Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2552: Kim Khẩu Ngọc Ngôn

Cập nhật lúc: 12/04/2026 23:29

Ba người tán gẫu chuyện nhà đang vui vẻ, Trang Băng ở bên ngoài nói: "Hoàng hậu nương nương, Vương T.ử Tùng đại nhân cầu kiến, nói có việc quan trọng bẩm báo."

Dịch An có chút bất lực, muốn trò chuyện cho đàng hoàng cũng không được.

Thanh Thư cười một cái, ở vào vị trí này chắc chắn không được tự do như trước kia nữa: "Chính sự quan trọng, cậu mau đi làm việc đi, tớ và Tiểu Du đi xem hai đứa nhỏ."

Dịch An để Mặc Tuyết đưa hai người qua đó.

Hai người đến tẩm cung mới biết Hoàng đế đưa mấy đứa nhỏ đến Ngự hoa viên rồi. Hôm nay trời râm mát, tâm trạng Hoàng đế không tệ nên đưa chúng ra ngoài chơi đùa.

Vào Ngự hoa viên không bao lâu hai người liền nghe thấy tiếng cười sảng khoái của bọn trẻ, trong đó giọng của Yểu Yểu đặc biệt vang dội. Tiểu Du hạ thấp giọng nói: "Đứa bé này lại chẳng sợ Hoàng thượng chút nào? Mộc Thần và Mộc Côn gặp Hoàng thượng, cứ như chuột gặp mèo vậy."

Thanh Thư cười khẽ nói: "Cậu cũng không phải không biết con bé này to gan lớn mật, ai cũng không sợ."

Phúc ca nhi cũng khá sợ Hoàng thượng, tuy không biết có giống Mộc Thần bọn họ không, nhưng gặp Hoàng đế là quy quy củ củ nửa chữ cũng không dám nói nhiều. Yểu Yểu thì không có nỗi lo này, gặp Hoàng đế cũng như gặp vợ chồng nàng.

"Gan lớn tốt, trường hợp nào cũng không sợ. Giống như Mộc Thần, mấy hôm trước phủ Quốc công tổ chức tiệc bảo nó giúp tiếp đãi khách khứa thì không chịu, nhát gan."

Thanh Thư nói: "Càng nhát càng phải bắt nó đi, đi nhiều lần là không sợ nữa."

"Ừ, tổ mẫu và mẹ tớ cũng nói như vậy."

Ở nơi cách Hoàng đế không xa hai người đứng lại, đợi Mặc Tuyết đi bẩm báo.

Hoàng đế biết là các nàng rất nhanh đã triệu hai người qua.

Vào trong đình hai người hành đại lễ, đợi khi đứng dậy Thanh Thư liếc nhìn Hoàng đế, thấy sắc mặt ngài vẫn có chút tái nhợt. Haizz, quả đúng như Trương ngự y nói bị tổn thương căn cơ chỉ có thể tĩnh dưỡng mãi thôi.

Hoàng đế cười nói: "Về rồi à."

Thanh Thư cung kính nói: "Vâng, trưa hôm qua mới đến ạ."

"Không cần câu nệ như vậy, ngồi đi!"

Hai người ngồi xuống, Hoàng đế cười nói: "Lúc khanh bị bệnh Phù Cảnh Hi muốn đi huyện Thái Phong chăm sóc khanh, vì công vụ bận rộn Nội các không thể rời xa hắn, Hoàng hậu vì chuyện này rất áy náy."

Mặc dù ngài biết Thanh Thư sẽ không vì chuyện này mà trách tội Dịch An, nhưng vẫn đặc biệt giải thích một chút.

Thanh Thư có chút bất ngờ, chuyện này vừa nãy Dịch An đều không nhắc đến: "Làm phiền Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương bận tâm rồi. Thần lúc đó là mệt quá mới bệnh, uống hai thang t.h.u.ố.c là khỏi rồi."

Ừ một tiếng, Hoàng đế nói: "Hiện tại các nha môn đều rất bận, các quan viên Hộ bộ lại càng làm việc liên tục không nghỉ, khanh nghỉ ngơi vài ngày rồi quay lại làm việc đi!"

Thanh Thư ngẩn ra.

Tiểu Du nhắc nhở: "Hoàng thượng, Thanh Thư vẫn đang trong kỳ tang."

Hoàng đế lộ ra nụ cười ôn hòa: "Cái này Trẫm tự nhiên biết. Chỉ là tình huống đặc biệt đối đãi đặc biệt, Hộ bộ hiện tại đặc biệt thiếu người, mấy hôm trước Lỗ lão đầu còn oán thán với Hoàng hậu nương nương một trận."

Quân lương, lương thảo, d.ư.ợ.c liệu các loại chi tiêu đều cần Hộ bộ cấp tiền, thời gian này quan viên Hộ bộ làm việc ngày đêm. Vốn đã rất bận, mà Thanh Thư còn không thể đi làm, đồng nghĩa với việc khối lượng công việc của nàng đều chia cho người khác. Lỗ Thượng thư sở dĩ oán thán với Hoàng hậu, là vì theo quy tắc vị trí này của Thanh Thư phải nhường lại cho người khác.

Thanh Thư nghe vậy nửa điểm do dự cũng không có, trực tiếp nói: "Hoàng thượng, đợi thần sắp xếp xong việc trong nhà sẽ về nha môn."

"Khoảng bao nhiêu ngày?"

Thanh Thư suy nghĩ một chút, nói: "Năm ngày."

Hoàng đế gật đầu nói: "Khanh cũng không cần có lo lắng, đây là ý của ta không ai dám làm càn đâu."

Thanh Thư cười nói: "Thần biết. Hoàng thượng, thần muốn đi xem Chiêu nhi và Du nhi bọn chúng."

"Các khanh đi đi!"

Lúc nhìn thấy hai đứa trẻ Thanh Thư rất kinh ngạc, lúc nàng đi hai đứa vẫn chỉ biết bò, nhưng bây giờ lại đi đứng vững vàng. Phải nói là, trẻ con đúng là lớn nhanh như thổi.

Nửa năm không gặp, hai đứa trẻ đã không nhận ra nàng nữa.

Yểu Yểu ngồi xổm xuống nói: "Chiêu nhi, Du nhi, đây là dì nhỏ của các em, cũng là mẹ của chị."

Chiêu nhi nhìn Thanh Thư, đôi mắt to tròn đầy vẻ nghi hoặc, không hiểu dì nhỏ là sinh vật gì. Còn Vân Du, nhìn Thanh Thư một cái lại ném quả cầu màu sắc trong tay đi, sau đó lắc lư cái thân nhỏ chạy đi đuổi theo bóng.

Thanh Thư chơi cầu cùng hai đứa trẻ.

Hoàng đế ngồi trong đình nhìn, trong mắt có chút cô đơn và tiếc nuối. Ngài tuy có thể đưa bọn trẻ đến hoa viên chơi, nhưng cũng chỉ có thể ngồi nhìn như bây giờ, chứ không thể cùng chúng chơi bóng hay các trò chơi khác.

Tuy nhiên ngài rất nhanh đã đè nén sự mất mát này xuống. Ngài bây giờ chỉ hy vọng có thể nhìn thấy bọn trẻ trưởng thành nên người, nhiều hơn nữa thì không cưỡng cầu.

Chơi khoảng nửa canh giờ, Thanh Thư thấy hai đứa trẻ đều ra mồ hôi nói: "Về thôi! Ra mồ hôi mà gặp gió dễ bị cảm lạnh."

Hoàng đế tự nhiên sẽ không có dị nghị.

Sau khi đưa bọn trẻ về, Thanh Thư liền cùng Tiểu Du đưa hai đứa con xuất cung.

Tiểu Du và Thanh Thư ngồi cùng một xe ngựa, lên xe nàng ấy hạ thấp giọng nói: "Cậu bây giờ đang chịu tang sao có thể về nha môn làm việc chứ? Đây không phải là cho Ngự sử cơ hội đàn hặc cậu sao."

Thanh Thư nhìn nàng ấy, nghiêm túc nói: "Tiểu Du, kim khẩu ngọc ngôn, lời của Hoàng thượng chính là thánh chỉ. Cậu cảm thấy tớ có thể kháng chỉ không tuân sao."

"Không phải..."

Thanh Thư cắt ngang lời nàng ấy, nói: "Tiểu Du, mặc dù bây giờ là Dịch An chấp chính triều chính quân vụ, nhưng uy tín của ngài ấy trong triều là thứ Dịch An không thể so sánh được. Hơn nữa quan viên bên dưới hơn một nửa đều là do Hoàng đế đề bạt lên, lời của ngài ấy có tác dụng hơn Dịch An nhiều."

Có câu nói rất hay, con hổ dù có bệnh thì vẫn là con hổ.

Sắc mặt Tiểu Du thay đổi. Vì Hoàng đế không quản việc nữa, tuy lúc diện thánh vẫn theo thói quen trong lòng sợ hãi, nhưng quả thực không còn kính sợ như trước kia nữa.

Thanh Thư nói: "Hoàng thượng mười mấy năm nay dốc lòng cai trị, uy vọng trong triều cũng như dân gian rất cao, có ngài ấy ở đó người bên dưới sẽ không dám có dị động."

Cũng vì sự ủng hộ của Hoàng đế mà Dịch An chấp chính mới có thể thuận lợi như vậy, văn võ đại thần một câu phản bác cũng không dám nói.

Tiểu Du hiểu ý của nàng, nói: "Cậu yên tâm, tớ sau này sẽ cẩn thận."

Thanh Thư thấy nàng ấy hiểu ý mình, nói: "Cậu không cần lo lắng cho tớ. Đây là Hoàng thượng mở lời, Ngự sử và các quan viên khác không dám đàn hặc tớ đâu."

Chuyện đoạt tình (đang chịu tang được vua gọi ra làm quan) tuy không nhiều, nhưng bản triều cũng từng xảy ra vài lần. Lần này là Hoàng đế mở lời, đàn hặc nàng đồng nghĩa với việc nghi ngờ quyết định của Hoàng đế, không ai sẽ vì chút chuyện nhỏ này mà không cần tiền đồ của mình nữa.

Tiểu Du thở dài một hơi nói: "Tổ mẫu tớ thường nói tớ mọc cái đầu chỉ để trang trí. Haizz, cũng may có cậu và Dịch An, nếu không tớ cũng không biết đã chịu bao nhiêu thiệt thòi rồi."

Thanh Thư nghe vậy cười nói: "Thông minh đến đâu, cũng không bằng số tốt."

Đây không phải trêu chọc mà là phát ra từ đáy lòng. Tiểu Du xuất thân gia đình huân quý đỉnh cấp, từ nhỏ có Đại trưởng công chúa và Anh Quốc Công che chở. Sau này dù Anh Quốc Công và Đại trưởng công chúa không còn nữa cũng vẫn còn Dịch An che chở, cái số tốt như vậy không phải ai cũng có.

Tiểu Du lườm nàng một cái, nói: "Tớ mà số tốt thì cũng sẽ không gặp phải chuyện từ hôn và hòa ly rồi."

"Hòa ly xong, cậu có phải sống thoải mái hơn không?" Thanh Thư nói: "Con người cả đời không thể thuận buồm xuôi gió mãi được, luôn phải trải qua chút trắc trở. Tuy nhiên tớ cảm thấy trải qua trắc trở là chuyện tốt, vì nó khiến con người ta trưởng thành."

Tiểu Du có chút tiếc nuối nói: "Cậu không đến học đường làm tiên sinh thật là quá đáng tiếc."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2539: Chương 2552: Kim Khẩu Ngọc Ngôn | MonkeyD