Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2971: Ngoại Truyện Yểu Yểu (246)
Cập nhật lúc: 13/04/2026 06:59
Phù Trình hai nhà qua lễ hôn sự định xuống, cộng thêm Trình Mẫn Quân lại bị đưa đi gia miếu, sóng gió lần này của Trình gia rất nhanh liền bình ổn lại.
Hôn sự của Phúc ca nhi định xuống, liền đến phiên Yểu Yểu cùng Vân Trinh. Chuyện này cũng là trưng cầu sự đồng ý của Dịch An cùng Hoàng đế, bằng không mà nói lấy thân phận của Vân Trinh hắn khẳng định ở phía trước.
Lúc Nạp cát, Vân Trinh mang theo một đôi ngỗng trời tới cửa.
Thanh Thư biết được việc này, trên dưới đ.á.n.h giá Vân Trinh một chút hỏi: "Ngỗng trời này là chủ ý của con, hay là Yểu Yểu đề xuất?"
Vân Trinh cười nói: "Là con tự mình muốn cho Yểu Yểu một cái thể diện. Dì nhỏ, Dịch Chú có hỗ trợ, nhưng ngỗng trời là con b.ắ.n xuống."
Thanh Thư gật gật đầu sau đó hỏi: "Hoàng thượng hiện tại thế nào, đỡ hơn chút nào chưa?"
Tâm tình Vân Trinh rất tốt, trong lời nói cũng mang theo ý cười: "Tốt hơn nhiều rồi, đã có thể xuống giường, hôm qua còn triệu dượng nhỏ qua nói chuyện một hồi lâu."
"Vậy là tốt rồi."
Phù Cảnh Hi bởi vì lâm thời có việc, hôm nay đều không thể trở về.
Vân Trinh do dự một chút nói: "Dì nhỏ, con có thể đi tìm Yểu Yểu tỷ không?"
Ở Phù gia không có cái quy củ c.h.ế.t tiệt nam nữ chưa lập gia đình trước khi cưới không được gặp mặt, nàng cười nói: "Đi đi! Lần trước tứ hôn con không tới Yểu Yểu liền rất thất vọng, lần này nhìn thấy con khẳng định cao hứng."
Đến viện của Yểu Yểu phát hiện không có ai, hỏi nha hoàn mới biết đi hoa viên câu cá. Chuyển đường đi hoa viên, liền nhìn thấy Yểu Yểu xách một con cá diếc nặng hai cân lên.
Nhìn thấy hắn, Yểu Yểu cười nói: "Chàng có lộc ăn rồi, giữa trưa chúng ta ăn cá diếc kho tàu."
Vốn dĩ Vân Trinh rất khẩn trương, nhưng nhìn thấy thái độ tùy ý như vậy của Yểu Yểu không khỏi cũng thả lỏng lại: "Lại câu hai con nữa, một con kho tàu, một con hấp, một con làm cá dưa chua."
Yểu Yểu hứng thú bừng bừng ngồi xuống tiếp tục câu.
Vân Trinh liền ngồi ở bên cạnh, thỉnh thoảng trộm liếc Yểu Yểu một cái.
Yểu Yểu tức giận nói: "Chàng làm gì vậy? Chàng như vậy làm ta không cách nào an tâm câu cá?"
Vân Trinh cười nói: "Yểu Yểu tỷ, tỷ thật xinh đẹp."
Mặt Yểu Yểu nháy mắt liền đỏ, có điều thua người không thua trận, nàng cố ý hừ lạnh một tiếng nói: "Miệng lưỡi trơn tru, chàng học mấy cái này với ai?"
Vân Trinh rất nghiêm túc nói: "Ta nói đều là lời nói thật. Yểu Yểu tỷ, tỷ là cô nương xinh đẹp nhất trên đời này."
Kỳ thật cung nữ cùng nữ quan cũng có rất nhiều người lớn lên rất xinh đẹp, ngẫu nhiên còn có con gái đại thần tướng mạo xuất chúng nhập cung, hoàn phì yến sấu các loại hình đều có, nhưng hắn cảm thấy không một ai so được với Yểu Yểu. Không chỉ là tướng mạo, cỗ sức sống trên người Phù Dao cũng là thứ các nàng không có.
Yểu Yểu quay đầu hỏi: "Vậy Dương Giai Ngưng thì sao? Chàng cảm thấy ta so với nàng ta thế nào?"
"Cái này còn phải so, khẳng định là Yểu Yểu tỷ xinh đẹp rồi."
Lời này làm Yểu Yểu rất hài lòng, có điều nàng vẫn nói: "Nhưng Dương Giai Ngưng là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, người thích nàng ta có thể xếp hàng từ cửa cung đến cửa thành phía đông rồi, ngay cả Mộc Thần ca đều thích nàng ta."
Trái lại nàng thì chỉ có Vân Trinh cùng Quách Quang Niên thích, so sánh một chút liền có chút thê t.h.ả.m. Có điều nhiều người thích như vậy cũng không có tác dụng gì, nàng cũng không rối rắm.
Vân Trinh lắc đầu nói: "Người khác nghĩ như thế nào đó là chuyện của người khác, ta cảm thấy nàng ta không đẹp. Nhất ngôn nhất hành cứ phảng phất dùng thước đo ra vậy, không thú vị."
Dương Giai Ngưng tướng mạo xác thật bất phàm, ngôn hành cử chỉ cũng không thể bắt bẻ nói là điển phạm của đại gia khuê tú cũng không quá đáng. Người khác có lẽ cảm thấy đây là quý nữ chân chính, nhưng Vân Trinh lại cảm thấy giống như một bức tượng có linh hồn. Không giống Yểu Yểu, cao hứng liền cười ha ha tức giận liền trực tiếp mở miệng mắng, vô cùng tươi sống.
Yểu Yểu cười, nói: "Đây mới là dáng vẻ quý nữ nên có, không giống ta, hoang dã thật sự."
Vân Trinh cười nói: "Tự mình sống vui vẻ là được, quản người khác nói như thế nào."
Hai người chàng một câu ta một câu trò chuyện vui vẻ.
Dịch Chú ở nơi xa nghe được tiếng cười vui sướng này, thần tình trên mặt cũng nhu hòa không ít. Đại hoàng t.ử ở bên ngoài đều bản mặt làm người ta nhìn không ra tâm tư, chỉ có ở trước mặt Phù cô nương mới có thể mở rộng cửa lòng.
Lúc hai người về chủ viện ăn cơm trưa, Yểu Yểu mới biết Thanh Loan mang theo ba tỷ đệ Thiên Huệ tới. Lệnh điều động vào ngày thứ ba của tiệc rượu đã xuống, đây chính là chỗ tốt của việc trong triều có người. Đàm Kinh Nghiệp sau khi có lệnh điều động bàn giao xong với người ta liền đi, mà Thanh Loan phải sắp xếp tốt việc trong nhà rồi mới đi.
Nhìn Yểu Yểu cùng Vân Trinh hai người một trước một sau tiến vào, Thanh Loan nhịn không được nhíu mày. Có điều thấy Thanh Thư đầy mặt tươi cười, nàng cũng không nói cái gì khó nghe.
Đợi hai đứa nhỏ hành lễ với Thanh Loan xong, Thanh Thư hướng về phía Vân Trinh cười nói: "Sắc trời cũng không còn sớm, mau về cung đi!"
Nếu là không có cả nhà Thanh Loan, Vân Trinh tự nhiên muốn ở lại dùng cơm trưa, nhưng hiện tại Thanh Loan ở chỗ này vạn nhất nàng nói cái gì khó nghe bữa cơm này liền không nuốt trôi được.
Vân Trinh đáp một tiếng liền đi về.
Bởi vì là Thanh Thư lên tiếng Yểu Yểu cũng không có phản đối nhưng trong lòng không thoải mái, cho nên đợi ăn qua cơm trưa nàng liền hỏi: "Dì, người khi nào đi đất Thục a?"
Đợi đi đất Thục mấy năm nội là sẽ không gặp được, nghĩ đến đây tâm tình nàng lại tốt hơn một chút.
Thanh Loan nói: "Đã đều an trí xong rồi, hai ngày nữa sẽ khởi hành. Yểu Yểu, con tuy rằng cùng Đại hoàng t.ử đính hôn..."
Không đợi nàng đem nói cho hết lời, Thiên Huệ đột nhiên kịch liệt ho khan.
Thanh Loan hoảng sợ, lôi kéo tay Thiên Huệ nói: "Làm sao vậy? Bị sặc sao?"
Ho xong, Thiên Huệ nhận lấy nước nha hoàn bưng tới gật đầu nói: "Là bị sặc."
Yểu Yểu có chút kinh ngạc nhìn thoáng qua Thiên Huệ, từ chuyện lần đó nàng liền không còn lén lút tiếp xúc với Thiên Huệ nữa, nhiều nhất chỉ chào hỏi một cái lời nói cũng chưa nói mấy câu. Không nghĩ tới vài năm không gặp tiến bộ nhiều như vậy.
Thanh Thư hướng về phía Yểu Yểu nói: "Con chữ lớn hôm qua đều chưa luyện, về phòng luyện chữ đi."
Yểu Yểu đáp ứng sau đó hành lễ với Thanh Loan liền lui xuống. Trong lòng đối với Thanh Loan có bất mãn nữa thì đó cũng là trưởng bối, cùng nàng xung đột chịu thiệt là chính mình.
Đi ra khỏi viện liền bị gọi lại, Thiên Huệ bước nhanh đi lên nói: "Biểu tỷ..."
"Có chuyện gì không?"
Thiên Huệ nhẹ giọng nói: "Muội có một số lời muốn nói với tỷ."
Mang theo nàng đi về phía trước một đoạn đường, đến một chỗ yên tĩnh nói: "Nói đi!"
Thiên Huệ khom nửa người với Yểu Yểu, vẻ mặt tự trách nói: "Biểu tỷ, xin lỗi, muội lúc trước không nên ôm ý niệm ác độc như vậy."
Hiện tại hồi tưởng lại chuyện khi đó nàng đều không thể tin được đó là chính mình, sao lại ngu xuẩn như vậy, người khác châm ngòi hai câu liền nổi lên tâm tư ác độc như thế. Cho dù biểu tỷ thật sự c.h.ế.t di mẫu cũng không có khả năng đối với nàng nhìn với con mắt khác, bởi vì đối với di mẫu mà nói Yểu Yểu tỷ là ai cũng không thay thế được.
Yểu Yểu không nghĩ tới nàng sẽ chủ động nhắc tới việc này: "Qua lâu như vậy còn nhắc tới nó làm gì?"
Thiên Huệ rất xấu hổ nói: "Muội sau khi trở về liền muốn xin lỗi tỷ, nhưng luôn không lấy hết dũng khí. Biểu tỷ, thật sự xin lỗi."
Yểu Yểu cười nói: "Ta chưa từng trách muội."
Thiên Huệ ngẩn người.
Yểu Yểu nói: "Ta thật chưa từng trách muội, muội lúc ấy sẽ nổi lên tâm tư như vậy vấn đề chủ yếu ở dì nhỏ. Cũng may muội đã nghĩ thông suốt không hề bị dì nhỏ ảnh hưởng, bằng không tương lai muội đáng lo."
Hốc mắt Thiên Huệ lập tức đỏ lên: "Biểu tỷ, cảm ơn tỷ."
Yểu Yểu lắc đầu nói: "Muốn cảm ơn thì cảm ơn mẹ ta đi! Mẹ ta sợ muội bị dì nhỏ ảnh hưởng cố ý mời giáo dưỡng ma ma cho muội, hiện tại xem ra muội không phụ một phen tâm huyết của người, rất tốt."
Thiên Huệ nghĩ trước kia còn trách cứ qua Thanh Thư, nước mắt hối hận không khỏi rơi xuống.
