Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 821: Bốn Tiểu Anh Hùng Lên Báo, Sóng Gió Sắp Nổi
Cập nhật lúc: 01/05/2026 02:04
Phóng viên cuối cùng cũng đã lược bỏ những lời nhạy cảm đó của cậu bé.
Hạ Vũ Tường thở phào nhẹ nhõm. Mao Mao an toàn rồi! Cậu mong chờ tờ báo này chính là để xem có lời nào của Mao Mao không, may mà không có. Nhưng nghĩ lại, cũng thấy hơi tiếc vì không có...
Sau khi mang báo về nhà, Trần Thanh cầm lấy một tờ rồi đi làm ngay. Đến bàn làm việc, cô bắt đầu lật xem.
Trên mặt báo hiện rõ tấm ảnh đen trắng của bốn đứa trẻ.
Mao Mao đứng ở phía sau cùng, dang rộng hai tay như muốn ôm trọn cả ba người còn lại. Cậu bé cười rạng rỡ, khung xương mặt ưu tú không cách nào che giấu được. Khi cậu kiễng chân, mấy sợi tóc trên đầu cũng khẽ vểnh lên, trông vừa vui vẻ vừa tự tại.
Tiểu Ngọc đứng chính giữa, cười tươi rói không chút kiêng dè. Nụ cười tự tin ấy có sức truyền cảm cực lớn, chỉ nhìn ảnh thôi cũng thấy lòng ngập tràn năng lượng tích cực. Trần Thanh nhìn mà mềm lòng, Tiểu Ngọc nhà cô cười lên đúng chuẩn là một cô bé ngọt ngào!
Hạ Vũ Tường thì vẫn giữ cái mặt nghiêm nghị, cứ như ai nợ cậu tám triệu tệ không bằng. Đôi mắt một mí hẹp dài đen nháy, ánh mắt lạnh lùng, không kiên nhẫn, ẩn chứa một sự uy h.i.ế.p đáng gờm. Nhìn qua là biết đây không phải đứa trẻ dễ chọc vào.
Dương Nhất Hà đứng rất quy củ, để lộ lúm đồng tiền nhàn nhạt, nụ cười điềm tĩnh và xinh đẹp. Trần Thanh không khỏi cảm thán, nữ chính đúng là nữ chính, từ nhỏ đã thoát tục như tiểu tiên nữ rồi.
Trần Thanh đọc lướt qua nội dung một lượt. Người bạn phóng viên quả không nuốt lời, nội dung đều rất tích cực, ảnh chụp cũng rất đẹp. Một tấm ảnh đơn giản nhưng hiện rõ mối quan hệ khăng khít của bốn đứa trẻ.
Trần Thanh nhìn chằm chằm vào bức ảnh hồi lâu, ánh mắt dịu dàng. Bốn đứa nhỏ bây giờ thực sự rất tốt, dù kiếp trước kết cục có ra sao, thì hiện tại chúng là những người bạn thân thiết nhất, thế là đủ rồi.
Tiếp đó, Trần Thanh tập trung đọc lời bình luận của tờ *Nhân Dân Nhật Báo* dành cho xưởng đồ thể thao Giữa Hè. Ý chính là: “Không kiêu không bại, tương lai rộng mở!”
Trần Thanh gấp tờ báo lại đặt sang một bên, tựa lưng vào ghế. Mấy chữ này rõ ràng là đang nhắc nhở cô đây mà.
“Cốc cốc cốc ——”
“Vào đi.”
Thư ký Trương bước vào, thông báo cho cô về cuộc họp ngày mai tại Cục Công nghiệp nhẹ: “Chúng ta chẳng phải đã giành được đơn hàng 9,2 triệu tệ sao? Cục trưởng muốn cô lên trình bày phương án bố trí sản xuất cho lô đơn hàng khổng lồ này.”
“Được, tôi biết rồi.”
“Vậy tôi có cần gọi các lãnh đạo khác họp đại hội không ạ?” Thư ký Trương hỏi. Thông thường, những chuyện liên quan đến sự phát triển của toàn xưởng, theo lệ cũ đều phải gọi các lãnh đạo chủ chốt vào phòng họp bàn bạc.
Vẻ mặt Trần Thanh thản nhiên: “Không cần.”
“Vậy... vâng thưa xưởng trưởng. Cô có yêu cầu gì cứ gọi tôi.”
Trần Thanh gật đầu. Thư ký Trương biết ý lui ra ngoài. Trong lòng anh ta mơ hồ cảm thấy có một luồng gió bão sắp kéo đến.
Trần Thanh ngồi trong văn phòng, viết tên một nhóm người vào một mảnh giấy rồi nhét vào túi. Ngày hôm sau, cô cùng thư ký Trương lên đường đến Cục Công nghiệp nhẹ.
Thấy xưởng trưởng đi tay không, chẳng cầm theo bất kỳ văn kiện nào, thư ký Trương bắt đầu lo sốt vó. Đồng chí ở Cục đã dặn đích thân xưởng trưởng phải viết ra một phương án sắp xếp đơn hàng khổng lồ kia, vậy mà cô lại đi tay không, chẳng lẽ định nói suông?
Thư ký Trương lo thì lo, nhưng không dám hé răng nửa lời, sợ chạm vào vận xui của xưởng trưởng.
Đến nơi, Trần Thanh sải bước đi thẳng vào phòng họp của Cục Công nghiệp nhẹ. Nhìn thấy bảng tên của mình đặt ngay dưới vị trí của Tề Viện Triều, cô thản nhiên ngồi xuống chờ đợi.
Lúc cô đến, thực ra nhiều người đã có mặt. Thấy cô, phần lớn đều muốn tiến lại chúc mừng, nhưng Trần Thanh lạnh mặt, lộ rõ vẻ không muốn tiếp chuyện, khiến mọi người đành thôi.
Tề Viện Triều vừa đến đã ngồi vào ghế chủ tọa, cười nói: “Chào các đồng chí.”
Mọi người đồng thanh chào lại.
Tề Viện Triều nói tiếp: “Tại Hội chợ Quảng Châu năm nay, các đồng chí của Cục Công nghiệp nhẹ chúng ta đã nêu gương tốt trước đồng bào cả nước. Đặc biệt là đồng chí Trần Thanh, xưởng trưởng xưởng đồ thể thao Giữa Hè, đã lập nên thành tích lịch sử với con số 9,2 triệu tệ! Đương nhiên các đồng chí khác cũng có biểu hiện không tồi, chúng ta sẽ bàn kỹ sau. Nhiệm vụ hôm nay là mỗi xưởng báo cáo kế hoạch năm nay. Hay là bắt đầu từ đồng chí Trần Thanh trước nhé? Phương án của cô thư ký chưa mang tới sao?”
Ông ta nghi hoặc nhìn mặt bàn trống trơn trước mặt Trần Thanh.
Tịch Cao Mân cũng đang chằm chằm nhìn Trần Thanh. Mấy ngày nay Trần Thanh có thể nói là nổi đình nổi đám: tham gia hội nghị nội bộ Hội chợ, nhận bằng khen và bình tráng men, rồi tổ chức phát tiền thưởng, ăn thịt kho tàu cho toàn xưởng. Hôm qua, tin tức về thành tích 9,2 triệu tệ lại lên trang nhất, bốn đứa trẻ cô nuôi dưỡng cũng lên báo hết!
Hôm nay, trong một dịp quan trọng thế này, cô lại ngồi ở vị trí rất trang trọng, đúng là chiếm hết hào quang!
Tề Viện Triều cố ý tổ chức cuộc họp này vì đơn hàng 9,2 triệu tệ kia quá lớn, một mình xưởng Giữa Hè chắc chắn không nuốt trôi. Chỉ cần tìm hiểu một chút là biết xưởng Giữa Hè chia làm hai mảng: một là sản xuất đồ thể thao, hai là gia công hàng giá rẻ cho người nước ngoài. Đơn hàng của cô đã tràn trề ra rồi, vừa hay có thể san sẻ bớt cho những xưởng đang thiếu đơn hàng.
Trần Thanh giữ tư thế nhàn nhã: “Kế hoạch của cá nhân tôi rất đơn giản, nói miệng là được rồi.”
Tề Viện Triều: “Mời cô nói.”
Mọi ánh mắt trong phòng họp đổ dồn về phía cô. Nhiều người nhìn cô như nhìn một miếng thịt mỡ, chỉ chực chờ c.ắ.n một miếng.
