Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 910: Nhan Sắc Khuynh Thành, Phù Cảnh Hi Quyết Chí Sủng Thê
Cập nhật lúc: 07/04/2026 13:07
Phù Cảnh Hi nhận lấy cân đòn từ tay hỉ nương, vững vàng vén khăn voan lên.
Khăn voan vừa rơi xuống, mọi người đều ngẩn ngơ.
Mặt tựa phù dung, mày như lá liễu, làn da trắng ngần như ngọc. Giữa hai hàng lông mày mang theo một luồng anh khí, đôi môi đỏ mọng đẹp như pháo hoa rực rỡ, đẹp đến mức khiến người ta quên cả thở.
Trương Phất không kìm được ngâm thơ: “Bắc phương hữu giai nhân, tuyệt thế nhi độc lập. Nhất cố khuynh nhân thành, tái cố khuynh nhân quốc. Ninh bất tri khuynh thành dữ khuynh quốc? Giai nhân nan tái đắc.”
Thanh Thư khẽ cười.
Mỹ nhân chính là mỹ nhân, mỗi cái nhíu mày mỗi nụ cười đều là một bức tranh tuyệt đẹp.
Quan Chấn Khởi lúc này vô cùng tán đồng lời Trương Phất nói trước đó, Phù Cảnh Hi sau này chắc chắn sẽ trở thành thê nô.
Đọc xong bài thơ này, Trương Phất phản ứng lại mình đã thất lễ: “Phù huynh, thật xin lỗi, nhìn thấy tẩu t.ử đệ liền nhớ tới bài thơ này rồi buột miệng nói ra không kịp suy nghĩ.”
Một tiếng "tẩu t.ử" này khiến sắc mặt Phù Cảnh Hi dịu đi đôi chút: “Ở đây đã không còn việc của các huynh nữa, đều ra tiền viện uống rượu đi.”
Mấy người cũng có mắt nhìn, nghe vậy vội vàng đi ra ngoài.
Bước ra khỏi tân phòng, Quan Lực Cần vẻ mặt tiếc nuối nói: “Kinh thành song xu quả nhiên danh bất hư truyền, đáng tiếc không ai có thể vẽ lại dáng vẻ tân hôn của họ. Nếu không, nhất định có thể xếp vào mười vị trí đầu trong Sĩ Đồ Đồ rồi.”
Quan Chấn Khởi dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc liếc hắn một cái, nói: “Cho dù vẽ lại, cả đời này huynh cũng không nhìn thấy đâu.”
Bất kể là Ổ Chính Khiếu hay Phù Cảnh Hi, đều sẽ không để bức họa của thê t.ử lưu truyền ra ngoài, càng đừng nói là dáng vẻ lúc tân hôn.
Mấy người cũng rất có chừng mực, đến tiệc rượu ở tiền viện tuyệt đối không nhắc tới chuyện này.
Trong tân phòng, hỉ nương lúc này đang bưng một bát sủi cảo cho Thanh Thư ăn.
Thanh Thư thấy vậy, khẽ c.ắ.n một miếng nhỏ.
Hỉ nương cười hỏi: “Sống không?” (Chơi chữ: "Sống" đồng âm với "Sinh" - đẻ).
Thanh Thư cũng không e dè, lanh lảnh đáp: “Sinh.”
“Ha ha, tân nương t.ử nói sinh, sau này nhất định sẽ sinh ba năm đứa con trai mập mạp.”
Phù Cảnh Hi nghe vậy lại tỏ vẻ không đồng tình nói: “Sinh con đau như vậy, sinh nhiều làm gì? Một đứa là được rồi.”
Hắn không nỡ để Thanh Thư phải chịu nỗi đau sinh con. Nếu có thể hắn còn chẳng muốn Thanh Thư sinh, dù sao hắn cũng không cần hương hỏa nối dõi tông đường. Nhưng hoàn cảnh bắt buộc, không có đứa con nào cũng không tốt, sẽ bị người ta đàm tiếu, hơn nữa về già lỡ hắn đi trước thì cũng phải có người chăm sóc Thanh Thư.
Phải nói là, Phù Cảnh Hi suy nghĩ thật sự rất xa.
Hỉ nương ngẩn người, bà làm nghề này hơn ba mươi năm, đây là lần đầu tiên gặp tân lang quan như vậy. Suy nghĩ này, đúng là trước không có ai, sau cũng chẳng có ai.
Thanh Thư nghe thấy lời này cũng không màng xấu hổ nữa, vội nói: “Một đứa ít quá, một trai một gái là vừa đẹp.”
Phù Cảnh Hi nhíu mày, nhưng vẫn nói: “Vậy được, chúng ta sinh hai đứa.”
Nhưng ngàn vạn lần đừng là hai thằng nhóc thối, nếu là hai cô con gái thì tuyệt vời.
Rải trướng xong, nói vài câu chúc phúc, hỉ nương thức thời lui ra ngoài.
Phù Cảnh Hi tháo mũ phượng của Thanh Thư xuống, nắm tay nàng dịu dàng nói: “Mệt rồi phải không? Ta đã dặn Lộ tẩu t.ử, bảo bà ấy làm mấy món nàng thích ăn. Lát nữa bà ấy sẽ đưa cơm canh vào, nàng ăn xong thì nghỉ ngơi.”
Trong lòng Thanh Thư ấm áp, gật đầu nói: “Được.”
Đúng lúc này, Song Thụy ở bên ngoài nói: “Gia, sắp khai tiệc rồi, lão thái gia bảo ngài ra ngoài tiếp đãi khách khứa.”
Phù Cảnh Hi một chút cũng không muốn đi tiếp đãi đám khách khứa kia, đáng tiếc không đi cũng phải đi.
Thanh Thư đẩy hắn một cái, cười nói: “Mau đi đi, không thể thất lễ với thân bằng hảo hữu.”
Phù Cảnh Hi lưu luyến không rời đi ra ngoài.
Hắn vừa ra ngoài, Thanh Thư liền gọi Lâm Phỉ và Thải Mộng ba người vào: “Lâm Phỉ, em đi phòng bếp bưng cơm canh của ta tới. Xuân Đào, em đi lấy nước cho ta rửa mặt. Thải Mộng, em đi xem bên ngoài tình hình thế nào.”
Thải Mộng có chút chần chừ: “Cô nương, bây giờ tẩy trang luôn có phải không tốt lắm không?”
Thanh Thư cười nói: “Bây giờ không tẩy trang lát nữa tắm rửa cũng sẽ làm nhòe lớp trang điểm, kiểu trang điểm này ta đã biết rồi, hôm nào có thể tự mình làm.”
Không có nữ t.ử nào không yêu cái đẹp, về phương diện này Thanh Thư cũng đã khiêm tốn thỉnh giáo Phong Tiểu Du. Mà Phong nương t.ử trang điểm cho nàng quá trình cũng không phức tạp, chủ yếu là bà ấy khéo léo biết cách che khuyết điểm tôn ưu điểm, cho nên vừa rồi mọi người nhìn thấy mới kinh ngạc như vậy.
Thải Mộng vừa rồi cũng cảm thấy nàng bộ dạng này quá đẹp, nên để Phù Cảnh Hi nhìn nhiều thêm chút, cũng không phải muốn làm trái ý Thanh Thư.
Chuyện của Lai Hỉ năm đó khiến Thanh Thư không dám buông lỏng với người bên cạnh nữa. Sau đó nàng học theo Quốc công phủ đặt ra rất nhiều quy tắc cho hạ nhân, thưởng phạt phân minh. Cứ theo quy tắc mà làm, có năng lực thì được trọng dụng; nếu không tuân thủ quy tắc sẽ bị phạt, nghiêm trọng thì bán đi.
Phù Cảnh Hi biết sở thích của Thanh Thư, đặc biệt dặn dò Lộ tẩu làm bốn món, lần lượt là tôm nõn phỉ thúy, đậu phụ Tứ Xuyên, cá diếc hấp và đậu đũa xào.
Tay nghề của Lộ tẩu kém xa Tường thẩm, nhưng Thanh Thư cũng không phải người quá kén chọn. Hơn nữa cũng chỉ mấy ngày, đợi sau lễ lại mặt ba ngày sẽ đưa đồ đệ của Tường thẩm qua đây. Đồ đệ của Tường thẩm là A Man, đã học được tám phần hỏa hầu của bà ấy.
Ăn no bảy phần, Thanh Thư đặt đũa xuống hỏi Thải Mộng: “Hôm nay đều có những khách nào đến?”
Thải Mộng khá tỉ mỉ, cho nên trước đây quần áo trang sức của nàng đều để nàng ấy quản lý. Hai năm trước, Thanh Thư để nàng ấy đi theo bên cạnh Trần ma ma học tập.
Trần ma ma tuổi đã cao, Thanh Thư muốn bồi dưỡng nàng ấy thay thế Trần ma ma trở thành quản sự nương t.ử nội viện. May mà Thải Mộng cũng không phụ sự kỳ vọng của nàng, học rất nhanh.
Thải Mộng cười nói: “Khách ngoại viện là do Nhiếp lão gia và Lan Đình thiếu gia lo liệu, khách nội viện là do Nhiếp đại thái thái và Lan gia nhị nãi nãi tiếp đãi. Khách đến hôm nay chủ yếu vẫn là đồng môn và đồng liêu của công t.ử, cho nên ngoại viện mở mười hai bàn, nội viện ít hơn chỉ mở năm bàn.”
Biết tình hình đại khái là được, cụ thể ngày mai tìm quản sự hỏi thăm sau cũng không muộn.
Ngâm mình trong bồn tắm hoa hồng, ngâm xong Thanh Thư thoải mái ngáp một cái nói: “Nếu có chuyện gì, em gọi ta dậy.”
“Cô nương, công t.ử đã dặn dò xuống không cho người đến làm phiền cô nương, cho nên cô nương cứ yên tâm ngủ đi!”
Cũng vì vậy mà sau khi Phù Cảnh Hi ra ngoài, Nhiếp đại thái thái và Hồng thị đều không qua đây, chính là muốn để nàng nghỉ ngơi sớm một chút.
Thanh Thư ngủ một giấc tỉnh dậy, nhìn bên ngoài thấy sắc trời hơi tối không khỏi hỏi: “Bây giờ là giờ nào rồi?”
“Đầu giờ Dậu rồi.”
Vốn tưởng ngủ non nửa canh giờ là có thể tỉnh, không ngờ lại ngủ hơn một canh giờ.
“Gia đâu?”
Thải Mộng cười nói: “Cô gia vẫn đang tiếp khách! Cô nương, người có đói không? Đói thì em đi phòng bếp bưng đồ ăn cho người.”
“Không đói. Em đi lấy b.út mực của ta tới đây, ta viết hai chữ.”
Thải Mộng ngẩn người, nói: “Cô nương, hôm nay là ngày tân hôn của người, đừng luyện chữ nữa chứ!”
Tâm trạng Thanh Thư tốt, cũng hiếm khi giải thích một chút: “Ở trong phòng không làm gì cứ ngồi không thế này khó chịu lắm.”
Luyện chữ sẽ cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh, hơn nữa dời đi sự chú ý cũng sẽ không suy nghĩ lung tung nữa.
Thải Mộng không còn dị nghị gì nữa, gật đầu nói: “Được, em đi lấy ngay đây.”
Tuy nhiên Thanh Thư lần này luyện chữ không chuyên tâm như trước, viết vài chữ lại nhìn ra ngoài cửa.
