Nữ Phụ Pháo Hôi Thích Làm Cá Mặn Thì Có Làm Sao? - Chương 298
Cập nhật lúc: 07/04/2026 15:57
“Thiên lôi bất chấp tất cả từ trên trời giáng xuống, đ-ánh mọi thứ xung quanh thành tro bụi.”
Thịnh Tịch điên cuồng dán bùa gia tốc lên người, dùng hết toàn lực chạy về phía trước.
Không ngờ hào quang nữ chính của Thịnh Như Nguyệt lại mạnh mẽ đến vậy, sau khi giáng cho nàng ta một đòn chí mạng, lại trực tiếp dẫn tới thiên lôi.
Chỉ cho phép nàng ta g-iết người khác, không cho phép người khác g-iết nàng ta, cái này cũng quá gian lận rồi đi!
Thịnh Tịch thầm oán hận trong lòng, lại nỗ lực dán thêm mấy tấm bùa gia tốc lên người, vắt chân lên cổ mà chạy, tranh thủ dẫn thiên lôi rời xa các vị sư huynh.
Đám yêu thú do Chư Dực triệu tập đến cảm nhận được nguy hiểm, lũ lượt giải tán như chim muông.
Uyên Tiện không còn tâm trí dây dưa với Chư Dực, muốn đi đuổi theo Thịnh Tịch, nhưng bị Thịnh Tịch ngăn lại:
“Đừng qua đây, ta ứng phó được!
Các huynh vào Bí cảnh Phong Lâm đi!"
Nhân lúc bây giờ giá trị thù hận của thiên lôi đều dồn hết lên một mình nàng, vẫn chưa chú ý tới các sư huynh, Thịnh Tịch phải giấu bọn họ đi.
Uyên Tiện trầm mặt nhìn về phía Thịnh Như Nguyệt đang trọng thương đằng xa.
Mặc dù hắn vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc như mọi khi, nhưng lại khiến Chư Dực cảm thấy sợ hãi, vội vàng ôm lấy Thịnh Như Nguyệt bỏ chạy.
Uyên Tiện vung kiếm đuổi theo, kiếm thế bùng nổ, Chư Dực không chống đỡ nổi, phun ra một ngụm m-áu lớn, nhất thời da tróc thịt bong.
Mật bảo hộ mạng trên người hắn vỡ vụn, trực tiếp truyền tống hắn và Thịnh Như Nguyệt rời đi.
Uyên Tiện còn muốn truy đuổi, lại một lần nữa nghe thấy truyền âm của Thịnh Tịch:
“Các huynh mau vào Bí cảnh Phong Lâm đi!"
Nàng có dự cảm không lành, nếu còn trì hoãn không đ-ánh trúng được nàng, thiên lôi sẽ phẫn nộ vô năng mà làm hại người khác mất.
“Đại sư huynh, chúng ta nghe lời tiểu sư muội trước đã."
Ôn Triết Minh tiến lên kéo Uyên Tiện lại.
Lữ Tưởng nhanh ch.óng để lại mấy túi trữ vật, nhắc nhở Thịnh Tịch nhớ đến lấy đồ tiếp tế.
Ngôn Triệt truyền tống tất cả mọi người vào Bí cảnh Phong Lâm, mở ra một góc nhìn có thể quan sát thế giới bên ngoài trong bí cảnh, sau đó lấy giấy b.út ra bắt đầu vẽ bùa gia tốc.
Bởi vì thể chất bị trời ghét của Thịnh Tịch, hai sư huynh muội đã chuẩn bị rất nhiều bùa gia tốc.
Nhưng lần này sự phẫn nộ của thiên lôi ngay cả bọn họ cũng có thể cảm nhận rõ ràng, không ai biết Thịnh Tịch sẽ bị đ-ánh bao lâu, phải tranh thủ chuẩn bị thêm một chút.
Lữ Tưởng và Ôn Triết Minh cũng vậy, trực tiếp tìm một chỗ bắt đầu luyện chế pháp khí phòng hộ và đan d.ư.ợ.c.
Uyên Tiện và Tiêu Ly Lạc vừa canh giữ bọn họ, tránh để họ bị yêu thú trong bí cảnh tập kích, vừa canh chừng Thịnh Tịch.
Đại Đầu và Nhị Đầu có tu vi cao nhất tại hiện trường, nhưng lại nhát gan nhất, ôm lấy nhau run bần bật.
“Tại sao đại ca lại bị thiên khiển vậy?"
“Đại ca không bị thiên khiển mới là chuyện lạ đó?"
“Có lý.
Nếu đại ca thăng thiên, chúng ta..."
Lời của hai đóa hoa hoa còn chưa dứt, bỗng nhiên cảm nhận được cái nhìn chằm chằm đầy sát khí của Uyên Tiện và Tiêu Ly Lạc.
Đáng sợ quá đi!
Hoa hoa vội vàng ngậm miệng, vươn dây leo trói đầu hoa của đối phương thành một cái bánh chưng, nhanh ch.óng cắm rễ vào đất, giả vờ mình chỉ là một đóa hoa dại bình thường....
Bên ngoài bí cảnh, Thịnh Tịch dùng linh lực câu lấy một túi tiếp tế do Lữ Tưởng chuẩn bị, thầm cảm ơn sư huynh cứu trợ trong lòng, nhanh nhảu nốc hết một bình Bổ Linh Đan.
Mẹ kiếp, Thiên đạo lần này thật sự nổi trận lôi đình rồi, cường độ lôi kiếp này sắp đuổi kịp lần Hồ Trinh tiến giai Hợp Thể kỳ rồi.
Ca ca Bạch Tuộc vẫn đang ở trong túi linh thú, cẩn thận quan sát sự truy tung của thiên lôi giúp Thịnh Tịch, đồng thời cảm thấy không hiểu:
“Tại sao ngươi g-iết Thịnh Như Nguyệt, lại dẫn tới thiên khiển?"
“Bởi vì Thiên đạo bị mù!"
Thịnh Tịch vừa dứt lời, một luồng thiên lôi đã đ-ánh gãy cái cây trước mặt nàng.
Thịnh Tịch xoạc một cái, trực tiếp chui qua khe hở của thân cây đang đổ xuống.
“Ca ca Bạch Tuộc, huynh giúp muội xem xung quanh có chỗ nào cần cày đất không."
Thịnh Tịch dốc lòng chạy trốn, không còn dư thần thức để quan tâm chuyện khác.
Ca ca Bạch Tuộc nghiêm túc nói:
“Đã đến lúc này rồi, ngươi đừng có khiêu khích Thiên đạo nữa."
“Muội đây không phải khiêu khích, là tận dụng phế thải thôi."
Thịnh Tịch nghĩ tới vô số thiên lôi rơi sau lưng mình mà thấy lãng phí.
Tuy rằng thiên lôi rơi xuống đất cũng có thể làm cho vùng đất này tràn đầy linh khí, nhưng đây là địa bàn của yêu thú, cách Vạn Cẩm Thành quá xa, tu sĩ trong thành căn bản không thể đến canh tác.
Cần kiệm liêm chính là đức tính nhất quán của Thịnh Tịch, nàng không nhìn nổi sự lãng phí.
Ca ca Bạch Tuộc bất lực, chỉ đành phóng thần thức về hướng Vạn Cẩm Thành thám thính.
Gần Vạn Cẩm Thành đúng là có một mảnh ruộng nông nghiệp, bởi vì khó khai khẩn, sau khi quy hoạch xong vẫn trì trệ chưa có động tĩnh.
Ca ca Bạch Tuộc chỉ điểm phương hướng cho Thịnh Tịch.
Thịnh Tịch dán thêm một tấm bùa gia tốc, mang theo luồng thiên lôi cuồn cuộn sau lưng lao thẳng về phía đó.
Vừa chạy, nàng còn vừa hỏi ca ca Bạch Tuộc:
“Mảnh đất đó rộng bao nhiêu mẫu vậy?
Khai khẩn một mẫu đất mười viên linh thạch thượng phẩm, lát nữa muội còn phải đi thu tiền của Vạn Cẩm Thành để bù đắp tổn thất đây."
Ca ca Bạch Tuộc:
“...
Linh điền đã được quy hoạch gần Vạn Cẩm Thành vào khoảng hai nghìn mẫu.
Bên cạnh còn không ít đất hoang, nếu ngươi có thể cùng lúc khai khẩn ra, cũng có thể được Vạn Cẩm Thành tận dụng."
Thịnh Tịch nghe xong liền tinh thần phấn chấn, giắt theo toàn bộ túi tiếp tế Lữ Tưởng để lại cho nàng, mang theo thiên lôi hùng hổ xông qua đó.
Tiêu Ly Lạc trong Bí cảnh Phong Lâm thấy Thịnh Tịch chạy về phía xa, cảm thấy hoang mang:
“Tiểu sư muội định đi đâu vậy?"
Thịnh Tịch không thể dẫn thiên lôi đến Vạn Cẩm Thành nơi đông đúc dân cư, nhưng hướng nàng đang tiến tới đúng là hướng của Vạn Cẩm Thành.
Uyên Tiện nhớ lại địa hình quan sát được khi đi săn những ngày này, đoán được ý đồ của Thịnh Tịch:
“Tiểu sư muội chắc là lại đi dắt thiên lôi cày ruộng rồi."
Ngôn Triệt lập tức tinh thần phấn chấn, cầm b.út nhảy dựng lên khỏi mặt đất:
“Ta đi tìm các trưởng lão bàn giá cả!"
Tiêu Ly Lạc vội vàng ấn hắn xuống:
“Huynh vẫn là tranh thủ thời gian vẽ bùa gia tốc cho tiểu sư muội đi, không biết lần này thiên lôi định đ-ánh muội ấy bao lâu đâu."
Lữ Tưởng luyện chế xong một món pháp khí, khổ não nói:
“Cũng không thể để tiểu sư muội làm không công được."
“Ta và ngũ sư đệ đi thôi."
Uyên Tiện nhìn về phía hai đóa Huyết Ma Hoa không dám lên tiếng, “Hai ngươi ở đây bảo vệ nhị sư đệ bọn họ."
Hoa hoa liên tục gật đầu, cầu còn không được hắn mau ch.óng rời đi.
Dưới sự chỉ dẫn của ca ca Bạch Tuộc, Thịnh Tịch rất nhanh đã tìm thấy mảnh linh điền rộng lớn này, mang theo thiên lôi hùng hổ đ-âm sầm vào trong....
Tiếng thiên lôi trong rừng quá đỗi vang dội, sớm đã thu hút sự chú ý của các trưởng lão trong Vạn Cẩm Thành, bọn họ lũ lượt kéo đến trên thành lâu để quan sát tình hình.
Ban đầu bọn họ tưởng là có yêu thú tiến thăng Hóa Thần kỳ mới dẫn tới lôi kiếp khổng lồ như vậy.
Khi thấy thiên lôi lao về phía Vạn Cẩm Thành, đại trận hộ thành đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ sợ yêu thú không thể thuận lợi vượt kiếp xong sẽ kéo cả tòa thành cùng ch-ết chùm.
Tuy nhiên, lúc này nhìn bóng người quen thuộc đang bị thiên lôi truy đuổi, các trưởng lão đều im lặng.
Một lúc sau, Hạ Minh Sơn nhỏ giọng hỏi:
“Đại sư huynh, đó có phải Tiểu Tịch không?"
Lục Cận Diễm nhìn cái chấm đen nhỏ đang cực tốc phi bôn kia, gật đầu đầy cảm thán.
Sài Úy “ồ" một tiếng:
“Nó lại đang giúp ai kháng lôi kiếp vậy?"
“Để ta hỏi thử."
Lục Cận Diễm lấy ra ngọc bài truyền tấn, định đi hỏi Tiêu Ly Lạc, bỗng nhiên thấy hắn và Uyên Tiện đang từ ngoài thành bay nhanh tới.
Các trưởng lão vội vàng mở một kẽ hở trên đại trận hộ thành, thả hai người vào, hỏi han tình hình:
“Chuyện này rốt cuộc là thế nào?
Thịnh Tịch lại chọc giận con yêu thú lợi hại nào rồi?"
“Lần này không thể trách tiểu sư muội, muội ấy là người bị hại."
Tiêu Ly Lạc nỗ lực nói đỡ cho Thịnh Tịch.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Lục Cận Diễm hỏi.
“Cái này lát nữa hãy nói, bây giờ có chuyện quan trọng hơn."
Uyên Tiện nói.
Mọi người căng thẳng cả tâm can:
“Chuyện gì?"
Uyên Tiện nghiêm túc nói:
“Giá dắt thiên lôi cày ruộng của tiểu sư muội là mười viên linh thạch thượng phẩm một mẫu đất."
Những người khác:
“???"
“Cái gì gọi là 'dắt thiên lôi cày ruộng'?"
Trưởng lão họ Mai không hiểu.
Tiêu Ly Lạc chỉ về phía Thịnh Tịch ở đằng xa:
“Giống như tiểu sư muội bây giờ vậy, trực tiếp dùng thiên lôi đ-ánh nổ mảnh linh điền các người cần khai khẩn mấy lượt.
Đất đai tơi xốp xong là có thể canh tác bình thường."
Mọi người đồng loạt im lặng, rơi vào trạng thái tự nghi ngờ bản thân, đồng thời dâng lên sự kính nể sâu sắc.
Được lắm, vẫn là Vấn Tâm Tông các người giỏi, Thiên đạo tới cũng phải bị vặt sạch lông mới thôi.
Chương 361 Thịnh Tịch bức điên Thiên đạo
Lục Cận Diễm nhìn Thịnh Tịch chạy đến nỗi chỉ còn lại tàn ảnh, lại nhìn Uyên Tiện với vẻ mặt nghiêm túc trước mặt, cảm thấy thật phi lý:
“Các người nghiêm túc đấy chứ?"
Uyên Tiện gật đầu:
“Những mảnh linh điền này, nếu cần tiểu sư muội mang theo thiên lôi cày một lượt, có thể trả trước ba phần tiền đặt cọc."
Tiêu Ly Lạc bổ sung:
“Tuy rằng giá của chúng ta đắt hơn giá cày ruộng bình thường, nhưng sau khi trải qua sự tẩy lễ của thiên lôi, linh khí trong linh điền sẽ sung túc hơn nhiều, các người vẫn là có lãi."
Trưởng lão Đan Hà Tông ngạc nhiên nói:
“Trước kia Quy Ninh hỏi ta có muốn cày ruộng không, còn nói chắc chắn có lãi, có phải chính là bảo Thịnh Tịch dùng thiên lôi cày ruộng không?"
Tiêu Ly Lạc gật đầu:
“Linh điền ngoài Tiên Dương Thành đều được tiểu sư muội của ta cày qua một lượt như vậy, những ruộng đất vốn không có linh khí, bây giờ đã có thể trồng linh cốc rồi."
“Những linh điền vốn đã có linh khí của Thành chủ, bây giờ linh khí càng thêm nồng đậm, đều có thể trồng linh thực rồi."
Điều kiện trồng trọt linh thực khắc nghiệt hơn linh cốc rất nhiều, cần phải trồng ở d.ư.ợ.c điền có linh khí vô cùng nồng đậm mới được.
Những chuyện xảy ra ở Tiên Dương Thành, các trưởng lão đều có nghe qua.
Những thôn làng phàm nhân ngoài Tiên Dương Thành, sau khi ruộng đất tăng thêm linh khí, từng có tán tu muốn chiếm đoạt, đã bị Tiên Dương Thành phái người đuổi đi.
Có những mảnh ruộng dưới đáy có linh khí hội tụ, nhưng phải mất rất nhiều năm mới tràn ra ngoài.
Các trưởng lão tưởng những mảnh ruộng này cũng như vậy, còn nói những phàm nhân này vận khí tốt, không ngờ lại là vì lý do này mới từ phàm điền chuyển hóa thành linh điền.
Ngoài Vạn Cẩm Thành, luồng thiên lôi khí thế hùng hồn từ trên trời rơi xuống, nện xuống đất, c.h.é.m mảnh linh điền cứng ngắc thành mấy mảnh.
Lớp đất ngoan cố vốn dính c.h.ặ.t vào nhau, dưới luồng thiên lôi không ngừng rơi xuống, bị đ-ánh thành vô số lớp đất đen mịn màng, mềm mại và nồng đậm linh khí hơn, chính là trạng thái tốt nhất phù hợp để canh tác.
Nhìn mảnh ruộng ở đằng xa đã được Thịnh Tịch cày qua một lượt, các trưởng lão đã xiêu lòng.
“Chốt đơn!
Hai nghìn mẫu đất này cày xong, nếu thiên lôi vẫn còn, thì đi cày nốt những linh điền khác một lượt luôn."
“Không vấn đề gì."
Tiêu Ly Lạc nhận lời ngay tắp lự, vui vẻ giúp Thịnh Tịch nhận tiền đặt cọc.
Không phải lần đầu làm chuyện này, cũng chẳng cần phải đi thông báo chuyên biệt cho Thịnh Tịch nữa, chỉ cần làm dấu xong xuôi, tĩnh lặng đợi Thịnh Tịch dắt thiên lôi tới làm việc là được.
