Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 546: Chiêu Trò Của Đại Vai Ác Và Chuyện Nhà Trương Đông Mai
Cập nhật lúc: 19/04/2026 15:38
Thực tế thì những thứ đó căn bản không thể đưa vào sản xuất đại trà. Nhưng Hạ Vũ Tường dựa vào tố chất tâm lý cực mạnh và bản tính mặt dày vô đối, đã tự đóng gói mình thành một phú thương đẳng cấp, lừa được vốn đầu tư từ các đơn vị liên quan và rất nhiều nhà giàu khác. Hắn lừa từ trong nước ra đến ngoài nước. Có tiền đầu tư rồi, Hạ Vũ Tường dùng để mở rộng thế lực, đổ tiền vào những thứ giá trị nhất lúc bấy giờ như cổ phiếu, sòng bạc, trung tâm thương mại và nhà hàng, kiếm được bộn tiền. Những nhà đầu tư ban đầu đòi lợi nhuận, lúc đầu hắn dùng kế trì hoãn, sau này mất kiên nhẫn thì bí mật xử lý hoặc thôn tính luôn thế lực của đối phương. Hắn xấu xa đến tận cùng.
Mục Lục Cách hết mực trung thành với Hạ Vũ Tường, nhưng trong sách đất diễn của cô ấy quá ít, tiền căn hậu quả không rõ ràng, đoạn sau cũng không viết tiếp. Trần Thanh sở dĩ có chút ấn tượng là vì cái tên Mục Lục Cách này rất đặc biệt.
"Hạ Vũ Tường, sao cháu lại lườm dì!"
Hạ Vũ Tường trưng ra bộ mặt cá c.h.ế.t: "Dì lại đi ăn ngoài à?"
Trần Thanh chột dạ: "Đấy gọi là đi giao thiệp."
Hạ Vũ Tường cười khẩy. Trần Thanh đành thành thật xin lỗi hai anh em.
Tiểu Ngọc nhanh ch.óng tha thứ cho dì nhỏ, còn hỏi han: "Dì nhỏ ơi, đi giao thiệp vất vả lắm đúng không ạ?"
Hạ Vũ Tường lại cười khẩy: "Dì ấy đi ăn tiệc lớn, lại chẳng bị ai chuốc rượu, vất vả cái nỗi gì?"
Trần Thanh: "..." Sao một đứa con nít mà nó hiểu biết nhiều thế không biết.
"Đúng là không vất vả, nhưng lần này dì đi là có việc chính sự."
"Hừ." Hạ Vũ Tường thừa biết dì nó có việc mới đi, nếu không dì nó đã chẳng thèm đi đâu, cứ ở nhà ngồi xích đu ăn hoa quả, hóng gió đêm chờ cơm rồi. Nhưng nó không quen việc dì nhỏ không về nhà ăn cơm... thế chẳng phải là lãng phí lương thực sao?!
Tiểu Ngọc chơi với dì nhỏ một lúc rồi chạy ra ngoài. Hạ Vũ Tường cũng định về phòng. Trần Thanh gọi nó lại để nói chuyện. Hạ Vũ Tường cảnh giác nhìn cô: "Dì muốn làm gì?"
"Dì biết hết cả rồi." Trần Thanh nói giọng đầy thâm trầm.
Hạ Vũ Tường nheo mắt: "Dì biết cái gì?"
"Dì biết hết rồi." Trần Thanh thở dài, vẻ mặt nghiêm trọng.
Hạ Vũ Tường nghe vậy, đôi mắt u ám nhìn cô chằm chằm như nhìn một kẻ ngốc.
Trần Thanh chậm rãi đưa tay che mặt. Ngượng quá đi mất. Sao thằng bé này không diễn theo kịch bản gì cả vậy. Hạ Vũ Tường đi thẳng về phòng. Trần Thanh hơi suy sụp. Ai nói cho cô biết phải dạy dỗ đại vai ác này thế nào đây! Vạn nhất sau này Hạ Vũ Tường thật sự làm chuyện phạm pháp, chẳng lẽ cô phải đích thân đưa nó vào tù sao? Hay là cô nên đi xây dựng quan hệ với quản ngục trước nhỉ?
"Hạ Vũ Tường ơi..."
"Hạ Vũ Tường à..."
"Hạ Vũ Tường, cháu ra đây một chút được không?"
Hạ Vũ Tường muốn nổi khùng, gắt lên: "Dì muốn cái gì nữa?!"
"Vừa nãy dì ăn nhiều thịt quá nên hơi ngấy, dì muốn ăn hoa quả đóng hộp." Trần Thanh đưa ra yêu cầu.
"Hết rồi." Hạ Vũ Tường vặn đài radio to hết cỡ, không thèm để ý đến cô nữa.
Trần Thanh nhớ rõ là vẫn còn mấy lọ: "Hạ Vũ Tường!!!"
Hạ Vũ Tường cảm thấy sớm muộn gì mình cũng bị dì nhỏ làm cho phiền c.h.ế.t, đành phải đi lấy hoa quả đóng hộp cho cô. Trần Thanh cười hì hì: "Hạ Vũ Tường, cháu yên tâm, sau này chỉ cần dì có miếng ăn thì tuyệt đối không để cháu nhịn đâu."
Hạ Vũ Tường: "Cảm ơn dì đã cho cháu nửa miếng."
Trần Thanh cười ngặt nghẽo. Hạ Vũ Tường dặn dò: "Lát nữa ăn xong nhớ rửa sạch lọ nhé, cháu cần dùng để đựng đồ."
"Biết rồi."
Trần Thanh hỏi Tiểu Ngọc có muốn ăn không. Tiểu Ngọc đáp "Có ạ!" thế là con bé bỏ dở trò nhảy ngựa, chạy theo dì về nhà. Hai dì cháu cùng nhau ăn hoa quả đóng hộp. Đang ăn thì Trương Đông Mai tìm đến. Trần Thanh bảo cô cứ tự nhiên ngồi xuống. Trương Đông Mai bế đứa con trai đang nghịch ngợm ngồi xuống ghế. Tiểu Ngọc trêu đùa em bé, thấy em vung vẩy đôi tay nhỏ, cười chảy cả nước miếng thì thích thú chọc chọc vào đôi má mềm mại: "Gọi chị đi..."
Thằng bé đã bắt đầu học nói, nghe Tiểu Ngọc bảo gọi chị thì cứ cười khanh khách. Tiểu Ngọc kiên nhẫn dạy: "Chị... chị..."
Trương Đông Mai cười bảo: "Tiểu Ngọc ơi, em nó thích cháu lắm đấy, cứ thấy cháu là cười."
"Cháu cũng thích em ạ." Tiểu Ngọc xoa mặt em bé, cười tít mắt.
Hai đứa trẻ chơi đùa vui vẻ, Trương Đông Mai cũng nói với Trần Thanh: "Bố tôi hôm nay đi tìm bác ở trạm phế liệu nói chuyện rồi, ép được giá xuống nên nhà tôi mua luôn suất làm việc đó, em trai tôi sắp được lên thành phố làm việc rồi."
"Thế thì tốt quá, bác Trương đúng là giỏi thật." Trần Thanh cười chúc mừng, rồi hỏi thêm: "Thế em trai chị lên thì ở đâu?"
"Tạm thời ở phòng khách nhà tôi, cái bàn ăn nhà tôi to lắm, tối đến trải ra làm giường luôn."
"Mẹ chồng chị có đồng ý không?"
"Tôi bảo mỗi tháng biếu bà ba đồng tiền phòng, thế là bà đồng ý ngay." Trương Đông Mai cười nói: "Đợi em tôi lên, nó còn phụ tôi trông cháu, làm giúp việc nhà nữa."
"Chị em nhà chị tình cảm tốt thật đấy." Trần Thanh cảm thán.
Trương Đông Mai hơi ngượng ngùng: "Nhiều người cũng nói thế, tôi chỉ nghĩ là người một nhà thì phải biết lo nghĩ cho nhau thôi."
Trần Thanh gật đầu: "Chị nói đúng đấy." Đúng là gia hòa vạn sự hưng, Trần Thanh thấy nhà Trương Đông Mai rất đúng với câu này. Bố mẹ thương con gái, con gái cũng hết lòng vì nhà đẻ. Thật khiến người ta ngưỡng mộ.
Tiểu Ngọc nghe nói anh Đông Phi sắp lên thành phố thì phấn khởi hỏi: "Sau này anh Đông Phi sẽ ở hẳn đây ạ?"
