Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 3011: Màn Tỷ Thí Dưới Trăng, Hé Lộ Nguồn Cơn Oán Hận
Cập nhật lúc: 13/04/2026 07:32
Mộc Yến mấy năm nay vẫn luôn khổ luyện thương pháp, đã đạt được chân truyền của Quốc Công gia, Phúc Ca Nhi đứng bên cạnh nhìn không chớp mắt.
Nửa khắc sau, cậu nóng đến mức cởi bỏ áo khoác ngoài tiếp tục luyện. Từ khi quyết định gia nhập quân ngũ, mỗi ngày cậu dành một canh giờ đọc sách luyện chữ, thời gian còn lại đều dùng để luyện công. Sau khi vào quân doanh mỗi ngày đều phải huấn luyện, khiến thể phách của cậu được nâng cao rất nhiều.
Phúc Ca Nhi nhìn chằm chằm vào cánh tay và những thớ cơ bắp trên người cậu, lại nắn nắn thịt mềm trên cánh tay mình, cậu cảm thấy mình nên dành nhiều thời gian hơn cho việc luyện công.
Mộc Yến cảm nhận được ánh mắt nóng rực của cậu, cười híp mắt hỏi: "Ghen tị rồi?"
Phúc Ca Nhi gật đầu nói: "Đúng, rất ghen tị, nhưng ta sau này sẽ nỗ lực đuổi kịp đệ."
Vượt qua là không thể nào, tranh thủ đuổi kịp thôi!
Mộc Yến cười ha hả, nói: "Vậy thì huynh đừng hòng. Đệ ở trong quân mỗi ngày huấn luyện từ sáng đến tối, huynh cũng chỉ mỗi ngày ở nhà luyện tập chút đỉnh, sao có thể đuổi kịp đệ."
Phúc Ca Nhi nhìn bộ dạng đắc ý của cậu, không muốn tiếp tục chủ đề này với cậu nữa: "Bây giờ ta cũng nghỉ ngơi đủ rồi, chúng ta tiếp tục."
Mộc Yến ném trường thương trong tay đi, lấy lại kiếm gỗ nói: "Được thôi, hy vọng lần này huynh có thể kiên trì lâu hơn một chút."
Phúc Ca Nhi lại lắc đầu nói: "Đừng dùng kiếm gỗ, trực tiếp dùng kiếm thật."
"Được."
Lần này Mộc Yến không còn nương tay nữa, Phúc Ca Nhi mười hai chiêu đã bại trận.
Đặt kiếm xuống, Phúc Ca Nhi ngồi trên bậc thềm lau mồ hôi trán. Trong lòng hạ quyết tâm từ ngày mai phải bắt đầu dành nhiều thời gian luyện công, nếu không khoảng cách với Mộc Yến sẽ càng ngày càng lớn. Ngộ nhỡ tương lai một chiêu đã bại, thì quá mất mặt rồi.
Mộc Yến nhận lấy nước ừng ực uống không chút hình tượng, uống xong liền giao bình nước lại cho tùy tùng rồi hỏi: "Phúc ca, mấy tháng nay đệ vẫn luôn hối hận không đi Giang Nam cùng huynh. Nếu không thì ké chút hào quang của huynh, cũng có thể g.i.ế.c hai tên thủy tặc lập chút công nhỏ rồi."
Nếu người đi Giang Nam là cậu chứ không phải đại ca thì tốt biết bao, g.i.ế.c vài tên thủy tặc lập công rất nhanh sẽ được thăng chức, ngày nay thiên hạ thái bình người trong quân ngũ muốn thăng tiến tương đối khó khăn.
Nghe được lời này, Phúc Ca Nhi bật cười: "Đợi hai năm nữa đệ đi Phúc Châu, có khối cơ hội lập công."
Hải tặc là g.i.ế.c không hết, tuy nhiên bọn chúng bây giờ không dám đến gần cương vực Đại Minh, nhưng thỉnh thoảng vẫn cướp bóc tàu thuyền qua lại. Tuy nhiên những thương đội lớn như Viễn Hàng, thuyền viên của họ thân thủ đều cực tốt, đối đầu với hải tặc cũng là thắng nhiều thua ít.
Mộc Yến nghe vậy cười nói: "Đệ có dự định này. Chuyện này cũng đa tạ huynh, năm xưa dạy đệ bơi lội nếu không muốn đi Phúc Châu cũng không đi được rồi."
Phương Bắc ít nước, như trong Hỏa Khí Doanh người biết bơi đếm trên đầu ngón tay, nếu không biết bơi đi thủy quân cũng không thể hòa nhập được.
Phúc Ca Nhi nói: "Đó cũng là do đệ dũng cảm học hỏi, Mộc Thần ca thì không dám xuống nước."
Cậu là học bơi ở Phúc Châu, nhưng Mộc Yến lại học ở hồ nước nhà cậu. Mộc Yến không hứng thú với việc đọc sách, nhưng đối với những thứ khác lại rất có hứng thú. Lúc mới học uống rất nhiều nước nhưng cậu không lùi bước, hơn nữa còn trong vòng hai ngày đã học được bơi, bây giờ có thể nín thở dưới nước nửa phút.
Mộc Yến cười một cái, nói: "Thư dì đã nói kỹ đa bất áp thân. Huynh xem, đệ học được bơi lội lập tức có đất dụng võ ngay."
Lại trò chuyện một lúc Phúc Ca Nhi lấy đồng hồ ra xem rồi nói: "Trời không còn sớm nữa, chúng ta về thôi!"
Mộc Yến nhìn cậu, hỏi: "Phúc ca, sao đệ thấy huynh còn căng thẳng hơn cả ca đệ thế? Phúc ca, huynh có phải có chuyện gì không?"
Bọn họ ngày mai đi theo đón dâu, nếu Cao gia buông lời gây khó dễ thì giúp đỡ giải quyết là được, thật sự chẳng có gì phải căng thẳng, cho nên cậu cảm thấy hành vi của Phúc Ca Nhi có chút khác thường.
Phúc Ca Nhi dùng giọng nói chỉ hai người nghe thấy bảo: "Ta lo Mộc Thần ca sẽ đào hôn, cho nên muốn về sớm chút trông chừng huynh ấy. Nếu huynh ấy thực sự đào hôn, đến lúc đó dì Du chẳng phải gấp đến phát bệnh sao."
Sắc mặt Mộc Yến hơi trầm xuống, nhưng rất nhanh lại khôi phục: "Huynh nghe được từ đâu vậy?"
Phúc Ca Nhi nói: "Mộc Thần ca vì không cưới Cao gia cô nương mà làm loạn mấy lần, đột nhiên lại thỏa hiệp ta cứ cảm thấy không yên tâm. Có lẽ là ta nghĩ nhiều, nhưng để đề phòng vạn nhất chúng ta vẫn nên trông chừng huynh ấy thì hơn."
Thần sắc Mộc Yến dịu đi đôi chút, nói: "Phúc ca, đại ca đệ không có cái gan đó đâu, nếu dám đào hôn bà cố ngoại và ông ngoại đệ sẽ đ.á.n.h gãy chân huynh ấy."
Phúc Ca Nhi lắc đầu nói: "Huynh ấy chán ghét Cao gia cô nương như vậy, nhỡ đâu đầu óc nóng lên liền đào hôn thì sao? Đến lúc đó đ.á.n.h c.h.ế.t huynh ấy cũng không vãn hồi được thể diện của phủ Quận chúa và Cao cô nương."
Mộc Yến nghĩ đến những chuyện Mộc Thần làm, gật đầu nói: "Vậy tối nay đệ cũng ở lại viện huynh ấy. A Phúc ca, cảm ơn huynh nhé!"
Phúc Ca đều biết lo nghĩ cho tâm trạng của mẹ cậu, nhưng đại ca lại... Cậu đều không muốn nghĩ đến những chuyện này, cứ nghĩ là bốc hỏa.
"Khách khí với ta làm gì? Chúng ta là anh em mà."
Mộc Yến nhẹ nhàng đ.ấ.m vào vai cậu, cười nói: "Huynh nói đúng, chúng ta là anh em khách khí thì xa lạ quá."
Tuy ở quân doanh cũng kết giao không ít bạn bè, nhưng tình cảm giữa cậu và Phúc Ca Nhi không phải những người bạn đó có thể so sánh được.
Phúc Ca Nhi nghĩ một chút, vẫn đem chuyện đè nén trong lòng hỏi cậu: "Mộc Yến, lúc xuống Giang Nam ta cảm giác Mộc Thần ca rất bài xích ta, lúc đó ta còn tưởng mình nghĩ nhiều. Về kinh rồi ta mới phát hiện, hai năm nay Mộc Thần ca chỉ dịp Tết mới đến nhà ta, ngày thường đều không tới cửa."
Đây không phải là bài xích cậu, mà là bài xích cả nhà bọn họ. Nhưng cậu đã hỏi Yểu Yểu, Yểu Yểu nói chưa từng đắc tội huynh ấy. Còn về phần cha mẹ bận rộn như vậy cũng không thể đi quản chuyện của huynh ấy, cho nên chuyện này khiến Phúc Ca Nhi rất khó hiểu.
Sắc mặt Mộc Yến trong nháy mắt liền thay đổi.
Phúc Ca Nhi vốn dĩ chỉ thăm dò hỏi một câu, nhìn phản ứng của cậu liền biết không hỏi sai người: "Đệ biết nguyên nhân?"
Mộc Yến nói: "Phúc ca, đệ cũng chỉ là suy đoán."
"Nói suy đoán của đệ cho ta nghe xem, cũng để ta biết rốt cuộc là chuyện gì."
Mộc Yến biết nếu không nói sẽ ảnh hưởng đến giao tình hai người, thở dài một hơi nói: "Ca đệ thích cô nương nhà họ Dương..."
Thấy cậu không nói nữa, Phúc Ca Nhi hỏi: "Sao không nói nữa, còn nữa thì sao?"
Thích Dương Giai Ngưng thì nhiều lắm, cũng chẳng thiếu một mình Mộc Thần, cậu không cảm thấy hai chuyện này có liên quan gì.
Mộc Yến nói: "Dượng và Dương gia là đối thủ một mất một còn, mà hai nhà chúng ta lại thân thiết như vậy. Cho nên ca đệ biết chuyện của huynh ấy và Dương Giai Ngưng không thành được, cũng vì thế vẫn luôn giấu giếm không nói cho mẹ đệ biết."
Đến đây Phúc Ca Nhi còn gì không hiểu, sắc mặt cậu không tốt nói: "Cho nên huynh ấy liền giận lây sang cả nhà ta?"
Mộc Yến giúp Mộc Thần nói đỡ: "Không có, ca đệ đối với Thư dì và dượng vẫn luôn rất tôn kính. Huynh ấy chỉ là quá đau lòng, đau lòng đến mức không muốn đối mặt."
Phúc Ca Nhi nói: "Đệ không cần biện bạch cho huynh ấy nữa."
Mộc Yến nói: "Phúc ca, những cái này đều là đệ nói hươu nói vượn huynh đừng coi là thật."
"Có phải thật hay không trong lòng ta tự có số. Chuyện này dừng ở đây sau này đừng nhắc lại nữa, cũng đừng để người thứ ba biết được, nếu không Thư dì và mẹ ta đều sẽ đau lòng."
Mẹ cậu đối với Mộc Thần thân thiết như vậy, nếu biết Mộc Thần vì yêu mà không được giận cá c.h.é.m thớt lên bà chắc chắn sẽ buồn lòng. Haizz, cũng do cậu hai năm trước bận rộn ôn thi nên lơ là nhiều chuyện, nếu không đã sớm phát hiện sự khác thường của Mộc Thần.
Tâm trạng Mộc Yến nặng nề gật đầu một cái.
