Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 1025: Thiên Tài Bắn Cung Và Lời Hứa Thế Vận Hội
Cập nhật lúc: 01/05/2026 02:33
"Ha ha ha, được chứ ạ, được chứ ạ."
Tiểu Ngọc mời xong người bán vé lại quay sang mời cả bác tài xế. Bác tài đồng ý ngay, trong lòng vui như mở hội. Cô bé dọc đường cứ thế trò chuyện rôm rả với họ cho đến khi tới căn cứ huấn luyện.
Sân tập b.ắ.n cung rất rộng lớn, chỉ có những tấm bia đứng lặng lẽ ở phía xa. Dù nhà xa nhưng Tiểu Ngọc luôn là một trong những vận động viên đến sớm nhất. Cô nhanh ch.óng thay đồ tập, cẩn thận thực hiện các động tác khởi động. Với đôi chân dài và tỉ lệ cơ thể hoàn hảo, những động tác khởi động của cô trông cũng rất đẹp mắt.
Khởi động xong, Tiểu Ngọc đeo đồ bảo hộ, lấy cây cung của mình ra. Đứng trên vạch b.ắ.n, cô bắt đầu thực hiện chuỗi động tác: cầm cung, lắp tên, giương cung, định vị, ngắm b.ắ.n... Giây phút chuẩn bị buông dây, đôi mắt hạnh của cô hơi nheo lại, ánh mắt sắc bén như tâm ngắm, mọi sự chú ý đều dồn vào một điểm nhỏ xíu phía xa. Cánh tay giữ cung vững chãi, ngón tay thon dài kéo dây cung áp sát vào cằm.
*Vút ——*
Tiếng xé gió vang lên, mũi tên cắm phập vào tấm bia cách đó hàng chục mét. Chuỗi động tác liên hoàn này chính là toàn bộ thế giới của cô. Tiểu Ngọc không quản ngại mệt mỏi, luyện tập hết tổ này đến tổ khác. Công việc này thực tế rất khô khan và đơn điệu. Dần dần, cánh tay cô bắt đầu mỏi nhừ, đầu ngón tay kéo dây cũng nóng rát vì ma sát liên tục. Thỉnh thoảng cô dừng lại, vẩy vẩy tay, vận động vai cổ, dùng khăn lau mồ hôi rồi lại quay lại vạch xuất phát. Trên mặt cô không hề lộ ra một tia chán nản hay mệt mỏi nào. Mọi người đều nói, sự tập trung chính là thiên phú mạnh nhất của cô. Tiểu Ngọc không biết có đúng vậy không, nhưng cô rất thích cảm giác làm tốt một việc gì đó.
"Tiểu Ngọc..." Huấn luyện viên Lý gọi cô.
Tiểu Ngọc dừng lại, đi về phía ông. Các vận động viên khác trên sân đều tò mò quan sát. Đại hội Thể thao toàn quốc sắp tới, suất tham dự có hạn, Tiểu Ngọc chắc chắn có một suất nhưng cô lại là người nhỏ tuổi nhất! Cả sân tập này, trừ Tiểu Ngọc mới mười ba tuổi, ai nấy đều đã trưởng thành, vì b.ắ.n cung cần sức mạnh thể chất mà chỉ lứa tuổi nhất định mới đáp ứng được. Mọi người thực sự nể phục Tiểu Ngọc, vì dù gia cảnh rất tốt nhưng cô lại là người chịu khó nhất. Nhưng vấn đề là cô vừa đỗ Thanh Hoa! Đã đỗ Thanh Hoa thì còn làm vận động viên làm gì nữa, cứ thế mà đi học cho rảnh nợ không tốt sao?
Tiểu Ngọc cất cung tên gọn gàng, lau mồ hôi đi tới: "Thầy Lý, có chuyện gì ạ?"
"Em đi theo thầy lên văn phòng một lát."
Huấn luyện viên Lý dẫn cô đi gặp Chủ nhiệm Mạnh, người đứng đầu căn cứ huấn luyện. Trên đường đi, ông nói: "Thật ra hôm qua các thầy đã muốn bàn chuyện với em rồi, nhưng trong ban lãnh đạo còn chưa thống nhất được ý kiến nên hôm nay mới gọi em."
Tiểu Ngọc "vâng" một tiếng. Huấn luyện viên Lý thở dài: "Có lẽ em tập luyện quá sức nên cơ thể chưa phát triển hoàn thiện được. May mà gia đình em luôn bồi bổ cho em, nếu không thì..." Ông chắp tay sau lưng, thở dài đầy vẻ xót xa. Tiểu Ngọc thực sự là người may mắn. Tiểu dì của cô cưng chiều cô hết mực, tuần nào về cũng có thịt gà, thịt bò, cá để ăn, lại còn gửi thêm thịt bò khô, sữa mạch nha và đủ thứ đồ bổ, đồ ăn vặt. Chứ các vận động viên khác mà gặp vấn đề sức khỏe thì chỉ có thể nhận chút trợ cấp ít ỏi mà thôi. "Tiểu dì của em đối với em còn tốt hơn cả mẹ ruột của nhiều người đấy."
"Con biết ạ." Tiểu Ngọc mím môi. Đó là lý do khi biết sức khỏe mình không ổn, cô không lo cho bản thân mà chỉ sợ tiểu dì sẽ đau lòng và tự trách.
Vào phòng họp, Chủ nhiệm Mạnh bảo Tiểu Ngọc ngồi xuống: "Tiểu Ngọc, em đỗ Thanh Hoa rồi, với tư cách là người lớn nhìn em lớn lên, thầy thực sự chúc mừng và cũng rất khâm phục em."
Tiểu Ngọc ngoan ngoãn: "Con cảm ơn thầy ạ."
"Tình hình sức khỏe của em chúng thầy đã nắm rõ. Sáng nay thầy cũng đã gọi điện trao đổi với tiểu dì của em. Theo kết quả bàn bạc, em vẫn có thể tham gia Đại hội Thể thao toàn quốc. Sau đó, mỗi ngày em chỉ tập luyện bốn tiếng để duy trì cảm giác b.ắ.n cung. Đợi khi cơ thể điều dưỡng tốt rồi, chúng ta sẽ dốc toàn lực cho Thế vận hội Olympic 1984. Em thấy sao?"
"Dạ được ạ." Tiểu Ngọc vốn cũng định sẽ hoàn thành tốt việc học ở đại học rồi mới dốc sức cho b.ắ.n cung. Việc học ở Thanh Hoa rất nặng, quan trọng là cô vẫn chưa biết mình thực sự muốn học ngành gì. Đề nghị của Chủ nhiệm Mạnh chỉ khác với dự định của cô ở chỗ giảm thời gian tập luyện từ sáu tiếng xuống bốn tiếng. Cô đoán bốn tiếng chắc là giới hạn cuối cùng mà tiểu dì có thể chấp nhận rồi.
Chủ nhiệm Mạnh thấy cô bình tĩnh như vậy liền trấn an: "Em còn trẻ, tuổi thọ nghề nghiệp của vận động viên b.ắ.n cung có thể kéo dài đến hơn ba mươi tuổi, nên không cần vội."
"Con biết ạ, con không vội đâu. Các thầy cũng đừng lo quá, nếu thấy mệt con sẽ tự nghỉ ngơi."
"Ai, em hiểu chuyện là tốt rồi." Chủ nhiệm Mạnh biết cô có cái đầu của sinh viên Thanh Hoa nên không cần khuyên nhủ nhiều. "Tiểu Ngọc à, thầy nhìn em lớn lên nên nói thật lòng, gia đình em điều kiện rất tốt, tốt nhất cái căn cứ này luôn, vậy mà em lại là đứa chịu khổ giỏi nhất..." Nói đến đây, giọng ông hơi nghẹn lại.
