Nữ Phụ Pháo Hôi Ở Tu Tiên Giới Liều Mạng Cày Cuốc - Chương 262: Thương Ngộ Tìm Tới

Cập nhật lúc: 27/04/2026 00:14

Vân Sở Sở chỉ thở dài một tiếng thật sâu, đây chính là tu tiên giới, thế giới dĩ cường vi tôn, không có thực lực, kết cục rất t.h.ả.m.

Vân Sở Sở ra khỏi động phủ, lúc này mới phát truyền âm cho Tô Triệt, nói cho huynh ấy nàng bây giờ đã không sao rồi, bảo bọn họ đừng lo lắng cũng đừng kích động, nàng đang trên đường đuổi theo phi thuyền.

Vân Sở Sở để Tiểu Phượng Hoàng bay về vai nàng.

Động phủ của Hồng Y Lão Quái ở trong thâm sơn cùng cốc, bên trong có yêu thú lợi hại, nàng không muốn rước lấy phiền phức.

Thế là nàng vận khởi Phi Phượng Bộ lăng không bay, bay lên giữa không trung, nhắm chuẩn hướng Tây bay đi.

Mà lúc này Tô Triệt trên phi thuyền lo lắng vạn phần, thấy Thương Ngộ ngồi trên phi thuyền thời gian dài như vậy rồi cũng không có ý định động đậy, huynh ấy hiểu rồi, đây là không muốn đi tìm tiểu sư muội nữa.

Huynh ấy mím c.h.ặ.t môi đi tới bên cạnh Thương Ngộ ngồi xuống, đang chuẩn bị hỏi lão, truyền âm ngọc chấn động lên.

Tô Triệt đành phải từ trong nhẫn trữ vật lấy ra, trước tiên xem là truyền âm của ai, lúc nghe thấy là truyền âm của Vân Sở Sở, huynh ấy kích động đến mức không thể dùng lời diễn tả được.

Huynh ấy vội vàng hồi truyền âm cho Vân Sở Sở:"Tiểu sư muội, muội không sao thật sự là quá tốt rồi, muội đừng gấp, Đại sư huynh liền tới đón muội."

Tô Triệt nhất thời hưng phấn, quên dùng thần thức, không ngờ trực tiếp nói ra.

Thương Ngộ đang nhắm mắt đả tọa vừa nghe, lão bỗng mở mắt, kinh ngạc nói:"Ngươi nói nha đầu thoát hiểm rồi?"

"Vâng vâng, lão tổ tiểu sư muội không sao rồi, lão tổ có thể dừng phi thuyền lại không, đệ t.ử đi đón tiểu sư muội?"

Tô Triệt vội vàng gật đầu, hỏi.

"Lão phu đi đi, các ngươi ở trên phi thuyền an tâm chờ đợi là được."

Thương Ngộ nói xong, người đã không thấy đâu nữa.

Tô Triệt đành phải ở trên phi thuyền chờ đợi.

Một bên khác Thương Ngộ không ngừng thuấn di tìm kiếm, rốt cuộc trong thần thức xuất hiện thân ảnh của Vân Sở Sở, lúc nhìn thấy là bản thân nàng, lão thật sự là thở hắt ra một hơi dài, bản lĩnh của nha đầu này thật không nhỏ, lại có thể từ trong tay Hồng Y Lão Quái chạy thoát.

Tiên lộ của nha đầu này sau này không thể đo lường được.

"Hửm?"

Lúc này lão mới chú ý tới Vân Sở Sở lại là lăng không phi hành, lão kinh ngạc vô cùng, nha đầu này không phải mới kết Kim Đan sao, liền có thể lăng không phi hành rồi?

Thương Ngộ dừng lại đứng ở không trung nhìn nàng, nhìn thấy Vân Sở Sở lăng không phi hành một đoạn thời gian sau, dừng lại một chút mới lại phi hành, hơn nữa khoảng cách phi hành không phải rất dài, lão nháy mắt hiểu ra, nha đầu này là tu luyện bí pháp gì đó.

Thương Ngộ cười cười, nha đầu này cơ duyên không nhỏ, thiên phú tu luyện cũng dị bẩm, Kim Đan kỳ liền có thể học được môn bí pháp này.

"Vân nha đầu, dừng ở đó chờ lão phu tới đón."

Thương Ngộ lập tức truyền âm qua.

Vân Sở Sở đang liều mạng chạy đường nghe thấy thanh âm này, lập tức dừng lại nhìn quanh bốn phía, thanh âm này thật quen thuộc, là ai?

Chỉ là chớp mắt một nhân ảnh xuất hiện ở trước mặt nàng.

"Thương Ngộ lão tổ, sao lại là ngài?"

Vân Sở Sở rất kinh ngạc, sao Thương Ngộ lão tổ đều tới rồi, vậy sư tôn có phải là...

"Kinh ngạc như vậy làm gì, lão phu lại không ăn thịt người, đi thôi, lão phu đưa ngươi tới phi thuyền."

Nhìn thấy bộ dạng nhỏ bé ngơ ngác kia của Vân Sở Sở, Thương Ngộ ở trong lòng cười cười, vốn định trêu chọc nàng, vẫn là thôi đi, bây giờ không thích hợp.

"Đa tạ lão tổ, lão tổ ngài tới rồi, vậy sư tôn của đệ t.ử cũng tới sao?"

Vân Sở Sở cẩn thận hỏi.

"Tình cảm là sợ sư tôn ngươi biết, vậy ngươi còn tự làm chủ trương?"

Thương Ngộ bật cười, người khác hận không thể được sư tôn của mình biết để được biểu dương một phen, nha đầu này giống như bộ dạng sợ bị đ.á.n.h.

Vân Sở Sở yếu ớt gật gật đầu.

Chỉ là nàng không tự làm chủ trương, tình huống lúc đó có thể sao?

Nhưng nếu bị sư tôn biết, sợ là phải ăn một trận măng xào thịt lợi hại.

Lại có gan một mình đi theo Hồng Y Lão Quái, trong đầu Vân Sở Sở đều xuất hiện bộ dạng sư tôn tức muốn hộc m.á.u chỉ vào nàng, không đành lòng nhìn thẳng, cổ nàng bất giác rụt lại.

Thương Ngộ thấy nàng một bộ dáng thần du thiên ngoại, cười nói:"Còn tưởng gan của nha đầu là trời không sợ đất không sợ, vẫn là có người sợ nhỉ."

Vân Sở Sở hắc hắc cười khan vài tiếng, đây không phải là sợ, mà là tôn kính.

"Được rồi, đi thôi, ngốc nghếch như vậy, tự mình nghĩ xem trở về làm sao công đạo với hai vị sư huynh kia của ngươi, hai người bọn họ đều gấp đến đỏ mắt rồi."

Thương Ngộ nói xong, vung tay cuốn một cái đem nàng cuốn lên, mấy cái thuấn di liền đi tới trên phi thuyền.

"Tiểu sư muội."

"Sở Sở!"

Hai người Tô Triệt, mấy người Lý Hương Nhi, thấy nàng bình an vô sự trở về, mấy người đều hướng nàng nhào tới bắt lấy nàng, căng thẳng đ.á.n.h giá trên người nàng.

Mọi người nhìn thấy trên người nàng không có vết thương, thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.

Tô Triệt gõ một cái lên trán Vân Sở Sở:"Muội suýt chút nữa làm chúng ta sợ c.h.ế.t khiếp rồi, sư tôn không biết, nếu như ngài ấy biết, hai người chúng ta phải bị ngài ấy đ.á.n.h c.h.ế.t."

Vân Sở Sở sờ sờ trán, bĩu môi nói:"Sẽ không đâu, sư tôn là nói lý lẽ nhất, chuyện này không liên quan tới các huynh, là ta uy h.i.ế.p các huynh, còn nữa, các huynh xem ta không phải là êm đẹp trở về rồi sao, đều nói với các huynh rồi, ta nhất định sẽ không sao, thế nào?"

Vân Sở Sở còn tinh nghịch chớp chớp mắt với mấy người, nàng đây là đãi ngộ gì, nàng không nên được mọi người cảm tạ sao, sao từng người từng người hận không thể đ.á.n.h nàng một trận cảm giác.

"Được rồi, Đại sư huynh đừng trách tiểu sư muội nữa, tiểu sư muội trở về là tốt rồi, chúng ta nên cảm tạ tiểu sư muội, chúng ta ngồi xuống nói đi."

Ngô Hạo ra mặt hòa giải, huynh ấy đi tới trước mặt Thương Ngộ cung cung kính kính hành một lễ:"Đa tạ lão tổ."

Thương Ngộ cười ha hả:"Đa tạ lão phu làm gì, giống như ngươi nói, nên cảm tạ tiểu sư muội ngươi, là nàng cứu mọi người."

"Đúng đúng đúng, nên cảm tạ tiểu sư muội chúng ta."

"Đa tạ lão tổ." Lúc này Tô Triệt cũng đen mặt qua nói lời cảm tạ.

"Không khách khí, các ngươi qua đó tự mình trò chuyện đi." Thương Ngộ liếc huynh ấy một cái, trực tiếp đuổi người.

Lát nữa không dứt tới tạ lão, lão một bó tuổi rồi, không thích cái này.

"Vâng."

Tô Triệt Ngô Hạo lui xuống, vội vàng kéo Vân Sở Sở đi tới chỗ trước đó bọn họ ngồi, Lý Hương Nhi cũng qua ngồi xuống, mấy người đem Vân Sở Sở vây quanh, một bộ dáng nghe nàng kể chuyện.

Các đệ t.ử khác thấy nàng bình an trở về, cũng có tò mò muốn qua nghe, lại không tiện tới gần, đành phải đứng xa xa nhìn.

Trong đám người, chỉ có một người đáng tiếc lắc đầu, chính là Kiều Chấn Phi đã lâu không sủi bọt, từ khi Vân Sở Hân vẫn lạc, hắn liền giống như người tàng hình mà sống.

Nhìn thấy Vân Sở Sở bị người mang đi, trong lòng hắn mạc danh hưng phấn, thật hy vọng Hồng Y Lão Quái có thể làm cho nàng sống không bằng c.h.ế.t.

Hắn hận Vân Sở Hân, càng hận Vân Sở Sở, nếu không phải nàng, kết cục của hắn và Vân Sở Hân có lẽ không phải như vậy.

Nhìn thấy Vân Sở Sở bình an vô sự trở về, trong lòng hắn rất không thoải mái, thầm hận nàng chính là một tai họa, từ xưa người tốt mệnh không tốt, tai họa để lại ngàn năm.

Một bên khác, Vân Sở Sở không biết có đôi mắt ác độc đang nhìn nàng, nàng nhìn mấy người một bộ dáng tò mò bảo bảo, liền muốn cười:"Các huynh bộ dạng này, lẽ nào các huynh quên trên người ta có thứ gì rồi sao?"

Trên người nàng có Độn Địa Phù a, đây là chuyện mọi người đều biết, nàng không có Tiểu Phượng Hoàng hỗ trợ, nàng cũng có thể chạy trốn a.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Phụ Pháo Hôi Ở Tu Tiên Giới Liều Mạng Cày Cuốc - Chương 262: Chương 262: Thương Ngộ Tìm Tới | MonkeyD