Nữ Phụ Pháo Hôi Liều Mạng Cày Cuốc Trong Giới Tu Tiên - Chương 772

Cập nhật lúc: 26/04/2026 08:25

“Hấp thụ tiên khí trong không gian, nàng cảm thấy toàn thân sảng khoái, tiên khí ở đây tinh khiết hơn bên ngoài rất nhiều.”

Chỉ chớp mắt, Vân Sở Sở đã tu luyện trong không gian được một trăm năm, thực tế bên ngoài mới trôi qua mười năm, tu vi của nàng đã đạt đến Tiên nhân trung cấp.

Sau khi đạt đến cấp bậc Tiên nhân, việc tăng lên dù chỉ một tiểu cảnh giới cũng không hề dễ dàng.

Cũng nhờ tiên khí trong không gian nồng đậm lại tinh thuần, nàng mới mất một trăm năm thời gian.

Nếu ở bên ngoài, e rằng vạn năm cũng chưa chắc tăng nổi một tiểu cảnh giới, nói chi đến đại cảnh giới.

Bên ngoài qua mười năm, gã giám công kia trước sau vẫn không thấy nửa cái bóng dáng của Vân Sở Sở, cũng không tìm nàng nữa, dường như đã quên mất nàng rồi.

Trong mười năm này, trong mỏ quặng lại có thêm mấy vị Tiên nhân mới.

“Sở Sở, ngươi vẫn chưa định ra ngoài sao?"

Tiểu Phượng Hoàng thấy nàng ngồi im bất động, liền chạy tới hỏi.

Đã đến Tiên giới rồi, lòng Tiểu Phượng Hoàng nóng như lửa đốt.

“Phải ra chứ, ta chẳng phải vừa mới thăng cấp lên Tiên nhân trung cấp sao."

Tu vi tăng lên rồi, nàng mới dễ dàng vẽ Tiên phù hơn.

Và loại Tiên phù nàng vẽ chính là Độn địa phù.

Với tu vi ít ỏi trước đó, Độn địa phù vẽ ra cũng không thể độn đi được bao xa.

Nàng không phải không muốn để Tiểu Phượng Hoàng ra ngoài, mà là cái tên này thực sự quá giỏi gây chuyện.

Trong mỏ quặng này, gã giám công đã có tu vi Thiên Tiên, cấp trên quản lý bên ngoài chắc chắn còn cao hơn.

Nếu để Tiểu Phượng Hoàng ra ngoài, chẳng phải trong phút chốc sẽ bị người ta bắt sống sao.

Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là nên nâng cao tu vi, sau đó vẽ Độn địa phù rồi mới dùng nó để thoát khỏi nơi này.

Nàng không giống những Tiên nhân khác bị hạ cấm chế trên thần hồn nên không thể rời khỏi đây.

Nàng chỉ cần có đủ thực lực, việc thoát ra ngoài vốn dĩ không phải vấn đề.

Tiểu Phượng Hoàng lại không quản nhiều như vậy, nó thúc giục Vân Sở Sở:

“Vậy ngươi để ta ra ngoài đi."

Vân Sở Sở lườm nó một cái:

“Thôi bỏ đi, đây là trong một mỏ quặng, tên giám công đó đã là Thiên Tiên rồi, chưa nói đến đám quản sự, thực lực tứ giai như ngươi mà ra ngoài thì chẳng phải mấy giây là bị tóm gọn sao."

Tiểu Phượng Hoàng cũng không hiểu chuyện gì xảy ra, ở Linh giới năm ngàn năm trôi qua, tu vi của nó vẫn không thể thăng lên ngũ giai, cứ kẹt mãi ở tứ giai đại viên mãn.

Vân Sở Sở đoán rằng, có lẽ do nó quá nôn nóng muốn trở về Tiên giới, tâm trạng nôn nóng đã ảnh hưởng đến tâm cảnh.

“Vậy ngươi mau đi vẽ đi, ngồi đây làm gì?"

“Ngươi gấp cái gì, chờ bao nhiêu năm rồi còn chờ được, bấy nhiêu ngày mà không nhịn nổi sao."

“Thôi thôi, ta lười nói với ngươi rồi, chờ gặp được cha mẹ ta, chúng ta hãy giải trừ khế ước đi."

Tiểu Phượng Hoàng tức giận đến mức ăn nói không kiêng nể.

Vân Sở Sở nhìn nó, nghiêm túc hỏi:

“Ngươi nói thật lòng sao?"

“Là thật lòng."

Tiểu Phượng Hoàng kiên định đáp.

Ở trong không gian này bao nhiêu năm, nó cảm thấy như bị giam cầm, khiến nó ngạt thở và mất tự do.

Bây giờ đang vội trở về mà Sở Sở cứ thoái thác như vậy, nó thực sự chịu đủ rồi.

“Được rồi, nếu ngươi đã quyết định, vậy khi về đến Nam Vực, chúng ta sẽ giải trừ khế ước này."

Vì Tiểu Phượng Hoàng đã nảy sinh ý định giải trừ khế ước, giữ nó lại cũng chẳng còn ý nghĩa gì lớn.

Chỉ là trong lòng nàng vẫn thấy rất buồn.

Nàng chân thành đối xử với Tiểu Phượng Hoàng, chưa bao giờ coi nó là linh thú khế ước, vậy mà vẫn không đổi lấy được chân tình của nó.

Nói xong, Vân Sở Sở đi đến phòng tu luyện của mình, ngồi ngẩn người trên mặt đất một lúc lâu mới tìm ra các dụng cụ vẽ phù.

Một năm sau, Vân Sở Sở cầm một xấp Độn địa phù trong tay, nhìn ra bên ngoài.

Bên ngoài sớm đã bị tên giám công phá tan nành, mỏ quặng đã được khai thác sang một hướng khác.

Vân Sở Sở lập tức lách người đi ra, ngay khoảnh khắc đó, nàng thu những tảng đá bên cạnh vào không gian.

Sau đó nàng phóng thần thức ra ngoài, thấy tên giám công đang giám sát công việc ở mỏ quặng bên cạnh.

Hắn vẫn như trước, tay vung roi, nhàn nhã tự đắc nhìn các Tiên nhân đào quặng.

Hiện tại nàng đ.á.n.h không lại hắn, đành phải rời đi trước.

Thế là nàng kích hoạt một tấm Độn địa phù, người lập tức chui tọt vào lòng đất.

Tên giám công ở bên cạnh nghe thấy d.a.o động tiên lực, thoáng cái đã đến nơi.

Thấy chỗ này trống rỗng, hắn lập tức quét thần thức tứ phía nhưng không thấy bóng người.

Giám công quất mạnh một roi:

“Chắc chắn là con mụ thối tha đó, lão t.ử mà tìm thấy ả thì nhất định phải lột sạch tiên cốt của ả mới thôi."

Nếu hắn chịu phóng thần thức xuống sâu dưới lòng đất, nhất định có thể nhìn thấy Vân Sở Sở, tuy nhiên hắn nằm mơ cũng không ngờ được nàng lại dùng Độn địa phù để độn xuống dưới đất.

Lúc này Vân Sở Sở đã độn xuống dưới đất mấy trăm trượng.

Khi đến đây, nàng lập tức cảm nhận được tiên khí nơi này vô cùng nồng đậm.

Nàng phóng thần thức ra, nhìn thấy ở đây có rất nhiều Thượng phẩm tiên thạch.

“Chậc chậc... phát tài rồi."

Ở phía trên chỉ toàn thấy Hạ phẩm tiên thạch, nàng tự nhiên không có hứng thú, nhưng Thượng phẩm tiên thạch thì hoàn toàn khác.

Cũng giống như linh thạch, Thượng phẩm và Cực phẩm đều cực kỳ hiếm có.

Vân Sở Sở dứt khoát lấy cuốc chim ra đào quặng tại chỗ.

Một mình nàng đào, không để Tiểu Phượng Hoàng ra giúp.

Nàng một mình lén lút đào ở đây mười năm, đào sạch bách Thượng phẩm tiên thạch ở đây, ước tính có tới cả ức viên.

Mà tên giám công ở phía trên cư nhiên hoàn toàn không phát hiện ra nàng.

Thế là nàng vội vàng lấy Độn phù ra, độn ra phía ngoài.

Mấy ngày sau, nàng lao ra khỏi mặt đất.

“Ầm!"

Nhưng nàng vừa mới ló đầu ra, một cái chân khổng lồ từ trên trời giáng xuống, giẫm một phát khiến nàng lún sâu vào lòng đất.

Tiên lực cường đại đó giẫm nàng lún xuống không biết sâu bao nhiêu, xương cốt toàn thân nàng phát ra tiếng gãy vụn “răng rắc", rõ ràng là tiên khí phòng ngự ngũ giai cũng đã báo phế.

Tốc độ đó quá nhanh, nhanh đến mức nàng không kịp tiến vào không gian.

Ngay khi Vân Sở Sở trong lòng gào thét mình sắp tiêu đời rồi, thì cái chân đó dừng lại.

Tuy nhiên khi nàng còn chưa kịp phản ứng, một luồng lực hút đột nhiên kéo tới, hút nàng lên phía trên.

Tốc độ và lực hút đó khiến nàng đến cả cử động cũng không thể.

Cứ như là đang ngồi tàu lượn siêu tốc vậy.

Vừa mới thoát khỏi hang sói lại rơi vào miệng cọp, Vân Sở Sở trong lòng c.h.ử.i thầm một câu “MMP", rồi đau đớn đến mức hôn trầm, đầu óc quay cuồng, không còn biết trời trăng mây đất gì nữa.

“V-út!"

Rất nhanh nàng đã bị lực hút đó nuốt chửng, sau đó rơi xuống một nơi.

Chỗ này ấm áp, nhưng nồng nặc mùi hôi thối, suýt chút nữa làm nàng ngạt ch-ết.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.