Nữ Phụ Cầm Nhầm Kịch Bản Tu La Tràng - Chương 240
Cập nhật lúc: 25/04/2026 02:02
Đổi lại là ngày thường, yêu thú cấp cao thế này ắt hẳn sẽ bị xẻ thịt lột da sạch sẽ, bởi bộ phận nào trên thân nó cũng là bảo vật vô giá.
Nhưng giờ khắc này, chẳng ai còn màng tới những thứ đó. Mục Tự Lâm chộp lấy yêu đan, phóng vọt ra khỏi kết giới, tóm c.h.ặ.t lấy sư đệ bên cạnh.
Vì lần này cả năm người đều nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau, Ngu Nhược Khanh cảm nhận rõ ràng có hơi ấm người bên cạnh trong lúc dịch chuyển xuyên không.
Bóng tối lại một lần nữa phủ xuống.
Nhờ có kinh nghiệm đầy mình, Ngu Nhược Khanh tỉnh lại nhanh hơn hẳn.
Nàng mở bừng mắt, nhận ra mình đang đứng giữa một vùng rừng núi điệp trùng. Địa thế hiểm trở, núi cao san sát, thoạt nhìn đã biết đây tuyệt đối không phải là một bí cảnh thuộc tầng Thượng mộng bình thường.
Lòng Ngu Nhược Khanh thoáng chùng xuống.
Sau một trận chiến cạn kiệt linh lực vừa rồi, giờ không còn lôi kiếp trợ uy, liệu họ có đủ sức gánh vác thêm một trận quyết chiến vượt cấp nữa không?
Nàng cúi nhìn bốn đệ t.ử Thương Không vẫn còn đang mê man bất tỉnh. Nàng đưa tay vỗ vỗ vào mặt Mục Tự Lâm, đ.á.n.h cho khuôn mặt thanh tú nhã nhặn của vị tu sĩ trẻ đỏ ửng cả lên.
Lúc Mục Tự Lâm mở mắt ra, hơi thở của hắn vừa đ.á.n.h động đến Ngu Nhược Khanh, nàng đã quay phắt sang tẩn người thứ hai.
Cảm nhận được bên má bỏng rát, Mục Tự Lâm thậm chí chẳng thèm hỏi lý do, lẳng lặng chống tay ngồi dậy.
Qua mấy ngày tiếp xúc, dường như hắn đã miễn nhiễm với sự đối lập giữa vỏ bọc tiên t.ử phiêu diêu và phong cách thô bạo cục súc bên trong của Ngu Nhược Khanh.
"Chỗ này là..."
Mục Tự Lâm dáo dác nhìn quanh, lòng trùng xuống một nhịp.
"Chẳng lẽ lại rơi vào Hạ mộng nữa rồi sao!" Đệ t.ử bên cạnh tỉnh lại rên rỉ, "Số bọn mình đen đủi vậy sao?"
"Sư huynh, có phải chúng ta sẽ vĩnh viễn không thể sống sót quay về được nữa không?" Một đệ t.ử khác mếu máo, giọng đã ngấn lệ.
Cổ vũ tinh thần thì dễ, nhưng khi mọi hy vọng đổ sông đổ bể, phải bắt đầu lại từ con số không, thì chẳng mấy ai còn đủ dũng khí kiên cường đứng vững.
Hơn nữa... dẫu lần này có thắng, ai dám đảm bảo lần sau sẽ thoát? Nếu lại rơi vào một bí cảnh hiểm ác khác thì biết sống sao?
Ngoại trừ Ngu Nhược Khanh và Mục Tự Lâm, tâm lý của ba đệ t.ử Thương Không còn lại gần như đã sụp đổ hoàn toàn.
"Hay là thử dùng ngọc bài xem?" Ngu Nhược Khanh gợi ý, "Trôi qua ba bốn ngày rồi, biết đâu hệ thống đã khôi phục lại bình thường."
"Ngọc bài xài một lần là mất, lại không thể đem theo người khác." Mục Tự Lâm trầm giọng phân tích, "Chúng ta không thể mạo hiểm."
"Vậy cứ đi xem tình hình thế nào đã." Ngu Nhược Khanh vỗ vai hắn, toét miệng cười, "Biết đâu chốn này có người khác thì sao, cùng hành động chẳng phải sẽ gia tăng phần thắng à? Để ta đi mở đường trước."
Nhìn bóng lưng Ngu Nhược Khanh khuất dần, đám đệ t.ử Thương Không ngẩn ngơ.
"Sư huynh, sao muội ấy lúc nào cũng lạc quan tếu thế nhỉ?" Một đệ t.ử lẩm bẩm, "Sao nàng chẳng biết sợ là gì, chẳng lẽ nàng ấy thực sự không sợ c.h.ế.t sao?"
Ngay cả Mục Tự Lâm cũng thầm cảm thấy hổ thẹn.
Từ khi biết mình mất liên lạc với bên ngoài, tâm lý hắn cũng từng xáo trộn vài lần. Chẳng hạn như lúc nãy, hắn cũng từng bị sự tuyệt vọng và phẫn nộ nhấn chìm trong giây lát.
Thế nhưng Ngu Nhược Khanh, tiểu sư muội trẻ tuổi nhất trong nhóm bọn họ, chưa một lần d.a.o động ý chí.
Hắn chỉ đành buông tiếng thở dài cảm thán: "Đạo tâm vững như bàn thạch, Ngu sư muội quả là một viên ngọc quý tu tiên. Thêm vào đó là lòng dạ bao dung bác ái và dũng khí vô song, tương lai nàng ắt sẽ trở thành cọc tiêu của cả giới Tu Tiên."
Đúng lúc đó, giọng Ngu Nhược Khanh vọng lại từ phía trước.
"Mau đến đây, bí cảnh này có người thật này!"
Ngu Nhược Khanh phát hiện ra những ký hiệu nhân tạo được khắc trong rừng rậm, gần đó cũng lưu lại không ít dấu vết sinh hoạt của con người.
Thậm chí trên một thân cây, có người còn dùng kiếm khắc thẳng một dấu hiệu lên đó.
Mọi người vội vàng chạy tới xem xét. Đám đệ t.ử Thương Không lập tức rũ bỏ vẻ uể oải vừa rồi, ai nấy đều không giấu nổi sự hưng phấn.
"Đây là ám hiệu của Thương Không Tiên Tông chúng ta!" Một đệ t.ử reo lên, "Chắc chắn một tiểu đội khác của Thương Không đang ở gần đây!"
"Tuyệt quá, biết đâu Yên sư muội cũng có mặt trong đó!"
Yên Vũ Liễu chính là vị nữ tu mà Ngu Nhược Khanh ấn tượng cực kỳ sâu sắc trước đó.
Nàng cũng bắt đầu thấy hứng thú, liền quay sang nhìn Mục Tự Lâm: "Nếu họ vẫn loanh quanh đây thì chắc chắn đã tìm chỗ ẩn nấp rồi. Cùng là đồng môn, huynh ắt hẳn hiểu rõ họ hơn, liệu có cách nào tìm ra họ không?"
"Chắc là được." Mục Tự Lâm trầm giọng đáp, "Trong bí cảnh này, thứ duy nhất cần phải né tránh là yêu thú chứ không phải con người, kiểu gì họ cũng sẽ để lại dấu vết."
