Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 812: Tìm Gia Sư Cho "thiên Tài" Nhí
Cập nhật lúc: 01/05/2026 02:02
Trần Thanh ôn tồn bảo: "Nếu không dùng được thì coi như học thêm kiến thức mới. Trong lúc học, con cũng có thể xem mình có thực sự hứng thú với Hóa học hay không. Nếu thích, sau này lớn lên con có thể đi sâu nghiên cứu, còn nếu không thì cứ coi như đó là một thí nghiệm nhỏ thời thơ ấu thôi."
Nghe những lời quan tâm của dì, Hạ Vũ Tường cảm thấy trong lòng như có thứ gì đó tan chảy, một luồng hơi ấm lan tỏa từ l.ồ.ng n.g.ự.c lên tận cổ họng. Cậu mấp máy môi, định nói lời cảm ơn nhưng lại thấy ngượng ngùng, chỉ biết hỏi một câu đầy vẻ bướng bỉnh: "Có đắt không ạ? Con sẽ tự trả tiền học phí."
"Dì cũng không rõ, cứ để chú con trả, là chú bảo con học Hóa mà. Con vẫn còn là trẻ con, chuyện học hành có tốn kém bao nhiêu cứ việc tìm dì và chú mà lấy tiền, đừng để bản thân phải chịu áp lực kinh tế lớn như vậy, biết chưa?"
"... Con biết rồi." Hạ Vũ Tường cúi đầu, l.ồ.ng n.g.ự.c nóng hổi. Cậu đưa tay về phía dì: "Để con bế em cho."
"Được, dì đi xem Bình Bình một chút." Trần Thanh giao đứa bé cho cậu.
Hạ Vũ Tường cúi xuống nhìn đứa em trai đang cười toe toét lộ cả lợi, khẽ chọc vào đôi má phúng phính mềm mại: "Sau này em muốn gì, anh cũng sẽ mua cho em hết."
Du Du khua khoắng đôi tay nhỏ xíu, miệng phun bong bóng phì phì, cố tìm lấy tay anh trai.
Hạ Vũ Tường nghiêm mặt: "Không được!"
Du Du mở to đôi mắt trong veo, ngây thơ nhìn anh. Hạ Vũ Tường kiên quyết từ chối. Thế là Du Du đỏ hoe mắt, hít hít mũi chuẩn bị khóc nhè.
Hạ Vũ Tường mềm lòng: "Thực sự không được mà, ba mẹ sẽ mắng anh mất."
Du Du bắt đầu làm mình làm mẩy. Hạ Vũ Tường đành phải bế em đi tới đi lui, dỗ dành đủ kiểu. Lúc này Du Du mới chịu nín, nở một nụ cười "tiểu ác ma" đắc thắng.
Trần Thanh thấy giờ giấc cũng đã muộn, bảo Hạ Vũ Tường bế em lại đây rồi đi tắm rửa, đoạn hỏi: "Tiểu Ngọc đâu rồi?"
"Tiểu Ngọc đang đạp xe chở người ta đi chơi, để con đi tìm em ấy."
Hạ Vũ Tường vừa ra khỏi cửa đã hét lớn: "Hạ Ngọc Đình! Về nhà tắm rửa mau!!!"
Tiểu Ngọc đang đạp xe, tận hưởng làn gió đêm tháng Tư mát rượi, đôi mắt sáng rực: "Biết rồi ạ!"
Cô bé nhanh ch.óng đạp xe về nhà. Sau khi phanh lại, một chân chống xuống đất, trông vừa ngọt ngào vừa cực kỳ "ngầu". Ải Cước Hổ lon ton chạy theo sau Tiểu Ngọc, ánh mắt ngưỡng mộ không giấu giếm: "Tiểu Ngọc, tối mai chúng mình lại chơi tiếp nhé."
"Được thôi."
Tiểu Ngọc dắt xe vào nhà, vội vàng đi lấy quần áo tắm rửa. Tắm xong, cô bé tự giặt đồ rồi phơi phóng cẩn thận. Trước khi đi ngủ, cô bé còn chạy tót vào phòng dì để chơi với các em.
Trần Thanh cảm thấy bọn trẻ đúng là tràn đầy năng lượng: "Tiểu Ngọc, lại đây dì ôm một cái nào, rồi đi ngủ thôi."
Tiểu Ngọc dang rộng hai tay, ngoan ngoãn để dì ôm. Cô bé rúc vào lòng dì một lát rồi mới chịu đi ngủ.
Trần Thanh cũng đi ngủ sớm. Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô hỏi Hạ Viễn: "Trong viện nghiên cứu của anh có ai đang thiếu tiền mà lại giỏi Hóa học không?"
"Có chứ. Sao thế em?"
"Em muốn tìm người dạy kèm cho Vũ Tường. Thằng bé học Hóa cứ như đi trong sương mù, cần có người dắt tay chỉ việc. Em định trả lương dạy kèm mỗi ngày một tiếng, một tháng hai mươi đồng, anh thấy mức này có thấp quá không?"
Trần Thanh hỏi với vẻ hơi lo lắng, vì trong ký ức của cô, việc dạy kèm một-kèm-một thường rất đắt đỏ.
Hạ Viễn suy nghĩ một chút: "Đủ rồi em ạ, bằng gần nửa tháng lương rồi còn gì."
"Vậy tối nay anh hỏi giúp em nhé."
"Được."
Nhận nhiệm vụ vợ giao, tối đó đi làm, Hạ Viễn tìm đến một đồng chí trong viện.
"Phó sở trưởng, anh tìm tôi có việc gì ạ?" Tạ Thiên Hữu lo lắng nhìn anh. Chẳng lẽ mấy hôm nay mình làm việc không tốt sao? Sao Phó sở trưởng lại đích thân gọi mình lên văn phòng thế này?
"Đừng căng thẳng, tôi tìm cậu vì việc riêng. Tôi có đứa cháu trai rất hứng thú với Hóa học, mà cậu thì giỏi môn này, nên tôi định nhờ cậu dạy kèm cho nó. Mỗi ngày một tiếng, một tháng hai mươi đồng, cậu thấy thế nào?"
"Hả?" Tạ Thiên Hữu ngẩn người. Một tiếng đồng hồ của mình đáng giá thế sao?!
Hạ Viễn thấy cậu im lặng, hỏi lại: "Cậu không muốn à..."
"Không không không! Tôi đồng ý! Dạy thế nào ạ? Ở đâu ạ?" Tạ Thiên Hữu vội vàng hỏi dồn.
"Dạy ở văn phòng tôi đi. Mỗi ngày nó ăn cơm tối xong sẽ qua đây, cậu cứ thế mà dạy."
"Vâng ạ!" Tạ Thiên Hữu gật đầu lia lịa, lòng mừng như mở hội. Nếu kiếm được hai mươi đồng này, một tháng thu nhập của cậu sẽ lên tới sáu mươi đồng. Với số tiền đó, nếu tiết kiệm thì chỉ hai năm là cậu có thể xây được nhà gạch ngói khang trang rồi. Thật hy vọng cháu của Phó sở trưởng có thể học lâu dài một chút.
Giải quyết xong việc riêng, Hạ Viễn quay lại với công việc. Hiện tại anh đang độc lập nghiên cứu các linh kiện cơ bản. Đây là một khởi đầu rất nhỏ, nhưng cũng là lần đầu tiên anh bắt đầu sự nghiệp tự chủ sáng tạo của riêng mình. Chỉ khi linh kiện được sản xuất trong nước, các loại máy tiện nội địa mới có thể hoàn thiện, thậm chí là xuất khẩu ra nước ngoài.
Công việc của Hạ Viễn thuộc diện bảo mật nghiêm ngặt, ngay cả Lưu Quảng Sinh – xưởng trưởng xưởng máy móc – cũng không biết anh làm gì suốt ngày, chỉ biết Hạ Viễn ở viện nghiên cứu hoàn toàn tách biệt ra làm riêng.
Hạ Viễn ghi chép xong số liệu, định bụng về nhà sẽ tranh thủ phân tích tiếp. Thoát khỏi môi trường làm việc căng thẳng, về đến nhà anh cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm. Tắm rửa xong, anh ôm vợ đi ngủ.
"Oa oa oa..."
Khi lũ trẻ khóc lần thứ hai thì trời cũng đã sáng. Hạ Viễn bế con ra cửa, thấy Hạ Vũ Tường dậy sớm liền bảo: "Mỗi ngày sau khi ăn cơm tối xong, hai chú cháu mình cùng đến viện nghiên cứu. Ở đó có người dạy Hóa cho con, lại có đầy đủ dụng cụ để con làm thí nghiệm."
"Vâng ạ!" Giọng Hạ Vũ Tường lộ rõ vẻ hào hứng.
Tiểu Ngọc đang ăn sáng, nghe thấy anh trai lại sắp học thêm thứ mới, chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống cho rảnh nợ. Cô bé thực sự không muốn học thêm bất cứ cái gì nữa đâu!
