Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2700: Thâm Ý Của Đế Vương, Chị Em Mua Sắm

Cập nhật lúc: 13/04/2026 00:24

Thanh Thư trước tiên cùng Tiểu Du đến Đắc Nguyệt Lâu ăn cơm, sau đó lại bị kéo đến Trân Bảo Các mua trang sức, vì tâm trạng tốt nên Thanh Thư lần này cũng chọn bốn món trang sức.

Nàng sở dĩ rất ít mua trang sức là vì mỗi lần trong cung có kiểu trang sức mới ra, nàng và Yểu Yểu đều được chia một hai bộ. Mà nàng làm quan mặc quan phục cực ít khi đeo trang sức, trang sức được ban thưởng đều cất đến bám bụi.

Tiểu Du chọn một đôi trâm hình quạt bằng pha lê nói: "Trẻ con đeo cái này đẹp, lần trước đến không thấy cái nào đẹp, đôi này vừa hay mua tặng cho Yểu Yểu."

Thanh Thư cười nói: "Cậu tính xem mấy năm nay cậu đã mua cho con bé bao nhiêu trang sức rồi?"

Tiểu Du hất cằm, nói: "Mua cho con gái nuôi của tớ, tớ vui lòng. Đâu như cậu, không mua trang sức còn có thể nói là quá nhỏ, đằng này đồ chơi cũng không mua thì quá keo kiệt rồi."

Yểu Yểu đã than khổ với Tiểu Du mấy lần, lần này hiếm khi bắt được cơ hội đương nhiên phải nói cho ra nhẽ.

Thanh Thư cạn lời, nói: "Mỗi năm mua mấy thứ đồ chơi đó tốn cả ngàn lượng bạc, khắp cái Kinh thành này cậu tìm cho tớ xem có được mấy người?"

Chỉ có năm đầu tiên Thanh Thư không kiểm soát, Phù Cảnh Hi đã mua cho con bé hơn ba ngàn lượng đồ chơi. Đương nhiên, nhà họ mua nổi, nhưng Thanh Thư lại không muốn nuôi dưỡng thói quen tiêu xài hoang phí cho Yểu Yểu.

Tiểu Du ghét bỏ nói: "Mấy ngàn lượng bạc tính là gì. Cũng tại tớ không có con gái, tớ mà có con gái thì tiền kiếm được đều tiêu hết lên người con bé tớ cũng vui lòng."

Thanh Thư cũng không tranh cãi với nàng ấy, chỉ cười nói: "Biết cậu hào phóng rồi, đợi sau này cậu có cháu gái thì cứ nuôi như vậy đi! Đợi nuôi ra một vị chủ nhân vung tiền như rác đến lúc đó có cậu đau đầu."

Lúc thanh toán không những được giảm giá tốt nhất, chưởng quầy còn tặng Tiểu Du một cây trâm bướm bạc mạ vàng khảm châu báu. Cây trâm bướm này tạo hình sinh động, công nghệ tinh xảo, con bướm được điêu khắc như đang nhảy múa.

Tiểu Du a một tiếng, cười híp mắt nói: "Từ chưởng quầy, cây trâm này cũng phải cả trăm lượng bạc, lần này sao lại hào phóng như vậy?"

Từ chưởng quầy cười híp mắt nói: "Quận chúa là khách quen của chúng tôi, tặng một cây trâm cũng là chút lòng thành nhỏ của lão hủ."

Mắt Tiểu Du đảo một vòng, chỉ vào một đôi thoa bạc pháp lam khảm tơ bày trên quầy nói: "Từ chưởng quầy, đôi thoa bạc này tôi cũng rất thích, tặng luôn đi!"

Chưởng quầy rất sảng khoái lấy ra tặng cho Tiểu Du.

Thấy Tiểu Du còn muốn nói nữa, Thanh Thư kéo nàng ấy một cái nói: "Tớ còn có việc, chúng ta về sớm một chút."

Tặng Tiểu Du nhiều đồ như vậy, Thanh Thư đương nhiên sẽ không bị bỏ rơi. Từ chưởng quầy tặng Thanh Thư một đôi trâm cài tóc nhỏ hình hoa cỏ bằng bạc xoắn tơ, vì là bạc nên Thanh Thư cũng nhận.

Trả tiền xong hai người lên xe ngựa, sau khi ngồi xuống Tiểu Du cười híp mắt đưa hai món đồ cho Thanh Thư nói: "Thanh Thư, đây là của cậu."

"Đây là hàng tặng cho cậu, cậu đưa tớ làm gì."

Trong lòng Tiểu Du sáng như gương, nói: "Nếu không phải biết Phù Cảnh Hi làm Thủ phụ thì cái lão Từ chưởng quầy vắt cổ chày ra nước kia sao có thể tặng nhiều đồ như vậy. Ông ta ấy à, đây là mượn hoa hiến phật."

Thanh Thư liếc nàng ấy một cái, nói: "Cậu vừa rồi cố ý nói chuyện Cảnh Hi thăng quan ra, mục đích là để Từ chưởng quầy xuất huyết?"

Tiểu Du hí hửng nói: "Đương nhiên rồi. Tớ mỗi năm mua bao nhiêu đồ ở chỗ ông ta, nhưng lần nào cũng keo kiệt bủn xỉn chỉ tặng chút đồ vặt vãnh. Hiếm khi có cơ hội này để ông ta đại xuất huyết tớ sao có thể bỏ qua chứ! Cầm lấy đi, đây là tặng cho tớ, không tính là cậu nhận hối lộ."

Thực ra Tiểu Du mua đồ nhiều nhưng được giảm giá cũng cao, cho nên Từ chưởng quầy sẽ không tặng đồ giá trị đắt đỏ cho nàng ấy nữa.

Thanh Thư lắc đầu nói: "Tớ và Yểu Yểu đều không dùng đến, cậu tự mình giữ đi."

Tiểu Du đặt cái hộp xuống bên cạnh nàng, nói: "Không dùng đến thì mang đi tặng người khác. Tớ nhớ Thanh Loan cũng không nỡ mua trang sức, cây trâm bướm này kiểu dáng mới lạ, bảo đảm muội ấy thích."

Như cây trâm bướm này tuy là bạc mạ vàng nhưng vì khảm châu báu nên cũng đáng giá cả trăm lượng bạc, tặng cho Thanh Loan cũng không keo kiệt.

Thanh Thư không lay chuyển được nàng ấy, đành nhận lấy đồ.

Đi được một lúc, Tiểu Du liền cho xe ngựa dừng lại.

Thanh Thư vén rèm nhìn ra bên ngoài, nói: "Cậu xuống ở đây làm gì? Muốn đi Hầu phủ đón Mộc Yến sao?"

Tiểu Du cười híp mắt nói: "Không phải, tớ muốn đi thăm tổ mẫu một chút, thuận tiện báo tin tốt này cho mẹ và chị dâu tớ."

"Vậy được, cậu đi đi!"

Thanh Thư về đến nhà liền đi tìm Phúc ca nhi. Lúc này Phúc ca nhi vẫn chưa tan học, Thanh Thư đi đến trước cửa sổ liền nhìn thấy cậu bé và Vân Trinh đang chăm chú nghe giảng.

Nhắc đến thì Thanh Thư thực sự cảm thấy Vân Trinh tính kiên nhẫn rất tốt. Cậu bé không cần thi khoa cử vốn có thể không nghe những bài học này, nhưng cậu bé lại không nói với Thanh Thư một câu nào vẫn nghiêm túc nghe giảng. Cũng nhờ ảnh hưởng của cậu bé, Mộc Yến dù không thích cũng ngoan ngoãn ngồi trong lớp học.

Đang định đi thì bị Cù tiên sinh nhìn thấy, ông bước ra hỏi: "Phu nhân, có việc gì sao?"

Thanh Thư cười nói: "Không có việc gì. Chỉ là Cảnh Hi được Hoàng thượng Hoàng hậu bổ nhiệm làm Thủ phụ, ta muốn báo tin vui này cho Phúc nhi và Trinh nhi."

Nếu không có những lời hôm qua của Dịch An thì Thanh Thư sẽ không vui mừng như bây giờ, đồ vật mất đi tìm lại được mới càng khiến người ta cảm thấy trân quý.

Cù tiên sinh cười nói: "Đây quả thực là một chuyện đại hỷ. Phu nhân yên tâm, đợi chúng tan học tôi sẽ nói cho chúng biết."

Thanh Thư gật đầu rồi rời đi.

Trở về viện Thanh Thư m.ô.n.g còn chưa ngồi nóng chỗ thì Phù Cảnh Hi đã về, nàng đón lấy nắm tay chàng nói: "Hôm nay sao về sớm vậy?"

"Biết trong lòng nàng có nhiều thắc mắc, nên về sớm giải đáp nghi hoặc cho nàng."

Thanh Thư quả thực có một số thắc mắc, nàng hỏi: "Hoàng hậu nương nương hôm qua nói Hoàng thượng muốn bổ nhiệm Quách Ái làm Tướng, tại sao hôm nay lại thay đổi rồi?"

"Là Hoàng hậu thuyết phục Hoàng thượng khiến ngài ấy thay đổi chủ ý."

Thanh Thư cười híp mắt nói: "Quả nhiên đúng như thiếp dự đoán."

Phù Cảnh Hi cười một cái. Hôm qua chỉ mải an ủi Thanh Thư không có thời gian suy nghĩ kỹ, sau đó ngẫm nghĩ lại liền hiểu được thâm ý trong đó.

"Sao nàng không nói gì nữa?"

Phù Cảnh Hi nói: "Thực ra Hoàng thượng không hề nhắm trúng Quách Ái, nói như vậy là cố ý để chúng ta hiểu lầm."...

Thanh Thư vẻ mặt nghi hoặc hỏi: "Lời này của chàng là ý gì?"

Phù Cảnh Hi nói: "Nội các hiện tại lấy ta làm đầu, hơn nữa gần một nửa công việc đều dồn lên đầu ta, thật sự bổ nhiệm Quách Ái làm Tướng thì đặt ta ở chỗ nào?"

"Bọn họ có thể không quan tâm đến thể diện của ta, nhưng Đế Hậu đều muốn xóa bỏ tệ nạn của triều đình. Nếu ta tức giận buông gánh không làm nữa thì rất nhiều việc sẽ phải gác lại, cải cách sẽ chỉ là một câu nói suông."

Hoàng đế tại sao lại kiêng kỵ chàng, chính là vì sức ảnh hưởng của chàng trong triều ngày càng lớn. Cũng may hai năm nay chàng thu liễm lại, nếu không thế lực còn lớn hơn bây giờ.

Thanh Thư nghĩ lại thấy cũng đúng, nàng cười khổ một tiếng nói: "Nếu không có chàng che chở, với cái đầu óc này của thiếp sợ là không quá hai ngày đã bị người ta lôi xuống đài rồi."

"Chính vì trong lòng nàng không có nhiều toan tính vòng vo, nên Hoàng thượng mới yên tâm. Lần này không chỉ là một sự thăm dò của Hoàng thượng đối với chúng ta, mà còn là để Hoàng hậu thi ân cho chúng ta."

Thanh Thư lần này hoàn toàn hiểu ra, rất bất đắc dĩ nói: "Thái y nói ngài ấy phải tĩnh dưỡng nhiều, cứ đa sầu đa cảm thế này thì sức khỏe sao dưỡng tốt được?"

Phù Cảnh Hi cảm thấy sức khỏe Hoàng đế cứ kém một chút thì tốt hơn, nếu không thỉnh thoảng lại náo loạn một trận thế này chàng còn làm sao yên tâm làm việc được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2687: Chương 2700: Thâm Ý Của Đế Vương, Chị Em Mua Sắm | MonkeyD