Phế Hậu Hiện Đại Livestream Hằng Ngày - Chương 60

Cập nhật lúc: 08/05/2026 05:02

Edit: Trứng ốp la

Ở một không gian – thời gian khác...

Có người vẫn đang tò mò quan sát màn livestream, người thì trầm trồ trước những vật phẩm kỳ lạ hiện đại, kẻ lại cảm thán cho số phận trớ trêu của vị phế hậu.

"Thì ra... nữ nhân cũng có thể làm đại phu sao?"

"Mấy danh y ở thế giới kia đều dùng bình thủy tinh đựng t.h.u.ố.c, thật là xa hoa."

"Cái thứ tròn tròn, bóng loáng đó là gì vậy?"

"Vì sao không cần thắp đèn mà xung quanh vẫn sáng như ban ngày?"

"Họ dùng nước để xử lý vết thương sao? Sao lại phải đựng nước trong bình thủy tinh nữa?"

"Vậy cũng chữa được bệnh à? Có khi là lang băm thì sao."

"Có gì hay đâu! Rõ ràng là yêu hậu tạo ảo thuật để mê hoặc lòng người."

Dù triều đình đã ban lệnh cấm người dân vây xem ảo ảnh bên hồ Tĩnh Tâm, nhưng không thể ngăn cản họ lén lút bàn luận.

Trong hậu cung, đám cung nữ cũng thì thầm:

"Ai, phế hậu thật ra cũng đáng thương. Một lòng yêu Hoàng thượng, vậy mà cuối cùng bị đày vào lãnh cung, chịu đủ mọi nhục nhã."

"Phế hậu bá đạo như vậy, ai dám làm nhục nàng?"

"Ngươi không nghe nàng nói sao? Nàng từng chịu thương rất nặng, nhất định là do bị hành hạ trong lãnh cung rồi."

"Nhưng Hoàng thượng đâu từng hạ lệnh đ.á.n.h phạt nàng?"

"Cần gì phải ra lệnh? Chỉ cần bị biếm vào lãnh cung, cả đời này đã coi như xong rồi. Muốn làm nhục nàng, đâu cần Hoàng thượng lên tiếng?"

"Ai bảo phế hậu kết thù quá nhiều, chỉ trách nàng quá si tâm vọng tưởng, cứ một lòng muốn độc sủng của Hoàng thượng."

"Có khi nàng thật sự quá yêu Hoàng thượng đi. Ngay cả sang thế giới khác cũng vẫn muốn tìm một người giống y như Hoàng thượng. Quả nhiên là yêu quá sâu."

...

Tiêu Trạch vô tình nghe được lời đàm tiếu từ hai cung nữ, trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả.

Tần Kiểu... là đang tìm hình bóng của hắn sao? Nữ nhân này, trước sau như một, thật là ngu ngốc!

Không chiếm được hắn, liền muốn tìm một kẻ giống hắn?

Giống thì sao chứ? Đồ giả vẫn là giả, cho dù có giống hắn đến mấy thì cũng chỉ là hàng nhái, là tự dối lòng!

Không biết khi nhìn gã họ Bùi kia, trong lòng nàng có nhớ tới hắn không?

Tiêu Trạch nghĩ đến đây, cảm thấy vừa mỉa mai lại vừa buồn cười.

Chỉ là, vừa nghĩ đến chuyện Tần Kiểu một lòng tìm người giống hắn, trong lòng hắn... lại cảm thấy có chút an ủi mơ hồ, xen lẫn cảm giác ưu việt kỳ lạ.

Nhưng đồng thời, trong tim hắn – lại như bị ai cào một nhát.

...

Miệng vết thương sắp được xử lý xong thì Bùi Ngọc Sơ bước vào, trên tay xách theo một túi mua hàng, không biết bên trong là gì.

Anh liếc mắt một vòng nhìn tình hình trong phòng, rồi hỏi Tần Kiểu: "Đau không?"

Tần Kiểu c.ắ.n môi, ngước đôi mắt mờ nước nhìn anh, nhẹ giọng đáp: "Ừm."

"Không sao, ráng chút là xong." Anh an ủi.

Tần Kiểu chu môi, rầu rĩ than thở: "Nhưng mà... thật sự là rất đau đấy."

Bùi Ngọc Sơ khẽ bật cười, đưa tay ra: "Đau thì nắm tay anh."

Tần Kiểu lập tức không khách khí, được một tấc lại muốn tiến một thước mà nắm c.h.ặ.t t.a.y anh.

Bác sĩ: ???

Giới trẻ bây giờ thật biết tạo không khí. Cô gái này rõ ràng lúc nãy còn kiên cường không kêu nửa tiếng, giờ lại diễn vai yếu đuối.

Bất quá, khi nhìn rõ gương mặt của người đàn ông bên cạnh, bác sĩ lập tức hiểu ra. Lại còn có chút kinh ngạc — đây chẳng phải là đại minh tinh Bùi Ngọc Sơ sao!

...

"Thật đúng là không thể nhìn, Tần Kiểu kia đúng là một yêu tinh ong bướm! Trước mặt người khác cũng không biết xấu hổ mà thân mật như thế, ai gia... tức c.h.ế.t mất!" Ôn Thái hậu nổi giận đến mặt đỏ tai hồng, nhưng tinh thần lại phấn chấn, hoàn toàn không giống người đang cảm nắng.

Ôn quý phi che mặt, làm ra bộ dáng e thẹn ngượng ngùng: "Tần tỷ tỷ sao lại như vậy... Ta cũng không dám nhìn nữa."

"Cái tên nam nhân kia vừa nhìn là biết loại càn rỡ không biết liêm sỉ, không chừng là kẻ phong lưu dụ dỗ phế hậu!"

"Một đôi giày còn tiếc không muốn mua cho nàng, thế mà Tần Kiểu lại cứ dán vào. Mất mặt!"

"Ban đầu ta còn nghĩ nàng từng là chính thất, chưa từng nói nặng lời. Ai ngờ hôm nay mới biết ta đã sai quá sai. Tần thị đúng là tiện tánh, làm vậy còn đặt Hoàng thượng ở đâu?" Ôn quý phi giả bộ đau lòng nhíu mày.

"Lúc trước cũng là do nàng quyến rũ Hoàng thượng. Chẳng qua Hoàng thượng khi đó vì Tần gia mà đành cưới nàng. Nay nàng bị phế là đáng đời!"

Ôn Thái hậu lại bắt đầu lặp đi lặp lại chủ đề "Tần Kiểu khiến hoàng thất tuyệt hậu" đã nói trăm lần không chán.

...

Bác sĩ xử lý xong thì rời khỏi phòng y tế, Bùi Ngọc Sơ liền ngồi xổm xuống, lấy đồ trong túi mua hàng ra.

Hóa ra là một đôi giày bệt màu kẹo ngọt.

"Đi thử xem nào."

Thanh Lương Tự đang mắng đến hăng say, đồng loạt im bặt: ... Mặt đau quá rồi.

Tần Kiểu cười đến mức cong cả mắt, dịu dàng nói: "Cảm ơn Bùi lão sư, chờ em đổi điện thoại mới xong sẽ chuyển tiền lại cho anh."

Chiếc điện thoại cũ của cô đã không biết bị nước cuốn đi đâu khi nhảy xuống cứu người. Bây giờ tạm thời đang dùng máy của Bùi Ngọc Sơ, cũng là máy phụ, bên trong chỉ lưu mỗi số của anh và trợ lý.

Bùi Ngọc Sơ không ngẩng đầu lên, đáp một tiếng "Tùy em."

Rồi anh cúi người, đưa giày đến chân cô.

...

"Cái vị Bùi công t.ử kia quả thật săn sóc, ôn nhu."

"Đôi giày kia thật đẹp! Làm kiểu gì vậy? Ta cũng muốn một đôi như thế!"

"Nam nhi đại trượng phu mà đi xỏ giày cho nữ nhân? Không biết liêm sỉ!"

"Yêu hậu xưa kia là danh môn khuê tú, giờ lại để nam nhân xỏ giày, không thấy xấu hổ sao?"

"Đây chắc chắn là ảo giác! Chỉ là do yêu hậu mê hoặc lòng người, thật đáng phỉ nhổ!"

Đám lão già bảo thủ đỏ mặt mắng to, còn tại phòng y tế, Tần Kiểu tâm tình lại cực kỳ tốt, thản nhiên đi giày mới vào.

Vết thương của cô không nghiêm trọng đến mức phải làm thêm kiểm tra, nên lát nữa sẽ được sắp xếp rời viện. Tần Kiểu và Bùi Ngọc Sơ chuẩn bị ra ngoài.

Chỉ là, vừa bước ra cửa thì đã thấy một nhóm phóng viên đang xách thiết bị đi về phía họ.

Phản xạ đầu tiên của Tần Kiểu là đẩy Bùi Ngọc Sơ trở lại trong phòng, còn mình đứng ở cửa chắn lại.

Nếu để người ta biết hai người ở cùng nhau, sáng mai e rằng trang đầu các báo sẽ loạn mất.

"Xin chào, cô là Kiểu Kiểu — cô gái đã liều mình cứu người kia đúng không?" Nữ phóng viên hỏi.

"Ừm. Nhưng tôi đang có việc, đã hẹn ăn cơm với bạn rồi." Tần Kiểu đáp có chút lúng túng.

"Chúng tôi là phóng viên của CCTV, có thể phiền cô dành cho chúng tôi 10 phút được không?" Giọng nữ MC dịu dàng, nụ cười cũng rất thân thiện.

Tần Kiểu không tiện từ chối, đành nói: "Được thôi."

"Cô có thể kể lại cụ thể sự việc hôm đó không?"

Tần Kiểu đơn giản kể lại: "Hôm đó cùng đội tình nguyện đi cứu trợ, nhìn thấy có đứa bé mắc kẹt trên cây, nên tôi liền trèo lên đưa em ấy xuống. Chỉ vậy thôi."

"Chúng tôi đều biết có người đã quay lại video. Khi đó tình huống rất nguy hiểm, có phải là cô đã bị nước cuốn trôi không?"

"Ừm."

Phóng viên phát hiện lời cô nói còn thiếu, bèn hỏi tiếp: "Vậy sau đó, cô đã thoát khỏi nguy hiểm bằng cách nào?"

Tần Kiểu liếc mắt nhìn cánh cửa phòng rửa sạch ở đằng xa, nghĩ ngợi một chút rồi đáp: "Thần hộ mệnh từ trên trời giáng xuống, giẫm lên thánh quang mà đến, đưa bọn tôi đi."

Cô nói với vẻ mặt nghiêm túc, như thể chuyện đó thật sự đã xảy ra.

Nữ phóng viên bị cô chọc bật cười: "Cô hài hước thật đấy, mọi người đều nói cô rất thú vị."

"Nhưng tôi lại thích được khen xinh đẹp hơn."

"Vốn dĩ cô đã rất xinh đẹp rồi."

"Cô cũng vậy."

Hai mỹ nữ khen nhau vài câu, trong bầu không khí vui vẻ, buổi phỏng vấn kết thúc.

Tiêu Trạch vốn không muốn nhìn lại gương mặt Tần Kiểu lần nữa, nhưng trong lòng lại không kiềm được tò mò, vẫn quay lại xem giao diện livestream.

Tần Kiểu, người phụ nữ này, đúng là không biết ngại là gì, chẳng khiêm tốn tí nào. Nhưng không thể phủ nhận, nàng thật sự rất đẹp...

Chờ người của buổi phỏng vấn rời đi, Bùi Ngọc Sơ mới từ trong phòng bước ra:

"Tần tiểu thư, em chặn anh lại trong phòng như vậy, rất dễ khiến người ta hiểu lầm đấy."

"Hiểu lầm gì cơ?" Tần Kiểu chớp chớp mắt.

"Em nói xem?"

Tần Kiểu làm bộ tủi thân: "Bùi lão sư, chẳng lẽ anh muốn cùng em bước ra ngoài chung? Đến lúc đó truyền thông viết linh tinh, anh biết ăn nói thế nào với cô con gái cưng của mình đây?"

Con gái cưng?

Nghĩ đến con ch.ó Trung Hoa điền viên mình nuôi hơn mười năm ở nhà, mí mắt Bùi Ngọc Sơ co giật.

Cô... thật sự còn nhớ con bé đó sao.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phế Hậu Hiện Đại Livestream Hằng Ngày - Chương 60: Chương 60 | MonkeyD