Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [hình Trinh] - Chương 82: Các Người Rốt Cuộc Là Cảnh Sát Hay Thổ Phỉ?

Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:02

Lục Thịnh Nam chỉ thuận miệng nói vậy, nhưng Thời Viên lại khẽ nhếch môi:

“Biết đâu đấy? Những câu chuyện hư cấu đôi khi cũng có sức hấp dẫn rất đặc biệt.”

Ba người đi đến nhà Đinh Thanh. Cô ta đang ngồi trong sân, vừa hóng gió vừa đọc sách. Thấy có người đến, cô ta kẹp một chiếc lá làm dấu trang, chậm rãi đứng dậy, đặt cuốn sách lên chiếc ghế phía sau.

Lăng Vô Ưu tinh ý nhận ra cô ta đang đọc cuốn Hồng Lâu Mộng.

“Có chuyện gì sao?”

Nhìn thấy ba người, Đinh Thanh vẫn giữ vẻ bình thản, không để lộ cảm xúc gì.

“Cô Đinh Thanh,” Thời Viên lịch sự nói, “Chúng tôi muốn hỏi thêm một vài chi tiết chưa được nhắc đến trong lần lấy lời khai trước, không biết bây giờ cô có tiện không?”

Ánh mắt Đinh Thanh liếc vào trong nhà một cái, rồi nhanh ch.óng quay lại, cô ta gật đầu: “Được, các anh chị muốn hỏi gì cứ hỏi.”

Lăng Vô Ưu khẽ lắc cuốn sổ nhỏ trong tay: “Chúng tôi phát hiện trong nhật ký của chị em nhà họ Ngô có nhắc đến việc cô thường kể chuyện cho họ nghe, cô có thể kể sơ qua cho chúng tôi được không?”

Khóe môi Đinh Thanh khẽ cong lên, nhưng trong mắt lại không có ý cười: “Họ chỉ là những đứa trẻ ít va chạm, chỉ cần vài cốt truyện đơn giản là đủ rồi. Những câu chuyện đó mà kể trước mặt các anh chị, e là sẽ bị cười mất.”

Lăng Vô Ưu: “Không sao, chúng tôi đều được huấn luyện chuyên nghiệp, trừ khi không nhịn được, còn bình thường sẽ không cười.”

Đinh Thanh: “...”

Cô ta khựng lại một chút, rồi cầm cuốn Hồng Lâu Mộng trên ghế lên: “Cũng không có gì đặc biệt, chỉ là vài đoạn trong Hồng Lâu Mộng thôi, như ‘Già Lưu vào vườn Đại Quan’, ‘Bảo Thoa bắt bướm’ đại loại vậy. Các anh chị đều có học, chắc đã nghe qua rồi.”

Xem ra cô ta không định nói nội dung thật sự của những câu chuyện đó. Ba người nhìn nhau, ngầm hiểu ý. Thời Viên hỏi: “Từ mười một giờ đêm ngày 20 đến ba giờ sáng hôm sau, cô ở đâu?”

Đinh Thanh: “Ở trong phòng ngủ.”

“Có ai làm chứng không?”

“Tôi ngủ một mình, bố mẹ tôi ở phòng khác. Nhưng cửa nhà tôi hơi hỏng, mỗi lần mở sẽ phát ra tiếng rất lớn, chắc chắn sẽ làm người khác tỉnh giấc, có thể xem như một nửa bằng chứng không? Các anh chị có thể hỏi bố mẹ tôi xem đêm đó có nghe thấy động tĩnh gì không.”

Cô ta vừa nói xong, Lục Thịnh Nam đã bước tới cửa kéo thử. Quả nhiên, một tiếng “két” ch.ói tai vang lên, khiến người nghe nổi da gà.

Âm thanh này thậm chí có thể làm cả hàng xóm tỉnh giấc.

Lăng Vô Ưu ngoáy tai, nhìn Đinh Thanh: “Ba cô gái đó đến chỗ cô nghe kể chuyện cùng lúc hay từng người đến riêng?”

Đinh Thanh: “Có lúc cùng đến, có lúc đến riêng.”

“Khoảng bao nhiêu lần?”

“Nhiều nhất cũng hơn mười lần.”

Lục Thịnh Nam: “Hơn mười lần rồi, vậy chắc các cô cũng khá thân?”

Câu trả lời của Đinh Thanh khá mơ hồ: “Cũng bình thường.”

Lăng Vô Ưu đi thẳng vào vấn đề: “Cô có biết chuyện Ngô Lai Đệ bị xâm hại t.ì.n.h d.ụ.c không?”

Đinh Thanh rõ ràng khựng lại, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc: “Có chuyện đó sao? Tôi không biết. Cô ấy chưa từng nói với tôi.”

“Cô nghĩ chuyện này có liên quan đến cái c.h.ế.t của cô ấy không?”

Đinh Thanh: “Ý các anh chị là hung thủ chính là người đã xâm hại cô ấy? Tôi không rõ, đó chẳng phải là việc phía cảnh sát các anh chị cần điều tra sao?”

Lăng Vô Ưu: “Lần cuối cùng tiếp xúc với họ, cô có thấy họ có biểu hiện gì bất thường không? Ví dụ như tâm trạng sa sút?”

Nghe vậy, Đinh Thanh bỗng nở nụ cười, nhìn chằm chằm vào Lăng Vô Ưu, trong ánh mắt có một ý cười khó đoán: “Không, khi nghe tôi kể chuyện, họ đều rất vui, còn thường nói nếu có thể bước vào thế giới trong truyện để dạo chơi thì tốt biết mấy.”

“Ồ?” Thời Viên chậm rãi nói, “Thế giới trong Hồng Lâu Mộng lại vui đến vậy sao?”

Nụ cười của Đinh Thanh vẫn không đổi: “Ngoài nơi này ra, ở đâu mà chẳng vui?”

Thời Viên im lặng nhìn cô ta, nụ cười nơi khóe môi trở nên lạnh hơn.

Không khí đột nhiên trầm xuống. Lăng Vô Ưu liếc nhìn điện thoại:

“Đội trưởng Tống nói đã tìm được định vị điện thoại của Diệp Tư Nhu rồi.”

Vừa dứt lời, ánh mắt của hai người còn lại lập tức dồn về phía cô. So với Thời Viên và Lục Thịnh Nam, phản ứng của Đinh Thanh lại mạnh nhất: “Cô nói gì? Tìm được Tư Nhu rồi sao?”

Lăng Vô Ưu nhìn cô ta, lặp lại: “Tìm được là định vị điện thoại của Diệp Tư Nhu.”

Đinh Thanh bước lên hai bước: “Ở đâu?”

Thái độ này khiến mọi người đều bất ngờ.

Lăng Vô Ưu cất điện thoại vào túi, giọng bình thản: “Đây là manh mối quan trọng của cảnh sát, không cần thiết phải nói cho người không liên quan.”

“Sao tôi lại là người không liên quan?” Vẻ bình tĩnh của Đinh Thanh cuối cùng cũng vỡ ra, “Tư Nhu là bạn của tôi! Năm đó cô ấy rời đi không nói một lời, cô không biết tôi đã lo lắng thế nào đâu!”

“Vậy tại sao cô không báo cảnh sát?”

“Tôi đã báo rồi!” Giọng Đinh Thanh đầy phẫn uất và sụp đổ, “Nhưng người nhà họ Hạ cứ nói Tư Nhu lấy tiền rồi bỏ trốn. Cảnh sát thấy họ là người nhà nên không tin tôi! Đến cả việc báo mất tích cũng không cho...”

Nhắc lại chuyện cũ, trên mặt cô ta thoáng qua vẻ oán hận: “Tư Nhu ở đâu? Cảnh sát Lăng, cô nói cho tôi biết, Tư Nhu đang ở đâu?”

Lăng Vô Ưu lộ vẻ thực dụng: “Tôi không làm việc lỗ vốn. Nếu cô muốn biết thông tin về Diệp Tư Nhu, thì dùng thứ chúng tôi cần để đổi.”

Cô mỉm cười “thân thiện” với Đinh Thanh: “Cô biết chúng tôi muốn gì mà.”

Đinh Thanh nhìn cô, cảm xúc dần ổn định lại, nhưng lông mày vẫn nhíu c.h.ặ.t.

Đến khi ba người rời đi, cô ta vẫn đứng im tại chỗ, không nói gì, cũng không cử động, không rõ đang nghĩ gì.

Đi được một đoạn, Lục Thịnh Nam không nhịn được hỏi: “Tìm thấy ở đâu vậy?”

Lăng Vô Ưu bình thản đáp: “Không biết.”

Lục Thịnh Nam: “??”

“Lúc nãy cô không phải nói...”

Lăng Vô Ưu thản nhiên: “Lừa cô ta thôi.”

Lục Thịnh Nam: “Bái phục.”

Lăng Vô Ưu lại thấy khó hiểu: “Nếu thật sự có tin thì đội trưởng Tống sẽ nhắn vào nhóm, sao lại nhắn riêng cho tôi?”

Nghe cũng hợp lý.

Thời Viên, người đã xem tin nhắn trong nhóm và đoán ra điều này, chỉ im lặng mỉm cười.

Nhưng đúng lúc đó, trong nhóm hiện lên tin nhắn mới, chính là từ Tống Vệ An: “Lập tức đến nhà họ Hạ, đã tìm được định vị điện thoại của Diệp Tư Nhu.”

“Nhà họ Hạ?” Lục Thịnh Nam ngạc nhiên nhướng mày, “Đã bỏ nhà đi thì không thể không mang theo điện thoại chứ? Chẳng lẽ bị người nhà họ Hạ giữ lại?”

“Đi thôi, qua xem tình hình.”

Khi họ đến nhà họ Hạ, nhóm của Tống Vệ An đang đứng trước cửa đối đầu với Hoàng Diễm Phấn.

Từ xa đã nghe thấy tiếng c.h.ử.i ch.ói tai của bà ta:

“Các người muốn khám là khám sao? Dựa vào cái gì! Dựa vào cái gì chứ? Diệp Tư Nhu là ai tôi còn sắp quên rồi, chuyện từ đời nào rồi giờ lôi ra còn có ý nghĩa gì? Nhà tôi sớm đã không liên quan gì đến con mụ Diệp Tư Nhu đó!”

“Các người bắt con trai lớn của tôi, bắt cóc con trai út của tôi thì thôi, giờ còn muốn lục soát nhà tôi, các người rốt cuộc là cảnh sát hay thổ phỉ hả!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.