Phá Án Cần Người Tài Như Tôi [hình Trinh] - Chương 114: Hai Nhà Chúng Tôi Môn Đăng Hộ Đối

Cập nhật lúc: 29/03/2026 18:00

“Hì, cũng không phải là không có khả năng,” Trì Hề Quan hớn hở nói, “Chẳng phải người ta vẫn nói… giác quan thứ sáu của phụ nữ rất chuẩn sao?”

Nói xong, anh ta lại cảm thấy lời này có gì đó không ổn, vội vàng chữa cháy: “À, ý tôi là cũng có lúc không chuẩn đâu, biết đâu anh ta không phải đào hôn mà là bị bắt cóc thật thì sao?”

Viên Viên Viên: …

Thế thì còn tệ hơn.

Trì Hề Quan bừng tỉnh, lặng lẽ bịt miệng mình.

Lăng Vô Ưu không để ý đến bầu không khí gượng gạo tại hiện trường: “Cô kể lại tình hình ngày cưới đi, bắt đầu từ lúc đến khách sạn.”

“Vâng.” Viên Viên Viên phối hợp hồi tưởng, “Hôm qua tôi nhớ là chúng tôi đón dâu xong rồi đến khách sạn khoảng 9 đến 10 giờ sáng. Sau đó thay váy cưới, dặm lại lớp trang điểm, làm tóc… Tôi và Trình Quy chuẩn bị xong thì khoảng hơn 11 giờ, hôn lễ được ấn định vào lúc 12 giờ.”

“Bố mẹ tôi và bố mẹ chồng ra sảnh phía trước tiếp khách, trước giờ G tôi và bạn bè đợi ở hậu trường. Trình Quy chắc cũng ở sảnh chào hỏi bạn bè. Khoảng 11 giờ 45 phút, tôi được dẫn ra đứng đợi ở cửa sảnh tiệc.”

“Đúng lúc gặp Trình Quy đi ra, anh ấy nói muốn đi vệ sinh, tôi bảo anh ấy đi nhanh rồi quay lại. Nhưng đến khi còn 5 phút nữa là bắt đầu mà anh ấy vẫn chưa trở về, chúng tôi sốt ruột nên nhờ cô Mạc vào xem thử. Kết quả không thấy anh ấy trong phòng hậu trường, cô Mạc tưởng anh ấy đã ra ngoài, nhưng thực tế vẫn không thấy người đâu.”

“Tình hình lúc đó đã rất hỗn loạn,” Viên Viên Viên nhắm mắt lại, “Sau đó mọi người chia nhau đi tìm, tìm khắp nơi cũng không thấy… Bỏ lỡ giờ lành tháng tốt, quan khách phải đợi rất lâu. Tôi mặc váy cưới đứng ở đó mà chẳng khác gì một chú hề, hoàn toàn không biết phải làm sao nữa…”

Nói đến đây, vành mắt cô ta hơi ửng đỏ, bên trong lấp lánh ánh nước.

Trì Hề Quan đưa cho cô ta một tờ khăn giấy.

“Cảm ơn anh,” Viên Viên Viên lau nước mắt rồi nói tiếp, “Sau đó chúng tôi báo cảnh sát. Cảnh sát đến hỏi vài câu đơn giản, kiểm tra camera nhưng không phát hiện được gì. Những gì tôi biết chỉ có thế thôi. Bây giờ tôi cũng không quan tâm anh ấy có đào hôn hay không, tôi chỉ muốn biết anh ấy đang ở đâu, có gặp chuyện gì không.”

Trì Hề Quan hỏi: “Ai là người cuối cùng tiếp xúc với Trình Quy?”

Viên Viên Viên đáp: “Tôi không rõ lắm.”

“Trong ấn tượng của cô thì sao?”

“Tôi đứng đợi bên ngoài sảnh tiệc nên không rõ tình hình bên trong, nhưng…” Viên Viên Viên suy nghĩ một lát, “Chắc là Lý Nhược, họ là bạn thân nhất của nhau.”

Trì Hề Quan thầm nghĩ: mở khóa nhân vật mới.

“Lý Nhược là bạn thân nhất của Trình Quy… Cô có quen người này không?”

Viên Viên Viên gật đầu: “Khá thân. Lúc tôi mới quen Trình Quy, anh ấy đã giới thiệu Lý Nhược cho tôi. Suốt thời gian đại học và đi du học, ba người chúng tôi hầu như luôn ở bên nhau…”

Trì Hề Quan ngạc nhiên: “Đi du học mà ba người cũng đi cùng nhau sao?”

“Đúng vậy,” Viên Viên Viên gật đầu, “Đều là bạn bè, ở cạnh nhau có thể chăm sóc lẫn nhau.”

Cũng hợp lý.

Trì Hề Quan hỏi tiếp: “Vậy cô nghĩ nếu Trình Quy không phải đào hôn, liệu anh ấy có thể bị ai đó đưa đi không?”

Viên Viên Viên thở dài: “Trình Quy là chàng trai dịu dàng và lịch thiệp nhất mà tôi từng gặp. Tôi không thể tưởng tượng nổi anh ấy sẽ gây gổ với ai, huống chi là thâm thù đại hận đến mức bắt người ngay trong đám cưới… Haiz.”

Đánh giá về chú rể hụt cao đến vậy sao.

Trì Hề Quan và Lăng Vô Ưu liếc nhìn nhau, trong mắt đều lộ ra chút kinh ngạc.

Hỏi thêm vài câu vẫn không có thông tin hữu ích, sau khi tiễn Viên Viên Viên, hai người tiếp tục lấy lời khai của bố mẹ cô ta. Đây không phải thẩm vấn chính thức nên cả hai được hỏi cùng lúc.

“Hai vị đối với việc Trình Quy đào hôn…”

“Đào hôn cái gì!?” Viên Chấn vốn đang sa sầm mặt im lặng đột nhiên quát lên, “Hai nhà chúng tôi đã bàn bạc rất rõ ràng, từ bọn trẻ đến bố mẹ hai bên đều hiểu rõ gốc gác của nhau. Nó tuyệt đối không thể đào hôn! Chắc chắn là bị bắt cóc hoặc gặp t.a.i n.ạ.n gì rồi!”

“Đúng thế!” Viên phu nhân phụ họa, “Nếu là chuyện mất mặt như đào hôn, nhà chúng tôi còn báo cảnh sát, làm rùm beng cho thiên hạ biết làm gì?”

Viên Chấn tiếp lời: “Trình Quy là con rể tôi, đức tính của nó thế nào chẳng lẽ chúng tôi không rõ sao? Nếu nó không muốn kết hôn hoặc cảm thấy còn quá sớm, chắc chắn sẽ thương lượng kỹ với chúng tôi, tuyệt đối không để xảy ra sai sót vào phút ch.ót. Huống hồ từ lúc yêu đương, đính hôn đến khi kết hôn, biểu hiện của nó đều rất hoàn mỹ.”

Ngoại trừ bước cuối cùng bị “tạch”.

Viên phu nhân nói: “Đúng vậy, tôi và chồng đều lăn lộn thương trường mấy chục năm, chẳng lẽ không nhìn ra nó có thật lòng yêu Viên Viên hay không sao? Tuyệt đối không phải đào hôn! Nó chắc chắn gặp chuyện rồi, chúng tôi gọi cảnh sát đến chẳng phải để tìm người cho mình sao?”

Trì Hề Quan: …

Anh ta còn chưa kịp hỏi hết câu, cặp vợ chồng này đã xả một tràng liên tục khiến anh ta toát mồ hôi.

“Vâng… Vậy ngày cưới, lần cuối hai vị nhìn thấy Trình Quy là ở đâu? Anh ta đang làm gì?”

Viên phu nhân suy nghĩ, tay theo bản năng chạm vào sợi dây chuyền đá quý sáng loáng trước n.g.ự.c: “Lần cuối tôi thấy nó là ở hậu trường hôn lễ. Lúc đó tôi đang ở cùng Viên Viên trang điểm, nó vào thăm con bé, hỏi con bé có muốn ăn gì trước không. Viên Viên nói váy cưới chật quá, ăn vào sợ tức bụng nên không ăn.”

“Sau đó tôi ra sảnh tiệc tiếp khách, không chú ý đến nó nữa. Đến khi hôn lễ sắp bắt đầu, có người hỏi tôi có thấy Trình Quy đâu không, tôi mới biết nó biến mất.”

Nói xong, Viên phu nhân còn tranh thủ bênh vực con rể: “Trình Quy chu đáo như vậy đấy, ngay cả người làm mẹ như tôi còn căng thẳng đến mức quên hỏi Viên Viên có đói không, vậy mà một người đàn ông như nó vẫn nhớ. Quan tâm Viên Viên như thế, sao có thể đào hôn được?”

Cơ mặt Lăng Vô Ưu khẽ co giật trong thoáng chốc: “À đúng đúng đúng.”

Viên phu nhân: ?

Câu trả lời này sao bà lại cảm thấy có gì đó không đúng?

Viên Chấn hồi tưởng lại cảnh tượng hôm qua: “Tôi cũng vậy, lúc ở sảnh tiệc, Trình Quy còn chào hỏi mấy người bạn cũ của tôi, kính rượu vài ly. Khi đó hôn lễ cũng sắp bắt đầu. Nó vẫn hoạt bát, khéo léo như bình thường, bạn bè tôi ai cũng khen tôi có được cậu con rể tốt.”

Trì Hề Quan hỏi: “Không có bất kỳ điểm bất thường nào sao?”

Hai vợ chồng khẳng định chắc chắn: “Không có!”

Trì Hề Quan: …

“Theo lời cô Viên Viên Viên, hai gia đình đã quen biết nhau từ rất sớm?”

“Đúng vậy,” Viên Chấn giải thích, “Chúng tôi và bố mẹ Trình Quy là đối tác làm ăn, đã hợp tác hữu nghị hơn mười năm. Tuy nhiên chỉ vài năm gần đây mới thân thiết hơn nhờ chuyện của Viên Viên và Trình Quy.”

Viên phu nhân khẳng định đầy chắc chắn: “Hai nhà chúng tôi môn đăng hộ đối, Viên Viên và Trình Quy đều là những đứa trẻ có giáo d.ụ.c, học vấn cao, tình cảm luôn ổn định, hầu như chưa từng cãi vã. Theo tôi thấy, không thể có người nào xứng đôi hơn được nữa.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.