Những Ngày Tháng Ta Cùng Khuê Mật Xuyên Vào Lãnh Cung - Chương 80: Kế Sách Của Thẩm Nịnh

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:08

Một sớm sư phụ biến thành sư đệ.....

Cái vai vế này, nâng lên đâu chỉ một chút xíu a......

Nàng nói mà, dạo này lúc luyện đao trong viện, sao lỗ tai lại thanh tịnh đi nhiều như vậy. Hóa ra là sư phụ cũ đã bị nhốt vào phủ đệ của sư phụ hiện tại, và sắp sửa trở thành sư đệ của nàng.....

“Dao Dao ăn thức ăn đi.” Thẩm Nịnh lại ném một cái Thỏ đầu om dầu vào bát Từ Dao, sau đó quay đầu cười nói với Thẩm Nhạc, “Cho nên huynh liền trói hắn lại rồi??”

Thẩm Nhạc kinh ngạc nhìn Thẩm Nịnh, lẽ nào..... A Nịnh đã cài tai mắt trong phủ của hắn?

“Muội đoán thôi.” Nhìn cái biểu cảm nhỏ này của Thẩm Nhạc, là biết hắn đang nghi ngờ mình lắp camera ở nhà hắn rồi, Thẩm Nịnh vừa lấy cho mình mấy xâu Xiên que nồi lạnh, vừa giải thích với a huynh nhà mình, “Bùi Hành Xuyên người này, dễ gì mà bỏ lỡ bất kỳ bữa ăn nào, nay đã có chút thời gian không đến viện này của muội ăn chực rồi.”

“Thêm vào đó, trước đây hắn đã có nhiều thành kiến với việc huynh chỉ điểm Dao Dao tập võ, nay nếu thành sư đệ của Dao Dao, đoán chừng lại càng không bằng lòng.”

“Tại sao lại nghĩ là ta trói hắn, chứ không phải là nhốt hắn lại?” Thẩm Nhạc ánh mắt sáng rực nhìn Thẩm Nịnh.

“Một là, Bùi Hành Xuyên cực kỳ giỏi khinh công, dễ gì mà nhốt được. Hai là, A huynh còn nhớ, bộ dạng của Trang tiên sinh lúc mới vào Lãnh cung không?”

Vải thô bịt miệng, trói gô năm nhánh.....

Khụ......

Lời này nói ra, cứ như hắn rất thích trói người vậy....

Để che giấu sự bối rối, Thẩm Nhạc bưng chén rượu lên uống.

Mặc dù Thẩm Nhạc không nói rõ mình đang phiền lòng chuyện gì, nhưng Thẩm Nịnh đã đoán được bảy tám phần.

Chẳng qua là, Thẩm Nhạc nể mặt cha của Bùi Hành Xuyên, đồng ý sẽ dạy Bùi Hành Xuyên tập võ, nhưng Bùi Hành Xuyên năm xưa là đồng môn với Thẩm Nhạc, trước đó lại là sư phụ của Tiểu Dao, với tính cách của hắn, tự nhiên là không chịu rồi.

Chuyện tập võ này, vốn dĩ là một công việc phải chủ động chịu khổ.

Nếu tâm không cam, tình không nguyện, làm sao có thể dạy tốt được??

Đạo lý này nàng hiểu, Thẩm Nhạc tự nhiên cũng hiểu.

Bùi Công tuy không biết chuyện giữa Tiểu Dao và Bùi Hành Xuyên, nhưng chuyện Bùi Hành Xuyên và Thẩm Nhạc là đồng môn, Bùi Công chắc chắn là biết.

Biết rõ Bùi Hành Xuyên không muốn bái Thẩm Nhạc làm thầy, vẫn cứ ném hắn đến Thẩm phủ....

“A huynh, điều Bùi Công mong muốn, thật sự là vì để huynh dạy Bùi Hành Xuyên tập võ sao??”

“Lấy danh nghĩa tập võ, thực chất là để quản thúc.” Tuy nói những người ngồi trên bàn này, đều không tính là người ngoài, nhưng Thẩm Nhạc rốt cuộc vẫn nể mặt mũi của Bùi Hành Xuyên, cho nên ghé sát vào tai Thẩm Nịnh, nhỏ giọng nói với nàng, “Hai ngày trước hắn ở nhà làm ầm ĩ đòi phải t.ử tế tập võ, bảo Bùi Công mời cho hắn một vị sư phụ, vì trước đó số lần đ.á.n.h nhau gây sự trong kinh thành quá nhiều, cho nên, giữa hai cha con đã xảy ra chút tranh cãi, hắn liền lật tung bài vị trong nhà lên.....”

Chậc chậc chậc, không vừa ý một lời là lật bài vị. Bùi Hành Xuyên ở trước mặt nàng, sao đường lối lại không hoang dã như vậy?

Khoan đã, Bùi Hành Xuyên tự mình làm ầm ĩ đòi tập võ??

Hai ngày trước??

Sau đó bị đưa đến phủ Thẩm Nhạc xong, thà bị trói cũng không học??

Một chuỗi những chuyện này cộng lại với nhau, Thẩm Nịnh suy nghĩ tỉ mỉ một lát sau, đại khái là hiểu rồi.

“Ta thế nào cũng được a.” Từ nữ hiệp vẻ mặt vui vẻ càn quét đồ ăn nói.

Đối với nàng mà nói, đi theo một sư phụ lợi hại, đàng hoàng học giỏi một thân bản lĩnh, ở cái thế giới xa lạ này, bảo vệ tốt chị em cùng xuyên không tới với mình mới là chuyện quan trọng nhất.

Còn về việc học với ai, làm sư tỷ hay làm sư muội mấy cái chuyện mang tính hình thức này, đối với Từ nữ hiệp mà nói, buồn cười c.h.ế.t mất, căn bản là không quan trọng có được không?

“A huynh......” Thẩm Nịnh cười híp mắt, “Muội có lẽ có cách khiến Bùi Hành Xuyên ngoan ngoãn nghe lời huynh rồi.”

“Hử??” Chuyện khiến hắn đau cả đầu, A Nịnh thế mà lại có cách??

“Ghé sát vào đây một chút.” Thẩm Nịnh vẫy vẫy tay với Thẩm Nhạc, sau đó dùng tay che tai Thẩm Nhạc, nhỏ giọng nói, “Kế này có ba bước, như thế này như thế này, thế kia thế kia......”

Thẩm Nhạc nghe xong kế sách của Thẩm Nịnh, đôi lông mày luôn nhíu c.h.ặ.t, dần dần giãn ra.

Một canh giờ sau.

Thẩm Nhạc xách hộp thức ăn Thẩm Nịnh giúp hắn chuẩn bị, bước vào thư phòng của Thẩm phủ.

Chân trước vừa mới bước vào trong phòng, chân sau Từ Liệt canh giữ ở cửa, liền làm theo lời dặn của hắn, dùng khóa đồng, khóa c.h.ế.t luôn cánh cửa lớn của thư phòng này lại.

Thẩm Nhạc vào phòng xong, trước tiên đặt hộp thức ăn lên bàn kỷ, sau đó giơ tay rút miếng vải thô từ trong miệng Bùi Hành Xuyên ra.

“Thẩm Nhạc tổ sư cha nhà ngươi ¥%……&*!#¥%……&*(#¥%……&)......” Bùi Hành Xuyên cuối cùng cũng có thể mở miệng nói chuyện, vừa mở miệng liền trực tiếp c.h.ử.i thề.

Thẩm Nhạc không thèm để ý, tìm tấm đệm mềm ngồi xuống trước bàn kỷ, chỉ thấy hắn xách hộp thức ăn đặt trên bàn kỷ ra phía sau cất kỹ, sau đó nhàn nhã, tự pha cho mình một ấm trà.

Hừ, giả vờ không nghe thấy, không thèm để ý đến tiểu gia đúng không??

Bùi Hành Xuyên vốn đang nằm dưới đất, hừ lạnh một tiếng, vì tay chân bị trói, rất khó khăn mới cong người đứng lên được.

Sau đó tựa như một con cương thi nhỏ màu trắng đáng yêu, nhảy từng bước một, nhảy từng bước một nhích đến trước bàn sách.

Bùi Hành Xuyên chổng m.ô.n.g lên, cúi người xuống, ghé sát vào trước mặt Thẩm Nhạc.

“#¥%……&*()).....”

“#¥%……&*&89......”

Cũng không biết đã c.h.ử.i bao lâu, Thẩm Nhạc từ đầu đến cuối vẫn giữ vẻ mặt vững như thái sơn, Bùi Hành Xuyên có chút kiệt sức, dứt khoát nhảy từng bước một vòng qua bàn kỷ, đặt m.ô.n.g ngồi chen chúc bên cạnh Thẩm Nhạc, lưng tựa vào bàn kỷ, sống không còn gì luyến tiếc ngửa đầu nhìn trần nhà, “Tiểu gia c.h.ử.i mệt rồi, cho ngụm trà uống.....”

Thẩm Nhạc ngay cả mí mắt cũng lười nhấc lên, tùy ý phóng ra một thanh Ngân Xà Phi Đao dài bằng bàn tay, rộng bằng một ngón tay.

Thanh phi đao này lướt qua như tia chớp, cắt đứt dây thừng trên người Bùi Hành Xuyên một cách chính xác không sai lệch một ly, đồng thời ghim c.h.ặ.t vào cây cột xà ngang đối diện.

Bùi Hành Xuyên đã được cởi trói, nương theo quỹ đạo của phi đao, nghiêng đầu, nhìn về phía cây cột xà ngang đối diện.

Vãi chưởng..... Chiêu này..... ngầu quá đi mất........

“Tự mình uống.....” Thẩm Nhạc nói xong, liền rót một chén nước trà vào chén trà.

Bùi Hành Xuyên hoàn hồn lại chợt nhảy dựng lên.

Đều đã cởi trói rồi, còn uống nước cái rắm.

Tam thập lục kế tẩu vi thượng sách.

Chỉ thấy Bùi Hành Xuyên thi triển khinh công, vạt áo trắng rộng thùng thình tựa như hạc tiên trong mây, phút mốt bóng dáng đã lướt đến bậu cửa sổ, “Hừ~ Thẩm Nhạc, là tự ngươi cởi trói cho tiểu gia, vậy thì đừng trách tiểu gia ta sau này không hẹn ngày gặp lạ.....”

Nói xong, liền định đẩy cửa sổ rời đi.

Đẩy....

Lại đẩy.....

Tiếp tục đẩy.....

“Trước khi ta vào đây, đã dặn dò Từ Liệt dùng thanh gỗ đóng c.h.ế.t cửa sổ rồi.” Thẩm Nhạc nhàn nhã bưng chén trà lên.

Bùi Hành Xuyên mặt mày cứng đờ quay đầu lại, “.....i.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.