Nữ Phụ Cầm Nhầm Kịch Bản Tu La Tràng - Chương 221

Cập nhật lúc: 25/04/2026 02:00

"Sao thế?" Nhận thấy vẻ mặt kỳ lạ của nàng, Thương Hàn Lăng liền hỏi.

"Đệ... có phải đệ lớn lên một chút rồi không?" Ngu Nhược Khanh ngập ngừng hỏi.

Trước đây, Thương Hàn Lăng mang diện mạo của một thiếu niên, trông bề ngoài còn nhỏ hơn tuổi thực. Nhưng bây giờ... sao lại có cảm giác y đã trưởng thành hơn vài tuổi, toát lên nét nam tính của một thanh niên hệt như Lục Nguyên Châu vậy?

Nghe nàng nói thế, Thương Hàn Lăng sững sờ.

Cũng ngay trong khoảnh khắc đó, Ngu Nhược Khanh phát hiện ra ngoại hình của Thương Hàn Lăng thực sự đang từ từ biến đổi. Đôi tai y hơi nhọn ra, trên đôi gò má tái nhợt bất chợt mọc lên hai dải vảy nhỏ xíu, ửng đỏ.

Ngu Nhược Khanh vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, nàng bất giác giơ tay lên, muốn chạm vào lớp vảy nhỏ trên má y.

Thương Hàn Lăng cũng lờ mờ ý thức được điều gì đó. Đồng t.ử y co rụt lại, lập tức lui nhanh về phía sau.

Nhanh như một cơn gió, Ngu Nhược Khanh chỉ kịp thấy trước mặt mình đã trống trơn, chẳng còn bóng dáng ai.

Ngu Nhược Khanh: ...?

Khoan đã, con cá to tướng của nàng đi đâu mất rồi?

Thương Hàn Lăng biến mất quá đỗi mau lẹ, Ngu Nhược Khanh thậm chí còn chưa kịp phản ứng. Thế nhưng chính hành động đó lại xua tan cơn buồn ngủ, khiến đầu óc nàng hoàn toàn tỉnh táo.

Nàng nhận ra mình vẫn đang ở trong một khu rừng. Ngoại trừ việc trời đã sáng, dường như mọi chuyện vừa xảy ra chỉ là ảo giác.

"Ta đã ngất đi bao lâu rồi?" Ngu Nhược Khanh hỏi hệ thống.

Tu sĩ có thể mất khái niệm thời gian trong bí cảnh, nhưng hệ thống thì không.

"Một canh giờ." Hệ thống đáp, "Nơi này hẳn là tầng thứ hai của Thủy Nguyệt Bí Cảnh."

"Nghĩa là sao?"

"Bí cảnh thông thường được cấu trúc theo chiều ngang, chia thành các khu vực và có lối ra. Nhưng Thủy Nguyệt Bí Cảnh có lẽ được thiết kế theo chiều dọc. Các trạm kiểm soát của nó không nằm trên một mặt phẳng, mà là vô số những không gian độc lập liên tục nối tiếp nhau đi lên hoặc đi xuống." Hệ thống giải thích, "Lục Nguyên Châu và Hàn Thiển rất có thể đã lọt vào một không gian khác của bí cảnh."

"Phức tạp thế cơ à?" Ngu Nhược Khanh cau mày, "Nhưng trong nguyên tác Thủy Nguyệt Bí Cảnh đâu có thế này."

"Có lẽ thế giới này đang tự hoàn thiện và hợp lý hóa các thiết lập dựa trên quy luật của nó. Hiện tại, quỹ đạo của thế giới này càng lúc càng đi chệch khỏi nguyên tác. Ký chủ phải hết sức cẩn thận." Hệ thống cảnh báo, "Mức độ nguy hiểm của bí cảnh này rất có thể sẽ vượt xa những gì được miêu tả trong truyện."

Nắm bắt sơ qua tình hình, Ngu Nhược Khanh bắt đầu tìm kiếm Thương Hàn Lăng – kẻ vừa thoắt cái đã biến mất tăm.

Dù không rõ tại sao nhân dạng của y lại thay đổi, nhưng nàng lờ mờ đoán được chuyện này ắt hẳn có liên quan đến bí cảnh.

Nàng lùng sục khắp khu rừng, tung thần thức dò xét nhưng chẳng thu hoạch được gì. Có vẻ Thương Hàn Lăng thực sự quyết tâm lẩn trốn.

Cớ sao phản ứng của y lại dữ dội đến thế?

Ngu Nhược Khanh chẳng hiểu mô tê gì. Nàng đâu biết Thương Hàn Lăng luôn tự ti về huyết thống Giao nhân của mình. Nàng chỉ đinh ninh rằng, có lẽ do hành động muốn chạm vào y trong lúc mơ màng của mình quá đường đột, khiến Thương Hàn Lăng cảm thấy bị xúc phạm, nên y mới tức giận bỏ đi.

"Thương Hàn Lăng!" Ngu Nhược Khanh vừa rảo bước trong rừng vừa cất tiếng gọi, "Đệ giận ta đấy à? Mau ra đây đi, ta xin lỗi đệ mà."

Từng tiếng gọi của Ngu Nhược Khanh như đá chìm đáy biển. Thế nhưng thực chất, Thương Hàn Lăng chỉ đang ẩn nấp sau một thân cây lớn trong rừng.

Y nghe rất rõ tiếng Ngu Nhược Khanh gọi mình. Nhưng khi nhìn vào hình bóng phản chiếu trên mặt chiếc gương băng, thấy diện mạo thanh niên của bản thân hiện tại, đôi vảy nhỏ ửng đỏ trên má, đôi tai nhọn hoắt, lớp vảy đỏ nhạt tựa áo giáp mọc ra trên cánh tay, cùng đôi đồng t.ử dựng đứng...

Ngoại hình xấu xí, trông như quái vật này khiến trái tim Thương Hàn Lăng như rơi thẳng xuống hầm băng.

Rõ ràng trước khi đến tham dự Vạn Tông Đại Hội, y đã khẩn khoản xin sư phụ gia cố thêm một tầng phong ấn. Sao mọi chuyện lại thành ra nông nỗi này?

Đôi đồng t.ử xanh băng của Thương Hàn Lăng đối diện với lớp vảy gò má phản chiếu trong gương băng. Y chợt đưa tay lên, dùng móng vuốt sắc nhọn nhẫn tâm xẻo lấy hai dải vảy đỏ nhạt ấy. Máu tươi đỏ thẫm lập tức ứa ra, tuôn rơi trên gò má hệt như những dòng lệ tuôn trào.

Thế nhưng, khả năng tự chữa lành của dị tộc vốn mạnh hơn tu sĩ nhân loại gấp nhiều lần, chỉ trong chớp mắt, vết thương đã bắt đầu khép miệng.

Thương Hàn Lăng dường như không thể chịu đựng thêm nữa. Y vung quyền đập nát chiếc gương băng, nghẹn ngào bật lên những tiếng nức nở vụn vỡ đầy đau đớn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Phụ Cầm Nhầm Kịch Bản Tu La Tràng - Chương 198: Chương 221 | MonkeyD