Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 944: Những Suy Nghĩ Non Nớt
Cập nhật lúc: 01/05/2026 02:21
Hạ Vũ Tường hỏi vặn lại: “Thế sao tiểu thúc lại không được như vậy?”
Tiểu Ngọc đáp: “Dì mà biết tiểu thúc ngoại tình là đòi ly hôn ngay, thế thì ly hôn thôi ạ. Dì không chấp nhận được người hối cải đâu.”
Hạ Vũ Tường: “Thế tiểu thúc thì chấp nhận được sao?”
Tiểu Ngọc lý luận: “Dì tốt như vậy, chắc chắn tiểu thúc sẽ chấp nhận thôi. Nếu không tiểu thúc sẽ mất dì mãi mãi đấy!”
Hạ Vũ Tường đau đầu, cảm thấy em gái có những lý lẽ thật quái chiêu. Cùng là phạm lỗi như nhau, lẽ ra phải bị xử lý như nhau chứ. Nhưng khi ngẫm kỹ lại, cậu nhận ra mình không nỡ để dì phải chịu khổ, nhưng tại sao lại nỡ để tiểu thúc chịu khổ nhỉ? Rõ ràng tiểu thúc đối xử với cậu rất tốt mà.
Hạ Vũ Tường thực sự nghĩ mãi không ra. Cho đến chiều thứ Hai tan học, đi ngang qua đầu ngõ, cậu nghe thấy một người phụ nữ nói: “Nhưng tôi chỉ có mấy đứa con này, biết làm sao được, vì con cái nên đành phải tiếp tục sống với ông ấy thôi!”
Hạ Vũ Tường bừng tỉnh đại ngộ. Đó là vì nếu dì tái hôn, dì sẽ phải trả giá quá đắt. Nếu tiểu thúc chọn một gia đình mới, chú ấy có thể nhanh ch.óng có những đứa con khác. Nhưng dì thì chỉ có anh em cậu thôi.
Hạ Vũ Tường mím c.h.ặ.t môi, lầm lũi đi về nhà. Thấy Bình Bình đang bắt nạt em trai, cậu tiến lại ngăn cản rồi nhẹ nhàng xoa đầu cô bé: “Bình Bình, anh nói cho em nghe, kết hôn không tốt đâu, cực kỳ không tốt, em đừng có kết hôn nhé.” Nếu bị người mình tin tưởng nhất phản bội, chắc chắn sẽ đau lòng lắm.
Ánh mắt Bình Bình vẫn trong veo ngây thơ. Phượng thẩm đứng bên cạnh cười bảo: “Lớn lên cháu sẽ hiểu kết hôn tốt thế nào thôi.”
“Chắc vậy ạ.” Hạ Vũ Tường buông em gái ra rồi trở về phòng. Cậu thầm ngưỡng mộ sự tin tưởng lẫn nhau giữa dì và tiểu thúc. Họ hiểu nhau đến mức chỉ cần nghe lời nói là phân biệt được thật giả. Nhưng cậu thì khác... Nếu có ai đó nói với cậu rằng “người yêu của cậu phản bội cậu”, chắc chắn cậu sẽ nghi thần nghi quỷ. Cậu chỉ tin tưởng người nhà mình, vì dù dì và tiểu thúc có lừa hết đồ đạc của cậu, cậu cũng cam tâm tình nguyện đưa. Cậu tin rằng nếu họ có lừa cậu, chắc chắn là vì họ có nỗi khổ tâm nào đó.
Tình yêu quả nhiên không hợp với cậu! Hạ Vũ Tường thở dài, lại thấy mình nghĩ quá nhiều, mới tí tuổi đầu mà suốt ngày suy nghĩ vẩn vơ. Tất cả là tại dì và tiểu thúc cứ thích khoe tình cảm trước mặt cậu!
“Cháu tìm ai thế?” Phượng thẩm dịu dàng hỏi.
“Chào bác ạ, cháu tìm Hạ Vũ Tường.” Dương Nhất Hà trả lời.
Phượng thẩm gọi với vào: “Vũ Tường ơi, có bạn tìm cháu này.”
Hạ Vũ Tường mở cửa, thấy Dương Nhất Hà thì kinh ngạc: “Sao bạn lại đến tìm mình?”
Dương Nhất Hà đáp: “Phương án của chúng ta có tiến triển rồi, công xã còn cử cả giám sát viên nữa. Kế hoạch đã ra rồi, chúng ta có thể đi theo, nhưng vì phải đi học nên có thể sắp xếp người khác đi thay. Bạn có ý tưởng gì không?”
Hạ Vũ Tường hỏi: “Ai nói cho bạn biết?”
Dương Nhất Hà: “Thư ký Trương. Chú ấy đợi ở cổng trường, nhưng vì trời nắng quá nên chú ấy ngồi trong xe. Vừa thấy bạn ra là chú ấy xuống xe ngay, nhưng bạn đi nhanh quá chú ấy không đuổi kịp. Chú ấy có việc bận nên nhờ mình nhắn lại.”
Thấy Hạ Vũ Tường cứ hỏi vặn vẹo, Dương Nhất Hà bắt đầu mất kiên nhẫn: “Bạn có ý kiến gì không hả?!”
Hạ Vũ Tường: “... Không có.”
Phượng thẩm đứng bên cạnh nhìn hai đứa trẻ mà cười thầm. Bàn chuyện công việc xong, hai đứa dắt nhau vào phòng khách nói chuyện tiếp.
Dương Nhất Hà hỏi: “Bạn có nhân tuyển nào không?”
Hạ Vũ Tường đáp: “Có. Bạn có biết cái sòng bạc mà tên Lùn thường lui tới không? Sau này có người đã triệt phá cái sòng bạc đó, lúc ấy mình thấy người này khá được nên đã giúp anh ta cưới vợ. Hiện giờ anh ta đang làm ruộng ở nông thôn, ngay tại thôn thuộc công xã Hồng Tinh, chúng ta có thể nhờ anh ta giúp đỡ.”
“Được.” Dương Nhất Hà không có ý kiến gì. Cô không quen biết nhiều người, Hạ Vũ Tường có sắp xếp thì càng tốt. Cô chạy ra ngoài chơi với Bình Bình và Du Du. Hạ Vũ Tường thì lẳng lặng về phòng viết thư.
Dương Nhất Hà chơi với các em một lúc lâu mới về nhà nấu cơm. Sư phụ cô không biết nấu ăn, nên cô thường xuyên đổi món cho bà. Thực ra sư phụ đã nhận cô làm con nuôi, lẽ ra cô phải gọi là mẹ. Nhưng sư phụ cảm thấy hai chữ “sư phụ” nghe oai hơn nên Nhất Hà vẫn gọi như vậy.
Hôm nay Dương Nhất Hà nấu xong liền xách cặp l.ồ.ng mang đến xưởng cho sư phụ. Từ khi trường nghề đi vào hoạt động, sư phụ cô tối nào cũng phải ở lại đến khi ca đêm kết thúc mới về vì phải dạy học cho rất nhiều người.
Trần Thanh thấy cô bé liền bảo: “Nhất Hà, lát nữa đưa cơm cho tiền bối Lâm xong thì qua văn phòng dì nhé.”
“Vâng ạ.” Dương Nhất Hà nhanh ch.óng đưa cơm rồi chạy sang văn phòng dì.
Trần Thanh đưa cho cô bé một chồng truyện tranh, toàn là những mẫu mới nhất trên thị trường: “Mấy cuốn này con cầm về mà xem, xem kỹ xem tại sao họ lại được chọn, tại sao lại được xuất bản.”
“Cái này quý quá ạ...” Dương Nhất Hà thấy ngại vì chắc dì phải tốn nhiều tiền lắm.
“Không sao, tiền công quỹ đấy.” Trần Thanh cười nói: “Con được coi là tuyên truyền viên ngoài biên chế của xưởng mình. Những nội dung con vẽ đều xoay quanh xưởng may, nên đó là một hình thức tuyên truyền đặc biệt. Dì không thể trả lương trực tiếp cho con nên đành tặng quà thế này vậy.”
“Con cảm ơn dì!” Từ khi bắt đầu vẽ tranh, Dương Nhất Hà toàn phải mượn truyện của Mao Mao, giờ cuối cùng cũng có một chồng truyện tranh của riêng mình nhờ chính sức lao động của mình, cô bé vui lắm.
