Nhường Anh Cho Ánh Trăng Sáng, Em Lui Về Bóng Tối - Chương 78
Cập nhật lúc: 05/05/2026 05:49
Bước chân Tạ Dư An khựng lại, quay đầu nhìn thì phát hiện mắt Phong Tễ Hàn vẫn đang nhắm nghiền.
Vẫn đang nằm mơ sao?
Trong mơ còn bảo vợ cũ đừng rời xa mình?
Tạ Dư An dùng sức vùng vằng một cái, nhưng vẫn không rút được cổ tay về.
Phong Tễ Hàn ngay cả lúc hôn mê, sức lực cũng lớn đến mức đáng sợ.
"Rốt cuộc anh đang nghĩ gì vậy?" Tạ Dư An đành phải ngồi lại xuống mép giường, có chút bất lực cúi đầu nhìn người đang ngủ không mấy an giấc.
Nếu tình cảm dành cho một người có thể đơn giản như một cuộc giao dịch thì tốt biết mấy, lúc nào không muốn trao đi nữa thì cứ thế thu hồi lại, sẽ chẳng cảm thấy đau đớn khó chịu muôn phần.
...
Ngồi im lặng một lát, hai mí mắt Tạ Dư An bắt đầu đ.á.n.h nhau. Cổ tay vẫn bị Phong Tễ Hàn nắm c.h.ặ.t, cô đành ngả đầu xuống mép giường, gần như đầu vừa chạm gối đã ngủ thiếp đi.
Vài giây sau, nghe thấy tiếng hít thở đều đặn của người bên cạnh, Phong Tễ Hàn chậm rãi mở mắt ra.
Anh đã tỉnh táo lại từ lúc Tạ Dư An đo nhiệt độ cho mình lần thứ hai. Đầu rất đau, giống như sắp nổ tung ra vậy.
Lúc đó anh đã cố nhịn không mở mắt.
Lúc hôn mê có thể giữ Tạ Dư An lại, nhưng lúc tỉnh táo thì chưa chắc.
Ngón tay miết nhẹ lên làn da trắng ngần, Phong Tễ Hàn khẽ khàng xoay người, ánh mắt dịu dàng ngắm nhìn khuôn mặt ngủ say yên bình của người bên cạnh.
Anh biết t.ửu lượng của mình rất kém, nhưng tối nay anh cố ý uống nhiều như vậy.
Một mặt là muốn chuốc say chính mình, mặt khác là vì chút tâm tư ích kỷ, muốn mượn cớ say xỉn để Tạ Dư An ở lại bên mình một đêm.
Ninh Thần Hạo nói không sai, ngay khoảnh khắc Tạ Dư An ký vào thỏa thuận ly hôn, anh đã hối hận rồi.
Bây giờ bản thỏa thuận ly hôn đó vẫn đang nằm trên bàn làm việc của anh. Hôm đó Tạ Dư An rời đi quá gấp, không hề hối thúc anh cũng phải ký tên.
Trên bản thỏa thuận ly hôn đó, hiện tại chỉ có duy nhất chữ ký của Tạ Dư An.
Phong Tễ Hàn làm việc luôn quyết đoán và mạnh mẽ, đây là lần đầu tiên anh sinh ra suy nghĩ có thể kéo dài thêm ngày nào hay ngày đó.
Đầu vẫn rất đau, cảm giác nôn nao sau khi say rượu chẳng hề dễ chịu chút nào, nhất là khi anh vẫn đang sốt cao.
Tuy nhiên, việc Tạ Dư An ngủ ngay bên cạnh khiến anh an tâm hơn rất nhiều, bất tri bất giác anh lại chìm vào giấc ngủ một lần nữa.
Khi Tạ Dư An tỉnh dậy, đã là bảy rưỡi sáng.
Ánh nắng lọt qua khe hở của tấm rèm cửa sổ, hắt một vệt sáng mờ ảo lên tấm chăn.
Cô thử cử động cơ thể, lúc này mới phát hiện ra mình đang nằm gọn trong vòng tay của Phong Tễ Hàn, mà đối phương nhịp thở đều đặn, hiển nhiên là vẫn đang ngủ say.
Làn da chạm nhau, Tạ Dư An cảm nhận được Phong Tễ Hàn hẳn là đã hạ sốt rồi.
Cô cẩn thận gỡ cánh tay đang đặt trên eo mình ra. Vừa ngẩng đầu lên, cô phát hiện màn hình điện thoại của Phong Tễ Hàn đang sáng.
Điện thoại đang ở chế độ im lặng, chỉ có cái tên Hạ Thù Nhiễm đang rung lên không tiếng động trên màn hình.
Tạ Dư An ngần ngại không biết có nên đ.á.n.h thức Phong Tễ Hàn hay không, nhưng giây tiếp theo cô liền nghe thấy tiếng mở cửa rất khẽ.
Có người vừa dùng mật mã để bước vào ngôi nhà từng thuộc về cô này.
Tạ Dư An bước xuống giường, mở cửa phòng ngủ ra, quả nhiên nhìn thấy khuôn mặt đầy kinh ngạc của Hạ Thù Nhiễm. Lúc này trên tay cô ta vẫn đang cầm điện thoại, cuộc gọi cho Phong Tễ Hàn vẫn chưa ngắt.
Bốn mắt nhìn nhau, sắc mặt của cả hai đều không mấy vui vẻ. Hạ Thù Nhiễm bước tới, cau mày chất vấn: "Sao cô lại ở đây?" Giọng điệu đó hệt như "bà cả" đang đi bắt gian vậy.
Tạ Dư An lạnh lùng nhìn cô ta, hạ giọng nói: "Câu này đáng lẽ tôi phải hỏi cô mới đúng?
Thời gian hòa giải ly hôn của tôi và Phong Tễ Hàn vẫn chưa hết, trên mặt pháp luật chúng tôi vẫn là vợ chồng hợp pháp, Hạ tiểu thư đã vội vàng muốn bước chân vào nhà người ta thế sao?"
Biểu cảm của Hạ Thù Nhiễm rất nhanh từ bực bội chuyển sang đắc ý, "Tôi đến sớm thế này đương nhiên là do Tễ Hàn bảo rồi, anh ấy đã cho tôi mật mã cửa nhà, nếu không sao tôi vào được? Nhưng xem ra cái khóa này vẫn nên đổi sớm thì hơn, kẻo sau này hạng người nào cũng có thể tùy tiện ra vào!"
*
Tạ Dư An bất giác siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, ngoài mặt thì sóng yên biển lặng, nhưng trong lòng khó mà không bận tâm.
Hai người về mặt pháp luật vẫn chưa cắt đứt quan hệ vợ chồng, Phong Tễ Hàn đã nóng lòng đem mật mã cửa nhà nói cho bạch nguyệt quang nghe rồi.
Vậy những lời tối qua của anh tính là gì? Quả nhiên chỉ là lời nói nhảm của kẻ say rượu sao?
Tạ Dư An không dám nghĩ tiếp nữa, vừa nghĩ đến là nơi đầu quả tim lại nhói lên đau đớn.
Hiện tại cô không oán trách Phong Tễ Hàn, mà đang oán hận chính bản thân mình.
Đã ly hôn rồi, còn đi trao sự ấm áp cho chồng cũ làm gì, thế này không phải là tự rước lấy nhục thì là gì?
Hạ Thù Nhiễm không bỏ qua sự thay đổi trên nét mặt Tạ Dư An. Hơn nữa nhìn trang phục của đối phương, tối qua hai người chắc chắn chưa xảy ra chuyện gì.
Cô ta tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách với Tạ Dư An, kề sát tai cô thì thầm: "Tạ Dư An, hai chữ 'tự trọng' cần tôi dạy cô không? Cô cứ mặt dày tiện hạ thế này thực sự khiến tôi rất phiền phức đấy."
"Hạ Thù Nhiễm, sao cô có mặt mũi đi nói người khác thế, một kẻ thứ ba chen chân vào hôn nhân của người khác như cô, hai chữ 'tự trọng' này..."
"Tạ Dư An!"
Một giọng nói trầm khàn đột ngột vang lên từ phía sau. Phong Tễ Hàn đã đẩy cửa bước ra từ lúc nào, vừa vặn nghe được những lời Tạ Dư An nói.
Tạ Dư An bật cười. Xem ra Hạ Thù Nhiễm ban nãy đã phát hiện ra Phong Tễ Hàn thức dậy, nên mới cố tình nói những lời đó để chọc giận cô.
"Tôi đồng ý ly hôn, không liên quan đến ai khác. Tạ Dư An, cô có thể đừng nhắm vào Thù Nhiễm nữa được không, cô ấy là bạn tôi, tôi không cho phép cô nói những lời khó nghe đó với cô ấy nữa."
Sắc mặt Phong Tễ Hàn lạnh lẽo u ám, cau mày nhìn về phía Tạ Dư An.
Rõ ràng anh đã giải thích rất nhiều lần, giữa anh và Hạ Thù Nhiễm không có gì cả, tại sao Tạ Dư An cứ nhất quyết không chịu tin?
"Tễ Hàn, anh đừng trách Dư An, là em không tốt, không nên đến sớm như vậy.
Nhưng em gọi điện thoại cho anh mãi mà anh không nghe máy, em thực sự không yên tâm..." Hạ Thù Nhiễm lại bắt đầu diễn trò "trà xanh", bày ra vẻ mặt vô tội và tủi thân.
Tạ Dư An cảm thấy thật nực cười. Tất cả những gì xảy ra đêm qua dường như chỉ là ảo giác, trong chớp mắt đã bị thực tại đ.á.n.h cho hiện nguyên hình.
Cô rất hối hận vì đêm qua đã không một đi không ngoảnh lại, cứ để mặc cho Phong Tễ Hàn sốt đến c.h.ế.t luôn đi!
"Không liên quan đến em." Câu này của Phong Tễ Hàn là nói với Hạ Thù Nhiễm, nhưng ánh mắt lại ghim c.h.ặ.t lấy Tạ Dư An.
Tạ Dư An lười giải thích, quay người bỏ đi. Đến trước cửa, cô dừng bước, không thèm quay đầu lại mà nói: "Vứt hết đồ của tôi đi, nơi này tôi sẽ không bước vào thêm nửa bước nào nữa."
Phong Tễ Hàn cau mày, theo bản năng định đuổi theo, thì Hạ Thù Nhiễm đột nhiên gập người ngồi thụp xuống, đau đớn nói: "Tễ Hàn, tim em khó chịu quá..."
Giọng nói của Hạ Thù Nhiễm nương theo khe cửa chưa kịp đóng kín bay ra ngoài, lọt thỏm vào tai Tạ Dư An.
Cô cười lạnh, Phong Tễ Hàn dễ mắc bẫy này nhất.
Đúng như dự đoán, cho đến khi cô bước ra khỏi khu biệt thự, Phong Tễ Hàn vẫn không hề đuổi theo.
...
"Anh đi xem Dư An đi, đừng lo cho em..." Hạ Thù Nhiễm ôm lấy n.g.ự.c đau đớn, run rẩy lấy t.h.u.ố.c từ trong túi xách ra, "Em uống t.h.u.ố.c vào là không sao rồi."
Vì tàn dư của cơn say và cơn sốt, sắc mặt Phong Tễ Hàn trông vẫn rất tồi tệ. Nhất là bóng lưng rời đi của Tạ Dư An vừa rồi càng khiến anh trở nên thất thần.
Anh gắng gượng vực dậy tinh thần nói: "Anh đưa em đến bệnh viện."
"Không sao đâu, em đã đỡ hơn nhiều rồi." Hạ Thù Nhiễm ngẩng đầu nhìn anh, nở một nụ cười yếu ớt, "Xin lỗi anh nhé, sáng nay em tới chỉ muốn trả lại chìa khóa cho anh, không ngờ lại gặp Dư An ở đây, còn làm cô ấy hiểu lầm."
Hôm đó không phải Phong Tễ Hàn dẫn cô ta về, mà là vào ngày cô ta đi cùng Phong Tễ Hàn đến bệnh viện, cô ta đã "nhặt được" chìa khóa của anh. Ngày hôm sau cô ta mượn cớ đến trả, vừa vặn bị Tạ Dư An đột ngột quay về bắt gặp.
Sau sự việc đó, Phong Tễ Hàn hoàn toàn mất tâm trạng, quên khuấy mất việc đòi lại chìa khóa, rồi lại bị Ninh Thần Hạo gọi đi uống rượu, nên Hạ Thù Nhiễm cũng thuận nước đẩy thuyền "quên" trả luôn.
Có lẽ ông trời cũng đang giúp cô ta, lần này lại để cô ta bắt gặp Tạ Dư An.
