Nữ Phụ Cầm Nhầm Kịch Bản Tu La Tràng - Chương 384

Cập nhật lúc: 25/04/2026 05:04

Nghe thấu những lời ấy, đám đông lập tức xôn xao, bàn tán ầm ĩ.

Chuyến đi này của Lý Hưng Triều vốn đã chẳng suôn sẻ. Hắn dẫn theo Lý Tô Việt tới dự tiệc, vừa bước qua cửa đã bị mấy vị gia chủ của các thế gia lâu đời lườm nguýt, lời trong lời ngoài đều mang ý mỉa mai, châm chọc. Lý Hưng Triều vốn đã nghẹn một bồ hờn tức, nay lại phải nghe Triệu Điền Trung bêu rếu chuyện xấu trước bàn dân thiên hạ, hắn vừa thẹn vừa giận, trong lòng lại canh cánh nỗi lo Triệu Điền Trung sẽ vạch trần thêm những bí mật động trời khác, rốt cuộc không thể ngồi yên thêm được nữa.

Hắn phi thân qua khung cửa sổ tầng sáu, lơ lửng giữa không trung. Theo bản năng, hắn toan động thủ, nhưng chợt nhận ra biển người mênh m.ô.n.g dưới chân mình, cõi lòng liền chùng xuống, vội vã chuyển đổi sách lược.

"Ngươi ngậm m.á.u phun người!" Lý Hưng Triều cũng dùng nội lực trầm giọng quát lớn, âm thanh truyền đi xa vạn dặm: "Ta đối đãi với Uyển Nhi mấy năm nay ra sao, chư vị thế gia gia chủ đều tỏ tường."

Hắn chỉ tay xuống tiên thành bên dưới, cười gằn: "Nếu không có ta sớm hôm lo liệu suốt những năm qua, liệu ba tòa tiên thành trong địa hạt Tô gia có thể phồn vinh, trở thành đại thành của cả cõi tiên châu này sao? Ta tận tâm tận lực kiếm tiền vì Tô gia, cũng chỉ mong Uyển Nhi an tâm tĩnh dưỡng, bá tánh trong thành này ai ai cũng thấy! Ngược lại, chính kẻ nội tặc nhà ngươi, năm xưa mang dã tâm đ.á.n.h cắp bí tịch Tô gia, thậm chí lén lút đột nhập khuê phòng của Uyển Nhi. Ta nhẫn nhịn không đành, nhưng vẫn lấy lễ khách khí mời ngươi rời đi. Chẳng ngờ ngươi lấy oán trả ơn, lại chọn đúng ngày trọng đại này mà bôi nhọ thanh danh ta!"

"Đồ khốn kiếp, ngươi—" Triệu Điền Trung chưa kịp mắng hết câu, Lý Hưng Triều đã tuốt bản mệnh kiếm, lao vào giao đấu ác liệt.

Đó chính là mưu đồ của Lý Hưng Triều. Hắn muốn hắt bát nước bẩn ngược lại nhóm Triệu Điền Trung, sau đó sẽ mượn cớ bịt miệng họ, cách tốt nhất là kết liễu mạng sống của họ ngay tại đây.

Những năm gần đây, Lý Hưng Triều chỉ mải mê kinh thương và đắm chìm trong lạc thú, nghiễm nhiên xem Tô thành như món đồ trong lòng bàn tay. Hắn đã bứng nguyên lối sống ngập trong vàng son, nắm giữ quyền sinh quyền sát mà thủa nhỏ hắn từng thèm khát về nơi này, bỏ bê việc tu luyện đã từ rất lâu.

Đạo tu tiên vốn như đi ngược dòng nước, không tiến ắt phải lùi. Tu vi Nguyên Anh kỳ của hắn hoàn toàn là chút vốn liếng còm cõi từ thuở thiếu thời. Dù cùng cảnh giới với Triệu Điền Trung, hắn vẫn chẳng thể nào là đối thủ của ông.

Thế nhưng, dưới chân hai người lại là hàng ngàn bá tánh phàm nhân dẫu có c.h.ế.t cũng phải xem cho bằng được trận náo nhiệt này. Lý Hưng Triều tung chiêu nào cũng dồn hết toàn lực, hoàn toàn bất chấp sống c.h.ế.t của dân chúng bên dưới. Song Triệu Điền Trung lại không thể làm vậy. Ông vừa phải ứng phó với sát chiêu của Lý Hưng Triều, vừa phải phân tâm bảo vệ sự an nguy của phàm nhân, thành thử bị Lý Hưng Triều bám riết không buông.

Lý Hưng Triều tự biết bản thân sức cùng lực kiệt, bèn lớn tiếng kêu gọi: "Chư vị lão hữu, mau ra tay tương trợ ta, đừng để lũ tiểu nhân đắc chí phá hỏng ngày vui của thế gia!"

Thế nhưng, các vị gia chủ khác đâu phải kẻ ngốc. Chẳng mấy ai thực lòng xem trọng Lý Hưng Triều. Những bậc anh tài có khí tiết đã từ lâu chẳng thèm cho hắn sắc mặt tốt, còn những kẻ có giao thương qua lại cũng chỉ duy trì sự bằng mặt không bằng lòng. Giờ phút dầu sôi lửa bỏng này, ai lại dại dột đứng ra gánh vác thay hắn?

Triệu Điền Trung càng đ.á.n.h càng hăng, Lý Hưng Triều mồ hôi lạnh vã ra như tắm, dứt khoát tung một kiếm giả dối hướng về phía đám đông bên dưới, buộc Triệu Điền Trung phải bỏ dở đòn tấn công để cứu người. Chớp lấy cơ hội ấy, hắn vội vã quay ngoắt vào trong tháp.

Bọn họ không muốn giúp, hắn sẽ kéo tất thảy xuống bùn, ép họ phải ra mặt.

Đúng như dự đoán, khi Triệu Điền Trung lao theo vào trong tháp, những gia chủ vốn định khoanh tay đứng nhìn cũng không thể không cất lời.

Tạ Lỗi Lạc, gia chủ nhà họ Tạ, kẻ đang cùng Lý Hưng Triều chung tay điều hành các tụ điểm đen tối như Xuân Phong Uyển và đấu trường ngầm, bước tới một bước, trên môi treo nụ cười lươn lẹo, dối trá.

"Triệu huynh, huynh xem làm vậy có đáng không? Đây là chốn yến tiệc của các thế gia, không phải nơi để huynh giải quyết ân oán cá nhân." Tạ Lỗi Lạc dùng giọng điệu hòa hoãn khuyên can, "Có tư thù, cứ từ từ chọn lúc vắng người mà tính sổ. Huynh làm ầm ĩ thế này, chẳng phải khiến cả giới thế gia phải bẽ mặt sao?"

"Vậy sao?" Triệu Điền Trung bật cười lạnh lùng, "Ta ngược lại rất muốn biết, kẻ làm bẽ mặt thế gia rốt cuộc là ai!"

Vừa dứt lời, mọi người chợt nghe thấy âm thanh ồn ào truyền từ bên ngoài tháp vào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Phụ Cầm Nhầm Kịch Bản Tu La Tràng - Chương 361: Chương 384 | MonkeyD