Nữ Phụ Pháo Hôi Ở Tu Tiên Giới Liều Mạng Cày Cuốc - Chương 680: Vân Sở Hân
Cập nhật lúc: 27/04/2026 18:30
“Vậy phải làm sao?”
Nghĩ đến có người bảo vệ Vân Sở Sở, Vân Dao ghen tị đến c.h.ế.t, ả làm đại tiểu thư ở Vân tộc mấy chục vạn năm, ra ngoài cũng chưa từng có ai bảo vệ.
Có thể thấy người Vân tộc không hề yêu thương ả.
Vân Dao hận không thể xông lên một kiếm g.i.ế.c c.h.ế.t Vân Sở Sở.
Vân Sở Sở còn chưa biết mình bị Bạch Liên để mắt tới, nàng và Tiểu Phượng Hoàng đang tìm kiếm manh mối trong đống phế tích.
Hai người tìm cả buổi, không thu được gì.
Tiểu Phượng Hoàng bất đắc dĩ, đành phải đưa Vân Sở Sở đến cung điện của tộc trưởng ngày xưa, thế là hai người bắt đầu tìm kiếm ở đây.
“Sở Sở, ngươi đến xem đây là thứ gì?”
Tiểu Phượng Hoàng theo trí nhớ, tìm đến tẩm điện của tộc trưởng ngày xưa, ở một góc trong tẩm điện, có một khối đen sì, tỏa ra một luồng khí tức có chút quen thuộc.
Tiểu Phượng Hoàng tuy cảm thấy có chút quen thuộc, nhưng nó không nhớ ra đây rốt cuộc là gì.
Vân Sở Sở nghe vậy, lập tức bay qua, nhìn thấy khối đen sì mà Tiểu Phượng Hoàng chỉ.
Nàng đ.á.n.h ra một đạo tiên lực điều khiển khối đó bay lên, đặt trước mắt mình, rồi phóng thần thức ra cẩn thận xem xét.
Đây giống như một khối khoáng thạch bình thường, giống như một cục than đá, không có chút tiên lực nào, còn có một luồng khí tức vừa quen thuộc vừa đáng ghét, nàng cũng giống như Tiểu Phượng Hoàng, nhất thời không nhớ ra đây là khí tức gì.
Ở Tiên Giới, không có thứ gì không mang tiên khí, tất cả mọi thứ trong Tiên Giới đều chứa tiên khí, vậy mà khối không có tiên khí này lại xuất hiện ở đây, chứng tỏ nó không phải là thứ bình thường.
Chỉ là nơi này không phải là nơi để nghiên cứu thứ này, Vân Sở Sở thu nó vào không gian, sau đó cùng Tiểu Phượng Hoàng tìm kiếm lại một lần nữa ở đây, thực sự không có thu hoạch gì, hai người mới rời đi.
Mà ở phía xa, mẹ con Bạch Liên trơ mắt nhìn họ rời đi.
“Nương thân, chúng ta cứ thế nhìn họ rời đi sao?”
Vân Dao vừa vội vừa hận hỏi.
Bạch Liên liếc Vân Dao một cái: “Vậy ngươi lên g.i.ế.c họ đi.”
Bạch Liên lúc này mới phát hiện Vân Dao ngu ngốc đến mức nào, làm việc còn rất bốc đồng, hoàn toàn không suy nghĩ đến hậu quả.
Bây giờ ả xông lên g.i.ế.c hai người Vân Sở Sở, những hộ vệ bảo vệ họ có thể c.h.é.m mẹ con ả thành tương thịt.
Vân Dao nghe xong chu môi, dậm chân mấy cái, ả mà có thực lực xông lên g.i.ế.c Vân Sở Sở, còn cần Bạch Liên ra tay sao, ả đã tự mình xông lên trút giận rồi.
Ả tức giận quay người bay về một hướng khác, ả không muốn ở cùng Bạch Liên nữa, quá ngột ngạt.
Bạch Liên nhìn ả bay đi, cũng lười để ý, đứa trẻ này rất tùy hứng, không thể nuông chiều như trước nữa.
Nhiệm vụ của ả bây giờ là theo dõi Vân Sở Sở, khi nàng đi một mình, sẽ cho nàng một đòn chí mạng.
Mà Vân Dao đang tức giận chỉ mải miết bay, hoàn toàn không để ý mình đã bay đến đâu, bất tri bất giác, ả đã rời khỏi thành phế tích Phượng Hoàng, đến một vách núi, liền dừng lại đứng bên cạnh, nhìn ra xa, trong đầu đang nghĩ xem nên tìm ai giúp mình g.i.ế.c Vân Sở Sở.
Vân Sở Sở kia đã trở thành chấp niệm của ả, nếu không phải nàng ta đến Vân tộc, ả bây giờ vẫn là đại tiểu thư được mọi người trong Vân tộc yêu thương.
Nhưng bản thân ả không có thực lực đó, sẽ không ngu ngốc đến mức tự mình ra tay.
Tuy nhiên, đúng lúc này, đáy vực vốn không có động tĩnh gì, bỗng nhiên gió nổi mây vần, như có mãnh thú nào đó sắp từ dưới đất xông ra.
Vân Dao chỉ sững sờ một chút, tò mò phóng thần thức nhìn xuống dưới.
Nếu có bảo bối gì, vừa hay thu lấy.
Bỗng nhiên, từ trong vách núi xông ra một luồng hắc khí, luồng hắc khí đó lao thẳng về phía ả, đ.á.n.h ngã ả xuống đất, sau đó ả liền ngất đi.
Khi tỉnh lại lần nữa, trong mắt Vân Dao lóe lên một tia kinh ngạc, sau đó là một trận vui mừng, chỉ thấy ả xòe hai tay ra, nhìn đi nhìn lại, không thể tin được nói: “Nơi này lại là Tiên Giới, ta lại đến được Tiên Giới, ha ha ha… Ta đúng là trong họa có phúc mà.
Vân Sở Sở, không ngờ duyên phận của chúng ta lại sâu đậm đến thế, đến Tiên Giới chúng ta vẫn có duyên phận không thể cắt đứt.”
Vân Dao nói xong, nhìn quanh một vòng, lập tức bay đi tìm Bạch Liên.
Lúc này, Vân Dao đã không còn là Vân Dao lúc nãy, mà là Vân Sở Hân từ Minh Giới đến.
Chuyện này phải nói từ lúc Vương Hà g.i.ế.c Vân Sở Hân năm đó, vào thời khắc cuối cùng, Vân Sở Hân đã khởi động bí thuật, thần hồn thoát được một kiếp, sau đó đến Minh Giới.
Vân Sở Hân mới đến Minh Giới hành sự rất cẩn thận, sau một thời gian dài, dần dần hiểu rõ nơi này, liền tìm một nơi bắt đầu tu luyện.
Nếu đã thoát được một mạng, chứng tỏ thiên đạo cũng không muốn diệt ả, ả phải nỗ lực tu luyện, một ngày nào đó sẽ tìm Vân Sở Sở báo thù.
Không ngờ ngày này lại đến nhanh như vậy.
Một hôm, ả đang tu luyện trong động phủ của mình, bỗng nhiên bên ngoài đất rung núi chuyển, ả sợ hãi vội vàng chạy ra ngoài.
Vừa ra ngoài đã thấy bên ngoài đang đ.á.n.h nhau, người đ.á.n.h nhau chính là Minh Đế, có vô số quỷ tu đang vây công hắn, Minh Đế thực lực cao cường, nhưng cũng không chống lại được sự vây công của đông đảo quỷ tu, ngay lúc Minh Đế sắp không chống đỡ nổi, bỗng nhiên lấy ra Trấn Hồn Tháp, muốn thu hết đám quỷ tu này vào Trấn Hồn Tháp.
Tuy nhiên, Trấn Hồn Tháp của Minh Đế vừa xuất hiện, không biết vì lý do gì, trên trời bỗng giáng xuống một tia sét, vừa hay đ.á.n.h trúng Trấn Hồn Tháp, trực tiếp đ.á.n.h Trấn Hồn Tháp vào vực sâu vạn trượng.
Vốn dĩ trước đó đã đất rung núi chuyển, khắp nơi đều sụp đổ, mà vực sâu vạn trượng kia lại càng sụp đổ dữ dội hơn, trong nháy mắt phương viên ngàn dặm đã bị hút vào, mà nơi Vân Sở Hân ở cũng không thoát khỏi, trong nháy mắt đã bị hút vào.
Nào ngờ ả theo luồng sức mạnh đó lại đ.á.n.h ngã một người, trực tiếp đ.á.n.h người này ngất đi, ngay cả thần hồn cũng vỡ nát, thế là ả vội vàng hấp thu thần hồn của người này, sau đó biến thành Vân Dao này.
Thật trùng hợp, Vân Dao này lại là đại tiểu thư của Vân tộc ở Tiên Giới, chỉ là bị đuổi khỏi Vân tộc.
Mà bị đuổi khỏi Vân tộc, lại là vì kẻ thù cũ của ả, Vân Sở Sở.
Không ngờ Vân Sở Sở cũng đến Tiên Giới, còn trở về Vân tộc này, lại còn là đại tiểu thư của Vân tộc này.
Vân Sở Hân vui mừng khôn xiết, chuyện ả muốn làm nhất đời này chính là g.i.ế.c Vân Sở Sở, tưởng rằng không còn cơ hội nữa, không ngờ trên đời lại có chuyện trùng hợp như vậy.
Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.
Càng đáng mừng hơn là, tu vi của Vân Dao này lại là Thiên Tiên, tiết kiệm cho ả công tu luyện.
Điều duy nhất đáng tiếc là tuổi của Vân Dao này quá lớn, còn bị đuổi khỏi Vân tộc.
Muốn về Vân tộc, dựa vào Bạch Liên kia là không thể, phải tìm được ca ca của Vân Dao là Vân Dương.
Vân Sở Hân không quay lại tìm Bạch Liên, người phụ nữ đó đang làm việc cho ai đó, nhưng muốn thành công rất khó, ả không cần thiết phải đi theo.
Hơn nữa ả sợ Bạch Liên nhận ra Vân Dao này không phải là Vân Dao kia.
Vân Sở Hân tâm trạng vô cùng vui vẻ, ả vừa bay vừa làm quen với cơ thể này, đợi đến khi gần quen, ả mới lấy truyền âm ngọc từ trong không gian giới t.ử ra, gửi một đạo truyền âm cho Vân Dương.
