Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 729: Quan Chấn Khởi (3)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 11:44

Phù Cảnh Hy cố ý lộ ra vẻ mặt cười khổ nói với Quan Chấn Khởi: “Không phải nhà họ Thẩm, là bên nhà họ Lâm.”

Không đợi Quan Chấn Khởi lên tiếng, hắn đã nói: “Con gái của đường thúc vị hôn thê của ta đã từ hôn. Đối phương không phải thứ tốt lành gì, lén lút qua lại với một người biểu muội tám đời không liên quan. Bị phát hiện rồi mà còn không chịu từ hôn, nhà họ Lâm từ hôn rồi hắn vẫn còn dây dưa không dứt.”

“Đường thúc của nàng ấy thương con gái, nên viết thư nói muốn cho cô nương đó đến kinh thành lánh mặt một thời gian.”

Quan Chấn Khởi nhíu mày nói: “Cho dù muốn tránh né người đàn ông đó thì trốn đến nhà họ hàng khác là được rồi, hà cớ gì phải chạy xa đến kinh thành?”

“Ai mà không nói vậy chứ? Nếu chỉ đến kinh thành giải khuây thì thôi, ý của đường thúc nàng ấy là hy vọng Thanh Thư có thể tìm cho đường muội một mối hôn sự tốt ở kinh thành.”

Cố ý nói như vậy là muốn để mọi chuyện chân thực hơn, nếu không Quan Chấn Khởi sẽ nghi ngờ, vậy thì sẽ không đạt được mục đích.

Quan Chấn Khởi nhíu mày nói: “Vị hôn thê của ngươi còn chưa gả đi, yêu cầu này rõ ràng là làm khó người khác.”

Cảm thấy những người nhà họ Lâm này đều rất kỳ quặc. Lâm Thừa Ngọc là một, đường thúc này cũng là một.

Nói xong, Quan Chấn Khởi hỏi: “Cảnh Hy, Lâm cô nương không lẽ đã đồng ý rồi chứ?”

Nếu Lâm cô nương đồng ý thì hành sự cũng quá thiếu chừng mực, sau này thành thân rồi e là Phù Cảnh Hy cũng sẽ gặp phiền phức không ngừng.

Phù Cảnh Hy lắc đầu nói: “Không có. Lần trước chuyện của Thẩm lão gia liên quan đến tính mạng nên nàng mới nhúng tay, nhưng chuyện chung thân đại sự thế này sao nàng dám quản. Quản tốt thì không sao, nếu quản không tốt sẽ bị oán trách cả đời!”

Quan Chấn Khởi gật đầu nói: “Lâm cô nương suy nghĩ rất đúng, chuyện thế này không thể quản. Quản rồi sẽ rước phiền vào thân.”

Xem ra vẫn là hắn nghĩ nhiều rồi, nữ t.ử thông tuệ như Lâm cô nương đầu óc rất tỉnh táo. Nên làm thế nào, trong lòng người ta đều có tính toán cả!

Phù Cảnh Hy nói: “Nàng không đồng ý nhưng tâm trạng lại không tốt, còn viết thư than thở với ta rằng thế gian này quá hà khắc với nữ t.ử. Rõ ràng là lỗi của đối phương nhưng mọi người lại đổ hết trách nhiệm lên đầu đường muội của nàng, thật khiến người ta tức giận.”

“Từ hôn rồi mọi người đều cảm thấy nàng thấp kém hơn người khác, người đến cửa cầu thân không phải là kẻ c.h.ế.t vợ thì cũng là nhà nghèo rớt mồng tơi.”

Quan Chấn Khởi không có cảm xúc gì nhiều: “Thế gian vốn là như vậy, nàng ấy khó chịu cũng vô dụng, ngươi khuyên giải nàng nhiều vào!”

Phù Cảnh Hy gật đầu, sau đó cố ý hỏi với giọng điệu rất tùy tiện: “Vậy còn ngươi thì sao? Ngươi có coi thường nữ t.ử đã từ hôn không?”

Quan Chấn Khởi lắc đầu nói: “Chỉ cần lỗi không thuộc về nữ phương, tự nhiên sẽ không coi thường nàng ấy.”

Nam phương làm ra chuyện vô phẩm vô đức như vậy, hắn vô cùng khinh bỉ. Tương tự, nếu nữ t.ử vô liêm sỉ như thế hắn cũng coi thường như nhau.

Phù Cảnh Hy nghe vậy cười nói: “Không ngờ ngươi lại cởi mở như vậy. Nói thế nếu nương ngươi chọn cho ngươi một cô nương đã từ hôn, ngươi cũng không phản đối.”

Quan Chấn Khởi liếc hắn một cái, nói: “Nếu cô nương đó phù hợp với yêu cầu của ta, ta tự nhiên không phản đối.”

Phù Cảnh Hy hiểu ra, cười nâng ly rượu nói: “Nào, chúng ta cạn một ly.”

Nhìn Quan Chấn Khởi một hơi uống cạn ly rượu, hắn cười nói: “Rượu này hậu vị rất mạnh, ngươi cẩn thận một chút.”

“Yên tâm, một hai ly không say được đâu.”

Một hai ly thì không say, nhưng hơn nửa vò thì không chịu nổi, uống liền hơn mười ly Quan Chấn Khởi đã có chút choáng váng.

Phù Cảnh Hy thấy cũng gần được rồi, bắt đầu giả say moi lời hắn: “Ngươi vừa nói chưa từng có cô nương nào lọt vào mắt ngươi, lời này ta vẫn có chút không tin.”

Quan Chấn Khởi xua tay nói: “Có gì mà không tin được. Nếu ta gặp được người mình thích, đã sớm cưới người ta về nhà, đâu còn lãng phí đến bây giờ.”

“Ngươi tin lời của một đạo sĩ giang hồ như vậy sao?”

Quan Chấn Khởi khẽ cười một tiếng nói: “Ta cứu mạng ông ta, hơn nữa quẻ đầu tiên ông ta bói cho ta lại ứng nghiệm, chuyện liên quan đến nhân duyên và đường làm quan của ta, ta không dám mạo hiểm.”

“Chỉ vì lý do này mà ngươi giữ khoảng cách với tất cả các cô nương, cũng quá hoang đường rồi.”

Quan Chấn Khởi nói: “Đại trượng phu lo gì không có vợ. Hơn nữa ca ca và đệ đệ ta đều đã thành thân có con trai, cũng không trông cậy vào ta để nối dõi tông đường, muộn vài năm thành thân cũng không sao.”

Lời này nếu Quan phu nhân nghe được chắc sẽ gõ vỡ đầu hắn, hai năm nay vì chuyện hôn sự của hắn mà tóc đã bạc trắng.

Phù Cảnh Hy cười nói: “Người không biết chuyện, có khi lại nghi ngờ ngươi có sở thích đồng tính.”

Những cô nương Quan phu nhân chọn cho có đủ loại mập ốm cao thấp, nhưng Quan Chấn Khởi một người cũng không vừa mắt. Đến nỗi có một thời gian Quan phu nhân còn lo lắng hắn có sở thích đồng tính nên mới không chịu lấy vợ, may mà sau đó chứng minh đều là bà suy nghĩ lung tung.

Quan Chấn Khởi cười khẩy một tiếng nói: “Người khác nghĩ thế nào thì liên quan gì đến ta, mấy bà nhiều chuyện đó chỉ thích nhai lại chuyện cũ.”

Phù Cảnh Hy nói: “Nhiều năm như vậy ngươi thật sự chưa từng gặp một cô nương nào khiến ngươi rung động sao?”

Quan Chấn Khởi lắc đầu nói: “Không có. Còn ngươi? Ngươi đã gặp cô nương khiến ngươi rung động chưa?”

Câu hỏi này quá thiếu trình độ.

Phù Cảnh Hi nói: “Lần đầu tiên ta gặp vị hôn thê của ta, tim ta lúc đó như muốn nhảy ra ngoài. Mỗi lần nghĩ đến nàng, tim đều đập thình thịch rất lợi hại. Haiz, tiếc là còn phải đợi một năm nữa mới có thể cưới nàng về. Nhưng khoa thi mùa xuân năm sau ta sẽ cố gắng, thi lấy thứ hạng tốt để nàng vẻ vang bước vào cửa.”

“Khò khò…”

Quan Chấn Khởi gục đầu xuống bàn ngủ thiếp đi.

Phù Cảnh Hy nhìn hắn, lắc đầu nói: “Miệng cũng khá kín đấy.”

Nói xong, hắn ngồi xuống giả vờ như sắp say, lớn tiếng gọi: “Mặc Nghiên, Mặc Nghiên, vào đây.”

Nghe tiếng gọi, Mặc Nghiên và Phương Cương cùng nhau vào phòng. Phương Cương nhìn thấy người đang gục trên bàn thì giật mình, nói: “Công t.ử, công t.ử ngươi sao vậy?”

Phù Cảnh Hy không để ý nói: “Uống nhiều hai ly, ngủ một giấc là khỏe.”

Nói xong, hắn cũng gục xuống ngủ.

Liên Vụ thấy Quan Chấn Khởi được dìu đi định lên giúp, kết quả bị Phương Cương quát: “Xin cô nương tự trọng.”

Nghe lời này, mắt cô nương Liên Vụ đẫm lệ: “Ta chỉ muốn giúp công t.ử một chút.”

“Nhị gia nhà ta không cần ngươi giúp.”

Chập tối Quan Chấn Khởi mới tỉnh lại, hắn xoa đầu nói: “Ta bị sao vậy?”

Phương Cương bưng một ly nước cho hắn, giải thích: “Nhị gia, người không nhớ sao, người say rượu là ta đón người từ quán ăn về. Công t.ử, người uống ly nước đi!”

Quan Chấn Khởi uống hai ngụm nước nói: “Phù Cảnh Hy đâu? Hắn có say không?”

“Say rồi, còn nói nhảm đầy miệng nữa!”

Nghe vậy, Quan Chấn Khởi không khỏi tò mò hỏi: “Hắn nói nhảm gì vậy?”

“Rõ ràng say đến mức đi không vững phải để Mặc Nghiên dìu, thế mà còn la hét nói mình không say, còn có thể uống thêm ba ly lớn nữa.” Phương Cương cười nói: “Phù công t.ử ngày thường luôn ra vẻ già dặn chững chạc, không ngờ say rượu lại như một đứa trẻ.”

Quan Chấn Khởi thầm nghĩ ngươi không biết còn nhiều lắm, nhưng hắn cũng không có ý định vạch trần Phù Cảnh Hy trước mặt Phương Cương: “Bưng cho ta một bát cháo.”

Nhìn bát cháo nấm hương đậu hũ được bưng lên, Quan Chấn Khởi nói: “Ngươi mang một ít qua cho Phù Cảnh Hy.”

Quan Chấn Khởi rất kỹ tính trong việc ăn mặc, tay nghề của đầu bếp này tự nhiên không tầm thường.

Phương Cương cười nói: “Ta đi ngay đây.”

Tiểu viện họ ở cách nơi Phù Cảnh Hy thuê không xa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 728: Chương 729: Quan Chấn Khởi (3) | MonkeyD