn phát cuồng, tiếng thét ch.ói tai vang dội không ngừng. Có fan thậm chí kích động đến bật khóc.
Tần Kiểu vẫn giữ nguyên nụ cười ưu nhã, đúng mực. Minh Hi làm động tác mời cô đi phía trước, còn mình thì giống như một hiệp sĩ trung thành bảo hộ nữ vương, theo sát phía sau.
Không chỉ khán giả, mà cả nhóm idol trẻ ngồi trên hàng ghế khách mời cũng đồng loạt vỗ tay tán thưởng, có người còn giơ ngón tay cái khen ngợi không thôi.
"Kiểu Kiểu tỷ, tỷ nhảy đẹp quá đi mất!"
"Sớm biết thế em đã tranh thủ mời tỷ nhảy rồi! Giờ nổi bật hết bị Tiểu Hi cướp sạch, em không cam lòng đâu."
"Em cũng muốn được khiêu vũ cùng tỷ!"
"Tỷ ơi, eo tỷ không phải eo, mà là loan đao đoạt hồn đấy!"
Một đám nam sinh miệng ngọt như mía lùi, người nào cũng tranh nhau tâng bốc. Một người nói giỏi, người sau lại càng giỏi hơn. Tần Kiểu bị mấy câu đùa dí dỏm ấy làm bật cười, sắc mặt càng rạng rỡ.
"Cảm ơn mọi người. Các em cũng biểu diễn rất xuất sắc, chị thật mong chờ phần trình diễn tiếp theo của mọi người." Tần Kiểu nhẹ giọng, ôn hòa mỉm cười.
"Kiểu Kiểu tỷ, hôm nay em thật sự rất vui. Sau này còn có thể được khiêu vũ với tỷ nữa không?" Minh Hi hỏi đầy mong đợi.
Tần Kiểu: "Sẽ có cơ hội."
Ở kiếp trước, cô từng cộng tác với Minh Hi vài lần, và ấn tượng của cô về cậu trai này luôn rất tốt.
"Tiểu Hi, cậu tham lam quá rồi đấy! Chúng tôi còn chưa được khiêu vũ với nữ thần nữa là!" Một nam sinh khác giả vờ tức giận, làm cả sân khấu cười vang.
Trên sân khấu, lại bắt đầu một tiết mục hip-hop sôi động. Dưới khán đài, không khí vẫn chưa hạ nhiệt, khán giả vừa cười vừa mong chờ nhiều sân khấu mãn nhãn như vừa rồi.
Nhưng cũng cùng lúc ấy, trong đầu Tần Kiểu bắt đầu dồn dập hiện lên những dòng tin tức loè loẹt:
Có người khen ngợi, có người hâm mộ đến phát cuồng, nhưng cũng không ít lời mắng nhiếc, ghen ghét, đặc biệt là những luồng dấm chua bốc lên ngùn ngụt. Chỉ số mị lực của cô cũng không ngừng d.a.o động.
[Mẫu thân, con thấy tiên nữ!]
[Tần hoàng hậu không chỉ nhan sắc khuynh thành, mà vũ đạo cũng tuyệt mỹ! Không hiểu đây là điệu gì, nhưng đẹp đến nao lòng]
[Nếu được biến thành Tần hoàng hậu một ngày, c.h.ế.t em cũng cam lòng]
[Thiếu niên kia sao có thể xứng với Tần hoàng hậu của chúng ta? Hừm~]
[Phế hậu thật không biết liêm sỉ! Khiêu vũ với ngoại nam giữa thanh thiên bạch nhật, ai ai cũng có thể là chồng cô ta sao?]
[Tần thị xuất thân danh môn, sao lại sa đoạ tới mức này, thật là bôi nhọ danh dự Hoàng thượng]
[Cái yêu hậu này, ngoài dụ dỗ đàn ông thì còn biết làm gì?]
[Chướng mắt không chịu được! Dám ở nơi đông người mà ấp ấp ôm ôm với đàn ông khác!]
...
Tiêu Trạch lúc này đang ngồi trong tẩm điện, sắc mặt đã sớm xanh mét.
Toàn bộ đầu óc hắn đều là hình ảnh Tần Kiểu và gã trai trẻ kia khiêu vũ. Nàng uyển chuyển, nhẹ nhàng, tự tin, cũng thật sự không thèm để tâm đến cảm xúc của hắn.
Bọn họ từng sống bên nhau nhiều năm, vậy mà hắn chưa từng biết, nàng còn dám khiêu vũ một cách quyến rũ đến vậy. Cũng không biết, eo nàng lại nhỏ đến mức ấy, mềm mại đến thế...
Tiêu Trạch gắt gao nhìn hình ảnh nữ nhân kia, trong đầu toàn là gương mặt hắn ghét cay ghét đắng, và... vòng eo mảnh khảnh ấy, chỉ một tay là có thể ôm trọn.
Chưa bao giờ hắn từng tức giận đến vậy.
Cảm giác như có một ngọn lửa từ tim lan thẳng khắp toàn thân, từng tấc m.á.u trong người như sôi lên, thiêu đốt hắn thành tro bụi.
Một luồng chất lỏng ấm nóng chảy ra từ mũi hắn. Tiêu Trạch giơ tay quệt, nhìn xuống — là m.á.u.
"Hoàng thượng!"
Trần công công thấy vậy hoảng hồn, lập tức la lên: "Người đâu, truyền thái y! Truyền thái y mau!"
Chuyện Hoàng thượng vì phế hậu mà tức đến chảy m.á.u mũi, nhanh ch.óng lan truyền khắp hoàng cung.
Từ Trường Tín Cung của Ôn Thái hậu đến Nghi Cung của Ôn hoàng hậu đều xôn xao cả lên, người người đều vội vã chạy đến điện Triêu Dương.
Ôn Thái hậu vừa đến đã như kiến bò trên chảo nóng, mắng không ngừng: "Chính là con yêu hậu Tần Kiểu kia! Ai gia đã biết sớm muộn gì nó cũng làm ra chuyện, bây giờ lại dám làm hại Hoàng thượng! Không thể để mặc nó tiếp tục làm loạn! Ai gia nhất định phải tìm người trị nó cho ra trò!"
Ôn hoàng hậu nghe xong thì sắc mặt cũng trắng bệch. Nàng ta biết rõ: Hoàng thượng còn chưa lập thái t.ử. Nếu Hoàng thượng có chuyện gì... vận mệnh của nàng ta sau này còn biết đi về đâu?
Chỉ là lần này, nàng ta hơi sợ rồi.
Tần Kiểu... sự tình của nàng, dường như càng lúc càng kỳ lạ. Lần trước mình chỉ lặng thầm mắng nàng trong lòng, thế mà Tần Kiểu lại như thể nghe thấy, còn cố ý nói vài lời trong ảo cảnh như đang trả đũa.
Hoàng thượng mới hơn hai mươi tuổi, đang lúc thanh xuân tráng kiện, vậy mà đột nhiên chảy m.á.u mũi không dứt, quả thật khiến người ta nghĩ không ít.
"Thái y, Hoàng thượng rốt cuộc làm sao vậy? Có phải lại là con phế hậu ấy tới gây chuyện?"
Ôn Thái hậu sốt ruột đến độ không ngồi yên được. Hoàng thượng là tất cả của bà ta. Bà ta phải vất vả thế nào mới có được vị trí "mẫu bằng t.ử quý" ngày hôm nay, sao có thể để yêu nữ Tần Kiểu dễ dàng lật đổ?
Vị thái y kia sờ mạch cho Hoàng thượng hết lần này đến lần khác, khẽ nhíu mày: "Hoàng thượng gần đây... có dùng gì bổ dương quá mức không?"
Nghe đến đây, Ôn hoàng hậu sững người.
Ôn Thái hậu cau mày đáp: "Hoàng cung đã phải cắt giảm chi tiêu, Hoàng thượng vì dân Giang Nam còn phải ăn uống kham khổ, lấy đâu ra của quý đại bổ gì?"
Tiêu Trạch ngả đầu tựa vào trường kỷ, mặt không biểu cảm. Máu vẫn chảy không ngừng. Từ nhỏ hắn được nuông chiều lớn lên, sức khỏe vốn dĩ luôn tốt, rất ít khi ngã bệnh. Mà giờ đây, vì một người đàn bà, lại rơi vào cảnh như thế này.
Vài vị thái y liếc nhìn nhau, chẳng ai dám nói gì thêm...
Ôn Thái hậu liền hỏi nhóm người hầu: "Các ngươi rốt cuộc đã cho Hoàng thượng ăn cái gì linh tinh?"
Trần công công lập tức cúi đầu, cung kính đáp: "Bẩm Thái hậu, gần đây Hoàng thượng ăn uống rất thanh đạm, ngoài Ngự Thiện Phòng mỗi ngày đưa cơm canh, còn lại chỉ có canh trà do Hoàng hậu nương nương mang đến. Ngoài ra không ăn thêm gì khác."
Thái y liền truy hỏi: "Không biết Hoàng hậu nương nương thường ngày đưa đến canh gì?"
Ôn hoàng hậu nhất thời đỏ mặt: "Gần đây Hoàng thượng hay phiền muộn, tâm thần bất an. Thiếp thấy vậy mới âm thầm tìm ít phương t.h.u.ố.c bồi bổ thân thể cho Hoàng thượng."
Trần công công như nhớ ra điều gì, vội nói: "Hôm nay Hoàng hậu nương nương có đưa tới một bát canh, nhưng Hoàng thượng vẫn chưa dùng."
Nói rồi, lập tức cho người mang bát canh tới giao cho Thái y.
Một nhóm thái y cẩn thận xem xét, ngửi mùi, nhanh ch.óng hiểu ra đại khái nguyên do.
Ôn Thái hậu cau mày: "Một bát canh bổ thân thể, chẳng lẽ có thể bổ ra thành bệnh? Việc này rõ ràng là do yêu hậu Tần thị phá rối!"
Tiêu Trạch nằm trên long sàng, mặt mày tái nhợt, thần sắc u ám. Gần đây hắn đã bị Tần Kiểu khiến cho tâm phiền ý loạn, giờ lại phát hiện Ôn hoàng hậu cũng âm thầm giở trò.
Người hắn tín nhiệm nhất, lại đang toan tính hắn!
Giọng Tiêu Trạch khàn đặc, lộ vẻ uy nghi: "Nói đi, bát canh này rốt cuộc có vấn đề gì?"
Dưới áp lực của Thiên t.ử, đám thái y toát mồ hôi lạnh, vội vàng khom người đáp: "Bẩm Hoàng thượng, bát canh này có chứa thành phần tráng dương. Long thể vốn dĩ khí huyết đã thịnh, nếu lại dùng thêm thứ này sẽ khiến khí huyết càng thêm bốc lên, dễ sinh hỏa vượng, tỳ vị mất điều hòa, đêm ngủ không yên, tinh thần cũng bị tổn hại."
Ôn hoàng hậu nghe xong, sắc mặt thoắt đỏ thoắt trắng, xấu hổ đến không dám ngẩng đầu.
Mà Tiêu Trạch, sắc mặt càng thêm âm trầm. Những ngày gần đây hắn vốn đã bị Tần Kiểu làm cho khó chịu, mất ăn mất ngủ, lại không ngờ Ôn hoàng hậu — người hắn tin tưởng nhất — cũng lén lút cho hắn dùng d.ư.ợ.c.
Không trách được dạo gần đây hắn cứ tâm phiền ý loạn, đầu óc chỉ toàn nghĩ đến Tần Kiểu — thì ra là bị bát canh kia "gây họa"!
Hắn từng nghĩ Ôn hoàng hậu dịu dàng săn sóc, hết lòng quan tâm, không ngờ tất cả đều là giả dối.
Ánh mắt Tiêu Trạch lạnh như băng khi nhìn nàng ta, khiến Ôn hoàng hậu run rẩy đứng tại chỗ, bối rối không biết phải làm sao.
Một lúc sau, nàng ta quỳ sụp xuống, nước mắt giàn giụa: "Hoàng thượng, thần thiếp... thần thiếp thật sự chỉ là lo cho sức khỏe của người thôi..."
Tiêu Trạch cười lạnh: "Vì trẫm tốt? Vậy thì mời ngươi, cút!"
