Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 802: Trung Thu Bái Nguyệt, Ô Gia Luận Bàn Chuyện Con Cháu

Cập nhật lúc: 07/04/2026 12:17

Tết Trung thu, buổi tối phải bái nguyệt.

Ô lão phu nhân đặt địa điểm bái nguyệt dưới một gốc cây quế to lớn.

Một đoàn người bái nguyệt xong, cùng nhau ngồi dưới tàng cây quế vừa ăn bánh trung thu vừa nói chuyện phiếm.

Cố lão phu nhân đem những chuyện mắt thấy tai nghe lần này đi Bình Châu nói với Ô lão phu nhân. Đương nhiên, chuyện phiền lòng thì sẽ không nhắc tới.

Hai người trò chuyện một lát, Ô lão phu nhân cười nói: "Trước kia a, ta cùng mẹ Dịch An ngày nhớ đêm mong có một cô cháu gái ngoan ngoãn đáng yêu. Đáng tiếc Dịch An nhà ta chính là cái giả trai, hiện giờ nhận Thanh Thư làm cháu gái, cũng coi như rốt cuộc hoàn thành giấc mộng của hai mẹ con bà cháu ta rồi."

Cố lão phu nhân cười nói: "Ta lúc còn trẻ vẫn luôn muốn có một đứa con trai, vì thế không biết đã uống bao nhiêu t.h.u.ố.c. Lão phu nhân bà thì sao? Ngược lại chê con cháu nhiều."

Ô lão phu nhân xua xua tay nói: "Con gái tốt, cùng nương tri kỷ. Không giống con trai, lời nói cũng lười nói với bà, bà mà nói nhiều hai câu nó liền chê bà lải nhải."

Ô phu nhân yếu ớt nói: "Mẹ, Quốc công gia cùng nhị thúc bọn họ đối với người vẫn rất hiếu thuận."

Ô lão phu nhân hừ hừ nói: "Hiếu thuận cái gì? Mỗi lần trở về, lời nói đều sẽ không vượt quá mười câu. Trở về cùng không trở về có cái gì khác nhau?"

Ô phu nhân cũng rất bất đắc dĩ. Trượng phu là người tiếc chữ như vàng, tính tình dưỡng thành từ nhỏ, hiện tại bà muốn cho ông ấy sửa cũng sửa không được a!

Trấn Quốc Công đang cùng Ổ Chính Khiếu và Ổ Dịch An ăn bánh trung thu, liên tiếp hắt hơi ba cái.

Vừa rồi là cả đại gia đình bái nguyệt, có điều mấy đứa nhỏ chơi mệt ngủ gà ngủ gật, Thế t.ử cùng Ô gia lão nhị mang theo vợ con về phòng ngủ rồi. Lúc này, chỉ còn lại ba cha con.

Ổ Chính Khiếu quan tâm hỏi: "Cha, có phải cha thân thể không thoải mái hay không? Hay là nghỉ ngơi sớm một chút."

Ổ Dịch An ha hả nói: "Khẳng định lại là tổ mẫu đang lải nhải sinh hai đứa con trai bất hiếu."

Người nhà bọn họ không phải ở Đồng Thành thì chính là ở Thịnh Kinh, chỉ có nương nàng cùng tổ mẫu mấy người ở kinh thành. Khi nàng còn nhỏ, mỗi dịp lễ tết tổ mẫu nàng liền phải lải nhải sinh hai đứa con trai bất hiếu, nàng nghe đến lỗ tai đều sắp mọc kén rồi.

Trấn Quốc Công lạnh lùng liếc mắt nhìn Dịch An một cái. Binh lính bình thường nhìn thấy ông bộ dáng này sớm đã sợ tới mức chân mềm nhũn, nhưng Dịch An mặt không đổi sắc tiếp tục ăn bánh trung thu.

Trong lòng Ổ Chính Khiếu khẽ động: "Cha, năm nay cha cùng chúng con trở về ăn tết đi!"

Ổ Dịch An chịu không nổi hắn uyển chuyển như vậy: "Ca, huynh cứ nói thẳng là muốn cha trở về tham gia hôn lễ của huynh, quanh co lòng vòng làm gì."

Ổ Chính Khiếu hiện tại mỗi ngày đều bị Dịch An dội lại, đều dội đến mức hắn không còn tính khí.

Trấn Quốc Công nói: "Đã dâng tấu chương, không biết Hoàng thượng có phê hay không."

Ổ Dịch An nói: "Cha, Hoàng thượng không phê cha liền dâng tiếp đi! Tam ca thành thân đời này chỉ có một lần, cha nếu không đi tham gia hôn lễ thì tiếc nuối biết bao nhiêu a!"

"Còn nữa cha còn chưa gặp qua Thanh Thư đâu! Đều làm cha người ta rồi, thế mà mặt cũng chưa thấy qua, nói được sao?"

Trấn Quốc Công nói: "Dâng một lần Hoàng thượng không chuẩn, liền không thể tiếp tục dâng nữa."

Nếu không, với tính tình đa nghi của Hoàng đế, nói không chừng sẽ hoài nghi ông có tâm làm loạn gì đó!

Dịch An bĩu môi nói: "Vì chuyện Trữ quân mà triều đường đều cãi nhau ầm ĩ, Hoàng đế lão nhi lại ung dung bình tĩnh nửa điểm không nóng nảy, cũng không biết ông ta đang nghĩ cái gì."

Trữ quân không định thì triều đường không xong, đối với tướng sĩ biên thành bọn họ cũng không phải chuyện tốt.

Trấn Quốc Công quát lớn: "Hoàng thượng cũng là người con có thể nghị luận sao? Miệng con nếu còn không có chốt cửa như vậy, xem ta không dùng quân pháp xử trí con."

Dịch An không dám lên tiếng nữa.

Ổ Chính Khiếu cười nói sang chuyện khác: "Cha, chẳng lẽ cha liền không muốn nhìn xem Thanh Thư?"

Dịch An cũng nói: "Cha, mấy năm nay Thanh Thư chính là hiếu kính cha không ít đồ tốt. Cha cũng không thể keo kiệt như vậy, một rương da thú liền đuổi Thanh Thư. Những cái đó, đều không bằng một vò Nữ Nhi Hồng của Thanh Thư."

Nhắc tới Nữ Nhi Hồng, trong lòng Ổ Chính Khiếu liền một mảnh lửa nóng: "Dịch An, Thanh Thư từ nơi nào kiếm được nhiều rượu ngon như vậy a?"

Trấn Quốc Công cũng vẻ mặt nhiệt thiết nhìn Dịch An. Chưa uống qua thì còn không sao, nhưng từ khi uống qua mấy vò rượu Thanh Thư tặng kia, cảm thấy rượu khác đều không có mùi vị gì.

Dịch An lắc đầu nói: "Con hỏi, nhưng cậu ấy không chịu nói, có điều con khẳng định trong tay cậu ấy còn có."

Nói xong, Dịch An cổ hoặc Trấn Quốc Công: "Cha, cha nếu trở về, Thanh Thư khẳng định sẽ hiếu kính cha mấy vò rượu ngon."

Trấn Quốc Công nhìn thoáng qua Dịch An, nói: "Nương con nói Thanh Thư ngoan ngoãn lại nghe lời, ta chính là không trở về, con bé cũng sẽ rượu ngon đồ ăn ngon hiếu kính ta."

Tuy chưa gặp mặt, nhưng Ô lão phu nhân cùng con dâu hai người đối với Thanh Thư khen không dứt miệng, cho nên Trấn Quốc Công đối với Thanh Thư ấn tượng cực tốt.

Ổ Chính Khiếu hỏi: "Dịch An, muội nói Thanh Thư có thể tặng ta một vò rượu hay không a?"

Dịch An trắng mắt liếc hắn một cái, nói: "Đều là ca ca chiếu cố muội muội, chưa từng nghe nói qua để muội muội hiếu kính ca ca."

"Có điều huynh nếu là để Lan Hi mở miệng, vậy Thanh Thư khẳng định sẽ đáp ứng."

Ổ Chính Khiếu vỗ tay một cái nói: "Chủ ý này hay, ta lát nữa liền viết thư cho Lan Hi."

Dịch An bỉ thị nói: "Tiền đồ."

Trung thu vừa qua học đường liền khai giảng, cho nên ngày này An An sớm đã rời giường.

Lúc hai người ra cửa, Cố lão phu nhân nhìn Thanh Thư mặc quan phục cảm thấy rất bực bội: "Chạy nhanh đi, chạy nhanh đi."

Bà thật sự sợ nhìn nhiều, liền không cho Thanh Thư ra cửa nữa. Có điều bà cũng rõ ràng, thật sự làm như vậy hai bà cháu khẳng định phải cãi nhau.

Cũng là ở giờ khắc này Cố lão phu nhân rõ ràng nhận thức được, hài t.ử lớn không nghe lời nữa.

Thanh Thư vội đi ra ngoài.

Cố lão phu nhân lo lắng không yên nói: "Ngươi nói nếu là Cảnh Hi đổi ý thì phải làm sao đây?"

Cho dù Phù Cảnh Hi hứa hẹn sẽ không vứt bỏ Thanh Thư, nhưng bà cảm thấy Phù Cảnh Hi chưa trải qua chuyện đời, đem sự tình nghĩ đến quá đơn giản, chờ tương lai vào làm quan bị việc này ảnh hưởng, ý tưởng sẽ bị thay đổi.

Lý ma ma cũng không nói lời an ủi, chỉ nói: "Lão phu nhân, nam nhân này nếu muốn thay lòng đổi dạ, mặc kệ cô nương có làm quan hay không đều sẽ thay lòng. Tương phản, nếu là hắn thật sự một lòng một dạ đối với cô nương, hắn là có thể giống như bây giờ cái gì cũng đều có thể dung nhẫn."

"Nhưng trên đời này có thể bao dung thê t.ử xuất sĩ làm quan, lại có mấy người." Cố lão phu nhân nói: "Hơn nữa nó nếu vẫn luôn làm nữ quan này, sao có thể chăm sóc được trượng phu cùng hài t.ử."

Bà cảm thấy nữ nhân này cả đời thành thân xong liền nên ở nhà giúp chồng dạy con, được trượng phu sủng ái, hài t.ử hiếu thuận tri kỷ chính là hạnh phúc lớn nhất.

Đương nhiên, không chỉ Cố lão phu nhân, trên đời này tuyệt đại bộ phận trưởng bối đều là tư tưởng này, giống như Ô lão phu nhân là lông phượng sừng lân.

Lý ma ma cười nói: "Lão phu nhân, người đừng lo lắng nữa. Thật đến lúc đó đều không cần người nói, cô nương tự mình sẽ từ chối công việc này."

Cố lão phu nhân nghĩ lời Thanh Thư nói, bảo: "Hy vọng đến lúc đó đứa nhỏ này biết nặng nhẹ, đừng cố chấp giữ ý mình."

Đúng lúc này, Trần ma ma ở bên ngoài nói: "Lão phu nhân, Ô gia phái người đưa một sọt nhãn mới hái tới."

Cố lão phu nhân nghe được hồi bẩm này, không khỏi nói: "Ngươi nói Thanh Thư khăng khăng muốn đi làm quan, có phải hay không chịu ảnh hưởng của Ô cô nương a?"

Lý ma ma cười nói: "Lão phu nhân, cô nương từ nhỏ liền có chủ kiến, không phải người khác có thể dễ dàng ảnh hưởng."

Đại cô nương nhà bà từ nhỏ chính là người có chí khí, nỗ lực đọc sách muốn làm người trên người. Không có Ô cô nương, có cơ hội này nàng cũng giống nhau sẽ không từ bỏ.

Cố lão phu nhân thở dài một hơi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 801: Chương 802: Trung Thu Bái Nguyệt, Ô Gia Luận Bàn Chuyện Con Cháu | MonkeyD