Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 470: Tiêu Chuẩn Chọn Vợ Của Vạn An Lãng
Cập nhật lúc: 18/04/2026 17:56
Nhưng nếu là để người khác làm việc thì lại khác, người ngoài có mệt c.h.ế.t mệt sống cũng chẳng liên quan gì đến cô ta.
Lý Ngọc Hoa cảm nhận được một ánh mắt sắc lẹm đang nhìn chằm chằm vào mình, sống lưng cứng đờ, giữa mùa hè oi bức mà mồ hôi lạnh cứ thế tuôn ra. Chẳng lẽ Trần Thanh đã biết chuyện cô ta đi mách lẻo rồi sao? Cô ta căng thẳng đến mức tim muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, đầu không dám liếc nhìn về phía cửa sổ lấy một cái.
Trần Thanh nhìn thấy mồ hôi lạnh trên trán cô ta rơi xuống mới chậm rãi dời mắt, quay về văn phòng của mình. Lý Ngọc Hoa lúc này mới cảm thấy như vừa thoát khỏi cửa t.ử.
Người của bộ phận phối hợp đối ngoại đi đến các phòng ban để vận động thanh niên tham gia buổi giao lưu, nhằm thúc đẩy mối quan hệ giữa các nhà máy anh em. Khi họ đến khoa Kỹ thuật, Vạn An Lãng hăng hái đăng ký ngay: “Tôi muốn tham gia.”
Từ năm ngoái, anh ta đã nung nấu ý định tìm một cô vợ. Hy vọng kết hôn xong có thể thoát khỏi "ma âm" ở ký túc xá. Thấy có nam đồng chí tích cực như vậy, người của ban tổ chức cũng rất vui vẻ.
“Anh cứ ghi tên, tuổi và chức vụ vào đây là được.”
Vạn An Lãng điền đầy đủ thông tin cá nhân rồi hỏi thêm: “Khi nào thì diễn ra vậy?”
“Tối thứ Bảy.”
“Tổ chức tại xưởng máy móc của chúng ta luôn sao?”
“Đúng vậy.”
“Được rồi.”
Vạn An Lãng thầm tính toán phải đi tìm anh Viễn mượn bộ quần áo. Con gái thấy anh ăn mặc bảnh bao, chí hướng không ngắn thì dễ nảy sinh cảm tình hơn.
Nhân sự ở khoa Kỹ thuật ít biến động, số người đăng ký cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nghe tin Vạn An Lãng đi giao lưu, mọi người kéo đến trêu chọc, hỏi anh muốn tìm người thế nào. Vạn An Lãng suýt chút nữa thì thốt ra câu "ôn nhu hiền thục", nhưng lần trước nói thế bị Tiểu Ngọc hiểu lầm là thích phụ nữ đã có chồng, nên anh vội sửa lại: “Tôi thích người gia cảnh đơn giản, ngũ quan đoan chính, có tư tưởng, yêu sạch sẽ, và quan trọng nhất là có thể cùng tôi xin được phòng đơn trong ký túc xá công nhân viên chức.”
Hai điểm cuối cùng mới là trọng tâm của trọng tâm! Anh không muốn phải sống chung phòng với lũ chuột và gián thêm một ngày nào nữa.
“Thế anh định đưa bao nhiêu tiền sính lễ?”
“Sính lễ 88 đồng, cộng thêm một chiếc đồng hồ hoặc một chiếc xe đạp.” Vạn An Lãng đi làm bấy lâu cũng tích cóp được một ít, nhưng bỏ ra một lúc hai trăm đồng đã là giới hạn cuối cùng của anh rồi.
“Thế thì chắc chắn tìm được rồi.” Các đàn anh trong khoa Kỹ thuật an ủi. Vạn An Lãng cũng thầm cầu nguyện mình có thể sớm ngày kết hôn.
Sau khi đăng ký, vừa tan làm là Vạn An Lãng phi ngay đến phố Đông Phong tìm anh Viễn mượn đồ. Hạ Viễn thấy anh đến liền giữ lại ăn cơm, trong lúc ăn mới hỏi: “Cậu định đi xem mắt à?”
“Vâng, anh Viễn không biết cái ký túc xá của em nó bẩn thỉu thế nào đâu, ngày nào cũng bốc mùi hôi thối! Cửa phòng mở suốt để thông gió mà cũng không hết mùi. Mong muốn lớn nhất của em bây giờ là tìm được một người vợ để có thể dọn ra phòng riêng.” Vạn An Lãng đã cố gắng dọn dẹp khu vực của mình sạch sẽ, vậy mà còn bị đám bạn cùng phòng mỉa mai là "đàn bà tính". Anh tức đến nổ phổi. Anh chỉ là không muốn bị c.h.ế.t ngạt vì mùi hôi nên mới dọn dẹp thôi mà.
Trần Thanh nghe vậy, cảm giác oán khí của Vạn An Lãng sắp ngưng tụ thành thực thể đến nơi. Hạ Viễn thấu hiểu: “Vậy cậu cứ đi đi, nếu thành công thì báo tôi một tiếng.”
Vạn An Lãng gật đầu lia lịa: “Chắc chắn rồi ạ.”
Trần Thanh nhắc nhở: “Lúc xem mắt, cậu nhớ nói rõ là mình rất yêu sạch sẽ, muốn tìm một người có thể cùng cậu dọn dẹp vệ sinh.”
Vạn An Lãng ngơ ngác: “Con gái chẳng lẽ không phải ai cũng yêu sạch sẽ sao? Em thấy quần áo họ lúc nào cũng tinh tươm mà.”
Ánh mắt Trần Thanh và Hạ Viễn chạm nhau, cô chột dạ dời mắt đi trước. Cô không phải không yêu sạch sẽ, nhưng cô không theo đuổi kiểu nhà cửa không một hạt bụi, tiêu chuẩn của cô chỉ là gọn gàng, không vướng víu là được. Nhưng Hạ Viễn thì khác, anh cực kỳ ưa sạch sẽ. Dù đi làm mệt mỏi đến đâu, về nhà anh vẫn phải lau dọn phòng ốc một lượt. Cô thật sự hơi khó hiểu... Nhưng vì người yêu sạch sẽ thường ít khi bắt bẻ đối phương nên Trần Thanh cũng chưa bao giờ nói ra.
Hạ Viễn giải thích với Vạn An Lãng: “Không hẳn đâu, chuyện yêu sạch sẽ còn tùy người.”
Vạn An Lãng gật đầu, ghi nhớ kỹ điều này: “Vâng, em sẽ nói rõ với các đồng chí nữ.”
“Cậu không định bắt đối phương làm hết đấy chứ?” Trần Thanh hỏi. Thời này vẫn còn rất nhiều đàn ông mang nặng tư tưởng gia trưởng.
Vạn An Lãng vội xua tay: “Chị dâu, em không quá đáng thế đâu.”
Trần Thanh gật đầu: “Thế thì được.”
Ăn xong, Vạn An Lãng theo Hạ Viễn vào phòng lấy đồ. Hạ Viễn đưa cho anh hai bộ quần áo cũ: “Đồ mới là chị dâu cậu may cho tôi, nhưng hai bộ này cũng còn rất tốt, là đồ tôi mua sẵn.”
Vạn An Lãng nhìn hai chiếc áo sơ mi vải sợi tổng hợp còn mới tinh, cảm giác anh Viễn cũng chưa mặc mấy lần: “Anh, xem mắt xong em sẽ trả lại ngay.”
Hạ Viễn xua tay: “Không cần đâu, chị dâu cậu may cho tôi nhiều đồ mới rồi, tôi cũng không cần dùng đến đồ mua ngoài nữa, cậu cứ cầm lấy mà mặc.”
“Em cảm ơn anh.” Vạn An Lãng không khách sáo nữa.
Hai người cùng nhau đi về phía xưởng máy móc. Hạ Viễn đi tăng ca, còn Vạn An Lãng về ký túc xá. Trên đường đi, Vạn An Lãng nhịn không được hỏi: “Anh, bao giờ thì anh với chị dâu tổ chức đám cưới thế?”
“Chờ khi nào chúng tôi rảnh đã.” Hạ Viễn và Trần Thanh lúc trước định bụng tháng Năm, tháng Sáu sẽ kết hôn, nhưng giờ đã giữa tháng Sáu rồi mà Trần Thanh vẫn bận tối mắt tối mũi, đám cưới đành phải lùi lại.
“À, ra vậy.” Vạn An Lãng ôm bộ đồ mới, ngây ngô gật đầu.
Lúc chia tay, Hạ Viễn lại dặn dò: “Có việc gì cứ đến tìm tôi, nghe chưa?”
“Em biết rồi ạ.”
Vạn An Lãng ôm hai bộ đồ mới về ký túc xá, đám bạn cùng phòng xúm lại sờ mó.
“Hai bộ này chắc cũng đi tong một tháng lương đấy nhỉ, Vạn An Lãng, vì đi xem mắt mà cậu chịu chơi thật.”
