Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2542: Đoạn Đại Nương Qua Đời, Sự Lạnh Lùng Của Phù Cảnh Hi

Cập nhật lúc: 12/04/2026 23:27

Đoạn đại nương dung nhan tiều tụy dựa vào đầu giường, dùng giọng nói yếu ớt nói: "Tiểu Kim, chúng ta về kinh, đại phu ở đây không được."

Chữa bệnh gần một tháng không những không thấy chuyển biến tốt, bệnh tình còn ngày càng nghiêm trọng, không giống như khi bị bệnh ở kinh thành uống năm sáu thang t.h.u.ố.c là khỏi. Nếu tiếp tục ở lại đây, bà ta chắc chắn phải c.h.ế.t.

Phù Cảnh Nam ngẩn ra, nói: "Mẹ, mẹ bây giờ như thế này không chịu nổi xóc nảy đâu. Mẹ, thế này đi, con về kinh thành mời Lương đại phu qua đây."

Lá thư đó lúc đầu là Đoạn đại nương bảo Phù Cảnh Nam viết. Vì Lương đại phu vẫn luôn khám bệnh cho hai ông bà nên cũng biết quy tắc của ông ấy. Trừ khi là khách quen nếu không Lương đại phu thường không xuất chẩn, chuyện ra khỏi kinh thành lại càng không thể. Cũng vì thế, bà ta mới muốn dùng danh nghĩa Phù gia để Lương đại phu tới đây một chuyến. Đáng tiếc Phù Cảnh Hi quá m.á.u lạnh, cũng không như bà ta mong muốn.

Đoạn đại nương lắc đầu nói: "Chúng ta cùng nhau về kinh. Dù sao cũng chỉ hai ngày đường ta chịu đựng được, còn ở lại đây thì mạng cũng không còn nữa."

Phù Cảnh Nam không lay chuyển được Đoạn đại nương, đành phải đồng ý.

Đơn Tú Hồng biết được về kinh trong lòng vui vẻ, nhưng ngoài miệng lại nói: "Nhà chúng ta đều bán rồi, bây giờ về thì ở đâu?"

Phù Cảnh Nam không cần nghĩ ngợi liền nói: "Tạm thời đến phố Trường Hưng ở."

Tuy nói hai căn nhà kia đã sang tên cho con trai, nhưng nhà này là do hắn mua, tạm ở vài ngày cho dù là đại ca cũng không nói được gì. Những chuyện khác, đợi bệnh của nương khỏi rồi tính sau.

Lại không ngờ Trang Uyển Kỳ biết dự định của hắn, lắc đầu nói: "Phố Trường Hưng thì đừng nghĩ nữa, cả hai căn nhà đều đã cho thuê, người thuê đều đã dọn vào ở rồi."

Nhà ở kinh thành rất dễ cho thuê, hai căn nhà kia vị trí không tệ đồ đạc cũng đầy đủ, tin tức cho thuê vừa tung ra vài ngày đã có người nhìn trúng. Hơn nữa đối phương đã trả tiền thuê một năm, tiền cũng do Phù Dật giữ.

Sắc mặt Đơn Tú Hồng biến đổi. Đoạn đại nương mắt thấy là không xong rồi, nhưng nhà trong thành đã bán, hai căn nhà ở phố Trường Hưng có Trang thị ở đó bọn họ cũng không chiếm được hời. Nhất thời Đơn Tú Hồng cảm thấy tương lai đáng lo, nhưng nghĩ đến việc Đoạn đại nương trong tay còn nắm mấy trăm lượng bạc lại đè nén nỗi lo âu này xuống.

Có đôi khi sự việc chính là không trùng hợp như vậy, ngày thứ hai bọn họ về kinh trời đổ mưa to. Phu xe không chú ý khiến xe ngựa bị lật nghiêng bên rãnh nước, Phù Cảnh Nam đội mưa to cùng hai phu xe đẩy xe ngựa lên.

Đúng lúc này, Đơn Tú Hồng lớn tiếng nói: "Mẹ, mẹ, mẹ làm sao vậy?"

Vén rèm xe lên, Phù Cảnh Nam liền nhìn thấy trán Đoạn đại nương đầy m.á.u. Hắn bò lên xe ngựa, run rẩy đưa tay lên mũi, không còn hơi thở.

Phù Cảnh Nam hai chân mềm nhũn quỳ rạp trong mưa lớn, đau đớn tột cùng hét lên một tiếng: "Mẹ..."

Tiếng mẹ này khiến trong lòng Trang Uyển Kỳ run lên, nhưng bà ta rất nhanh rũ mắt xuống không để người ta nhìn thấy cảm xúc trong mắt mình. Lão yêu bà này cuối cùng cũng tự giày vò c.h.ế.t mình rồi, thật tốt.

"Mẹ, mẹ mau tỉnh lại, mẹ mau mở mắt ra nhìn con một cái đi?"

Trang Uyển Kỳ nói: "Tướng công, đại nương đã đi rồi, chàng nén bi thương."

Đơn Tú Hồng cũng hùa theo nói: "Phu quân, bây giờ không phải lúc đau lòng, chúng ta phải mau ch.óng thu liệm thi cốt của mẹ để bà nhập thổ vi an."

Thật tốt, không cần phải tha hương đến Bình Châu nữa.

Phù Cảnh Hi ba ngày sau mới biết chuyện này, hắn mặt không biểu cảm nói với Dẫn Tuyền: "Chẳng qua là c.h.ế.t một người thôi, có gì hay mà bẩm báo."

Cuối cùng cũng tự mình làm mình c.h.ế.t, cũng là gieo gió gặt bão, có điều cho dù Đoạn đại nương c.h.ế.t hắn cũng không cho rằng Phù Cảnh Nam có thể vực dậy được. Có Trang Uyển Kỳ và Đơn Tú Hồng hai người phụ nữ này ở đó, hắn cả đời này cũng chỉ đến thế thôi! Cũng là không muốn anh em Phù Dật đi vào vết xe đổ hồi nhỏ của hắn, cho nên mới nuôi dưỡng hai đứa bé này, còn về phần mấy người Phù Cảnh Nam và Trang Uyển Kỳ hắn sẽ không quản.

Nhà của Phù Dật và Phù Gia đã cho thuê, tạm thời không đòi lại được. Nhưng bọn họ mang theo quan tài cũng chẳng ai cho bọn họ thuê nhà. Hết cách, Phù Cảnh Nam chỉ đành an trí quan tài của Đoạn đại nương ở một ngôi miếu nhỏ ngoại thành.

Không có tang lễ, không có khách khứa đến viếng, chỉ có hắn cùng Trang thị và Đơn Tú Hồng ba người quỳ trước quan tài đốt giấy tiền. Khung cảnh này, nói không nên lời thê lương.

Duy nhất may mắn là bên cạnh mộ phần của Đoạn sư phụ có để lại vị trí cho bà ta, cũng không cần phải tìm nơi hạ táng khác. Mời tăng nhân làm pháp sự ba ngày, sau đó liền hạ táng.

Vừa qua đầu thất, Phù Cảnh Nam liền ngã bệnh. Lần bệnh này đến rất hung mãnh, sốt một ngày một đêm vẫn chưa tỉnh, Trang Uyển Kỳ sợ hãi chạy đến Kỳ phủ cầu cứu.

Tuy Phù Cảnh Hi nói không quản Phù Cảnh Nam, nhưng đại quản gia nghe tin hắn ốm liệt giường vẫn đích thân đi mời Lương đại phu khám bệnh cho hắn, đổ một thang t.h.u.ố.c người cuối cùng cũng tỉnh lại.

Nhìn thấy hắn mở mắt, nước mắt Trang Uyển Kỳ rơi xuống: "Tướng công, cuối cùng chàng cũng tỉnh rồi."

Đơn Tú Hồng khóc còn thương tâm hơn bà ta, ghé vào người Phù Cảnh Nam nói: "Phu quân, chàng dọa c.h.ế.t thiếp rồi, chàng mà không tỉnh thiếp cũng không sống nổi nữa."

Trang Uyển Kỳ lộ vẻ âm trầm.

Đại quản gia nhìn hai người này cứ như đang diễn tuồng, trong lòng thầm thở dài, có chủ t.ử nhà mình nâng đỡ nhị lão gia vốn nên tiền đồ như gấm, lại vì hồ đồ mà rơi vào tình cảnh này.

Phù Cảnh Nam nhìn thấy đại quản gia, vẻ mặt đầy hy vọng hỏi: "Đại ca đâu?"

Đại quản gia nói: "Phía trước đang đ.á.n.h trận, lão gia đã hơn nửa tháng không về phủ rồi. Nhị lão gia, ngài nếu có lời gì ta sẽ cho người chuyển lời tới lão gia."

Phù Cảnh Nam lộ vẻ thất vọng.

"Nhị lão gia yên tâm, đợi lão gia bận xong sẽ tới thăm ngài."

Tuy ngoài miệng nói mặc kệ nhưng đó cũng là chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, biết bị bệnh không thể nào không đến thăm. Có điều đại quản gia nghĩ nếu chủ t.ử nhà mình tới nhìn thấy bộ dạng thê t.h.ả.m này của nhị lão gia, với tính cách của ngài ấy sẽ không an ủi mà chỉ mắng cho một trận thôi.

Phù Cảnh Nam có chút áy náy nói: "Lại gây thêm phiền phức cho ông rồi."

Đại quản gia cung kính nói: "Nhị lão gia, đây đều là việc lão nô nên làm."

Người đã tỉnh lại chứng tỏ không sao rồi, trong phủ còn một đống việc cần đại quản gia xử lý nên ông cũng bận, an ủi hai câu ông liền trở về phủ.

Đơn Tú Hồng mở đồ đại quản gia mang tới, phát hiện là một số đồ ăn bình thường liền rất ghét bỏ nói: "Sao Phù phủ bây giờ càng ngày càng keo kiệt vậy? Quả nhiên là càng có tiền càng bủn xỉn."

Lời này vừa khéo bị Trang Uyển Kỳ nghe thấy, bà ta nói: "Muốn mượn ánh hào quang của Kỳ gia để hưởng vinh hoa phú quý thì ngươi bớt mơ mộng đi! Ngươi là con dâu Đoạn gia, Phù gia có phú quý nữa ngươi cũng không hưởng ké được đâu."

Phù Cảnh Hi cũng không phải người dễ chung đụng, chỉ vì bà ta khiến Phù Cảnh Nam mất quan chức mà đến giờ bà ta ngay cả cửa lớn Phù gia cũng không vào được. Đơn Tú Hồng chỉ là con dâu Đoạn gia, càng không thể được Phù Cảnh Hi tiếp đãi.

Đơn Tú Hồng hừ lạnh một tiếng nói: "Ngươi bớt ở đây châm ngòi ly gián, ta là thấy tướng công người tốt mới gả cho chàng, không giống ngươi hoàn toàn là nhắm vào môn đệ Phù gia mà gả."

Trang Uyển Kỳ buồn cười không thôi. Những lời này cũng chỉ dỗ được tên ngốc to xác Phù Cảnh Nam kia thôi, sao có thể lừa được hai kẻ tinh ranh như Phù Cảnh Hi và Lâm Thanh Thư. Bà ta bây giờ chỉ nghĩ làm sao moi được tiền từ chỗ Phù Cảnh Nam, có tiền rồi sau này ngày tháng mới dễ sống, cho nên cũng chẳng có hứng thú đấu đá với Đơn Tú Hồng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2529: Chương 2542: Đoạn Đại Nương Qua Đời, Sự Lạnh Lùng Của Phù Cảnh Hi | MonkeyD