Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 986: Hồng Kông Rực Rỡ Và Kế Hoạch Của Mao Mao

Cập nhật lúc: 01/05/2026 02:27

"Em không cần vào hình đâu." Bình Bình điều chỉnh tiêu cự, "Một, hai, ba, cười nào!"

Trong ống kính, những thiếu niên thiếu nữ cười rạng rỡ, tràn đầy sức sống thanh xuân, còn có một cậu nhóc đang chu môi làm duyên. Bình Bình bĩu môi chê bai.

"Tách!" Một bức ảnh kỷ niệm ngày đầu đến Hồng Kông đã được ghi lại.

Hạ Vũ Tường giục: "Đi thôi, bắt xe về khách sạn."

Khách sạn ở Hồng Kông do tiểu dì đặt, là một căn hộ lớn có ba phòng ngủ. Hai vệ sĩ ở một phòng, Tiểu Ngọc, Nhất Hà và Bình Bình ở một phòng, những người còn lại ở phòng còn lại.

Tiểu Ngọc đẩy cửa phòng, thấy có hai chiếc giường lớn liền đề nghị: "Hay là mình ghép hai giường lại đi?"

Dương Nhất Hà đồng ý: "Được đấy." Cô vừa định đặt ba lô xuống giúp một tay thì Tiểu Ngọc đã nhanh nhẹn đẩy hai chiếc giường sát vào nhau.

Tiểu Ngọc gồng bắp tay khoe: "Chị Nhất Hà xem này, em có ngầu không?"

Dương Nhất Hà vỗ tay tán thưởng nhiệt tình: "Quá ngầu luôn!"

Tiểu Ngọc cười hì hì, vui vẻ bắt đầu sắp xếp hành lý. Chuyến đi Hồng Kông kéo dài bảy ngày, tha hồ mà chơi. Cô bé đứng trước gương buộc tóc, mái tóc dài, dày và đen bóng của cô buộc b.í.m là gọn gàng nhất.

Dương Nhất Hà ngồi một bên ngắm nhìn Tiểu Ngọc. Hai b.í.m tóc đen nhánh rủ trên vai, làn da trắng hồng, đôi mắt hạnh sáng ngời, sống mũi cao, đôi môi căng mọng, khi cười trông ngọt ngào như một viên kẹo nhỏ.

"Tách!" Tiểu Ngọc và Dương Nhất Hà cùng quay đầu lại. Bình Bình thản nhiên bước đi như không có chuyện gì, nhưng trong lòng đang thầm đắc ý. Cô bé luôn cảm thấy chị Nhất Hà dành cho chị Tiểu Ngọc một tình cảm rất đặc biệt. Cuối cùng cũng chụp được khoảnh khắc này! Tiểu Ngọc và Dương Nhất Hà cũng mặc kệ cô bé.

Dương Nhất Hà giúp Tiểu Ngọc chỉnh lại tóc rồi cả hai cùng ra phòng khách. Hạ Vũ Tường thông báo: "Xuống lầu ăn trưa đã, ăn xong hôm nay tự do hoạt động, ngày mai chúng ta mới đi chơi chung."

Mao Mao hưởng ứng: "Rõ!" Cậu ăn trưa cực nhanh khiến Tiểu Ngọc kinh ngạc: "Cậu định đi đâu mà vội thế?"

Mao Mao đáp: "Tôi muốn đi mua đĩa nhạc."

Dương Nhất Hà nghe thấy chuyện tiêu tiền như được kích hoạt bản năng, nhanh ch.óng rút ra một nghìn tệ đưa cho cậu: "Khách sạn mình đổi được đô la Hồng Kông đấy, cậu xem thế này đủ chưa? Không đủ tôi đưa thêm."

"Dương Nhất Hà!!!" Mao Mao phấn khích hét lên: "Chúng ta mãi mãi là bạn tốt!"

Dương Nhất Hà tiếp tục phát tiền cho Du Du và Bình Bình, mỗi người một nghìn tệ. Hai chị em ngẩn người. Đây thực sự là một khoản tiền khổng lồ! Mẹ cho tiền tiêu vặt mỗi ngày chỉ có 5 hào. Đây là lần đầu tiên hai đứa được cầm nhiều tiền như vậy.

Dương Nhất Hà hào phóng: "Cứ tiêu thoải mái, thiếu cứ bảo chị."

Hai chị em nhìn về phía anh cả. Hạ Vũ Tường nói: "Cảm ơn chị Nhất Hà đi, rồi đưa tiền đây anh giữ hộ cho." Hai đứa ngoan ngoãn cảm ơn rồi giao tiền cho anh.

Dương Nhất Hà: "..." Thôi kệ, Hạ Vũ Tường chắc không đến mức lừa tiền của em mình đâu. Cô quay sang Tiểu Ngọc: "Lát nữa mình đi dạo phố nhé."

Tiểu Ngọc vui vẻ: "Vâng ạ."

Buổi chiều, nhóm con gái gồm Dương Nhất Hà và Tiểu Ngọc ra ngoài. Hạ Vũ Tường và Phó Thư Nghiên dẫn hai đứa nhỏ đến hiệu sách lớn nhất. Mao Mao xin phép đi riêng.

Hạ Vũ Tường không yên tâm: "Đi cùng bọn tôi đến hiệu sách cũng có đĩa nhạc mà."

Mao Mao kiên quyết từ chối: "Tôi muốn đi dạo một mình để tìm cảm hứng."

Hạ Vũ Tường dặn: "Vậy nhớ về sớm, trước 5 giờ phải có mặt ở khách sạn đấy!"

Mao Mao gật đầu: "Biết rồi."

Cậu đi đổi một nghìn tệ sang đô la Hồng Kông rồi bắt taxi. Lên xe, cậu hỏi tài xế: "Bác ơi, ở đây có sân bay nào có chuyến bay đi Nga không ạ?"

"Bác cũng không rõ lắm, để bác chở cháu đến sân bay lớn nhất nhé."

"Vâng ạ."

Mao Mao thấp thỏm nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, chẳng còn tâm trí đâu mà ngắm nghía. Đến sân bay, cậu trả 60 đô tiền taxi mà thấy xót hết cả ruột. Đắt kinh khủng!

Ngước nhìn chiếc Boeing 707 khổng lồ gầm vang x.é to.ạc tầng mây hạ cánh, Mao Mao nuốt nước bọt sợ hãi, bước nhanh vào trong. Sảnh sân bay ồn ào với đủ loại ngôn ngữ: tiếng Quảng Đông, tiếng Anh, tiếng Phổ thông, tiếng Nhật... Mao Mao tìm nhân viên để hỏi thăm.

Đến quầy của hãng hàng không Nga, nhìn biểu tượng b.úa liềm đỏ rực nghiêm trang giữa những logo màu sắc sặc sỡ khác, Mao Mao thấy có chút lạc lõng. Quầy khá vắng vẻ, trái ngược hẳn với hàng dài người xếp hàng ở hãng Pan Am bên cạnh.

Tim đập thình thịch, Mao Mao tiến lên, dùng tiếng Nga lưu loát hỏi: "Xin lỗi, tôi muốn hỏi giá vé và thời gian chuyến bay từ Hồng Kông đi Moscow."

Nữ nhân viên người Liên Xô hơi đậm người thấy một mỹ thiếu niên tóc vàng mắt xanh nói tiếng Nga thì mỉm cười: "Được, để tôi kiểm tra cho cậu." Cô lật cuốn sổ tay dày cộm, ngón tay lướt qua những con số san sát: "Hạng phổ thông, sớm nhất là thứ Tư tuần sau còn chỗ. Giá vé là 1.200 đô la Mỹ."

"Cảm ơn chị. Tôi đã lâu không về nước, không biết chuyến bay này mất bao lâu ạ?"

"Khoảng 35 đến 44 tiếng."

"Vâng, cảm ơn chị rất nhiều." Mao Mao hơi cúi người chào rồi rời đi. Cậu tìm một chỗ ngồi xuống, bắt đầu tính toán chi phí để đưa mẹ về Nga một chuyến.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.