Phát Sóng Trực Tiếp: Nữ Đế Nghịch Thiên, Boss Luôn Tìm Cách Cưng Chiều. - Chương 1114: Phong Vân Trường Học: Đại Lão, Ngoan Một Chút! 72
Cập nhật lúc: 24/04/2026 06:59
Sủng Ái tùy ý gọi vài món, nâng mắt quét nhìn một vòng, ánh mắt dừng lại ở một chỗ.
Ở vị trí cách đó không xa có một nam một nữ đang ngồi.
Người đàn ông trông hơi lạ mặt, khoảng ba mươi tuổi, đeo một cặp kính, người phụ nữ thì khá quen mắt, chính là nữ chính Tô Hân Nhiên.
Tô Hân Nhiên mặc một chiếc váy trắng nhỏ, trên mặt trang điểm nhạt nhã nhặn, ánh mắt u buồn đang nói gì đó, trông có vẻ yếu đuối không nơi nương tựa.
Người đàn ông ngồi đối diện Tô Hân Nhiên vươn tay nắm lấy tay cô ta, cô ta yếu ớt vùng vẫy vài cái, không thể thoát ra được, khuôn mặt tái nhợt nhiễm lên một tầng ửng hồng xấu hổ.
Không biết có phải cảm nhận được có người đang nhìn mình hay không, Tô Hân Nhiên nâng mắt lên bắt đầu tìm kiếm ánh mắt khiến cô ta khó chịu đó.
Sủng Ái cầm một ly rượu vang đỏ trên tay, lúc Tô Hân Nhiên nhìn sang, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo mà tà mị, lắc lắc ly rượu với Tô Hân Nhiên.
Nụ cười ngông cuồng và phô trương, khiến Tô Hân Nhiên bỗng chốc như rơi vào hầm băng, từ trong xương tủy cảm thấy sợ hãi và lạnh lẽo.
“Hân Nhiên, em sao vậy?” Cao Vũ Triết không hiểu sao khuôn mặt cô gái trước mặt bỗng chốc mất đi huyết sắc, giống như nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ.
Cao Vũ Triết nhìn theo ánh mắt kinh hãi của Tô Hân Nhiên, khi nhìn thấy Trình Dịch Khôn và Sủng Ái với khí chất tôn quý và cường đại, đôi mắt dưới tròng kính xẹt qua một tia sáng.
Trình Dịch Khôn, Ninh Nhất Nặc.
Hai người này anh ta không hề xa lạ chút nào, bởi vì họ là hai nhân vật quan trọng nhất trong danh sách của anh ta, hôm nay thật trùng hợp, lại đụng mặt ở đây.
Tô Hân Nhiên toàn thân cứng đờ thu hồi ánh mắt, cho dù chỉ là ăn cơm trong cùng một nhà hàng, cô ta cũng cảm thấy cả người khó chịu.
Những chuyện đã trải qua đó, cả đời này cô ta cũng không thể quên.
Ninh Nhất Nặc một ngày chưa c.h.ế.t, cô ta một ngày không được yên ổn, cô ta khao khát cảnh sát bắt giữ Ninh Nhất Nặc coi trời bằng vung kia biết bao, lại muốn Alex đồng ý với cô ta, để Ninh Nhất Nặc cũng giống như cô ta——
Bị cưỡng bức, luân gian, ném sang nước F bán dâm... Đủ loại suy nghĩ ác độc không ngừng xẹt qua trong đầu Tô Hân Nhiên.
Nếu không phải tại Ninh Nhất Nặc, sao cô ta có thể biến thành bộ dạng như thế này, trong lòng Tô Hân Nhiên đau khổ tột cùng, khó chịu muốn c.h.ế.t.
“Vũ Triết, em...” Tô Hân Nhiên vừa định mở miệng nói muốn đi, liền nhìn thấy người phụ nữ xinh đẹp rực rỡ như minh tinh sáng ch.ói bước tới.
“Thật trùng hợp, lại gặp hai người ở đây.” Sủng Ái cười tủm tỉm nói: “Tô Hân Nhiên, thầy Cao.”
Không sai, người đàn ông đang dùng bữa cùng Tô Hân Nhiên này, chính là một trong những nam phụ, thầy Cao từng làm mê mẩn không ít nữ sinh của trường trung học Thánh Dực.
Cao Vũ Triết nở một nụ cười xa cách, nói: “Nhiều năm không gặp, không ngờ bạn học Ninh vẫn còn nhớ tôi.”
Sủng Ái kéo một chiếc ghế qua, thần thái lười biếng mà thanh lãnh ngồi tựa vào ghế, nói: “Đương nhiên là nhớ, năm xưa phần lớn nữ sinh trong trường đều thích thầy Cao mà.”
Cô dùng ánh mắt mờ ám nhìn Tô Hân Nhiên một cái, nói: “Bạn học Tô chắc cũng vậy nhỉ.”
Tô Hân Nhiên nhớ lại những dây dưa với Cao Vũ Triết ở trường trước đây, lại nghĩ đến lời cảnh cáo của Alex, trong lòng vô cùng hoảng loạn.
“Cô đừng có nói bậy.” Cô ta dùng giọng điệu nặng nề nói.
“Ây da.” Sủng Ái vô tội nói: “Bạn học Tô, lẽ nào tôi nói không đúng? Cô ghét thầy Cao sao?”
Tô Hân Nhiên c.ắ.n c.ắ.n môi, nhìn Cao Vũ Triết sắc mặt hơi khó coi, nói: “Tôi, tôi không phải...”
“Haha.” Sủng Ái cúi người tới, vỗ một cái lên vai Tô Hân Nhiên, nói: “Tôi chỉ đùa thôi, cô căng thẳng cái gì.”
“Đúng rồi, trước đây không phải cô và Giang Hàn Hi yêu nhau c.h.ế.t đi sống lại sao? Sao dạo này lại qua lại với một gã đàn ông ngoại quốc, tôi thấy gã ta không phải người tốt đâu...”
