Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2405: Chuyện Phiền Lòng (2) - Điều Kiện Của Lâm Thanh Thư
Cập nhật lúc: 12/04/2026 22:28
Đến nha môn Thanh Thư liền gác chuyện của Phù Cảnh Nam sang một bên, tan làm về nhà vào cửa không bao lâu Yểu Yểu đột nhiên toát ra.
Yểu Yểu nắm tay Thanh Thư hỏi: "Mẹ, người Đoạn gia cùng chú thím đều tới, là xảy ra chuyện gì sao?"
Thanh Thư sờ đầu nàng, nói: "Đoạn nãi nãi con muốn để chú con kiêm thiêu hai phòng, thím hai con không đồng ý vì chuyện này đang làm ầm ĩ đâu!"
Yểu Yểu chớp đôi mắt to hỏi: "Mẹ, kiêm thiêu hai phòng là có ý gì a?"
"Trong sách có, con tự mình đi tìm. Mẹ đi xử lý chuyện này trước, đợi sau khi bọn họ đi con còn chưa tìm được đến lúc đó lại nói cho con."
Yểu Yểu thăm dò tính hỏi: "Mẹ, con đi cùng mẹ được không?"
"Con không thể đi, chuyện này không thích hợp cho con nghe. Được rồi, mau trở về làm bài tập, đợi lát nữa trở về để cha con khảo giáo kiếm pháp của con."
Yểu Yểu bĩu môi, xoay người đi về.
Còn chưa vào nhà, ở bên ngoài tiểu hoa sảnh Thanh Thư liền nghe thấy Đoạn đại nương đang cãi nhau với Trang Uyển Kỳ. Giọng nói lớn của Đoạn đại nương át cả tiếng Trang Uyển Kỳ: "Tiểu Kim nhà ta cưới cô đó là xui xẻo tám đời. Nếu không phải cô nó hiện tại vẫn là quan lão gia được người tôn kính, tiền đồ vô lượng. Nhưng chỉ vì cô hại nó hiện tại chỉ có thể làm một tiểu quản sự ở thương hành."
Phù Cảnh Hi vốn dĩ là muốn để Phù Cảnh Nam đến d.ư.ợ.c trang làm việc, nhưng ở d.ư.ợ.c trang làm không đến nửa tháng hắn liền đi Viễn Phong thương hành.
Triển vọng phát triển của Viễn Phong thương hành tốt hơn d.ư.ợ.c trang, hơn nữa tiền công cũng cao. Mỗi tháng cố định có hai mươi lượng tiền tiêu vặt, chạy thuyền một lần còn có mười lượng bạc tiền trợ cấp, ngoài ra quản sự trên thuyền còn có chút quyền lợi nhỏ.
Bởi vì Thanh Thư có cổ phần ở Viễn Phong thương hành, Phù Cảnh Nam vừa vào chính là quản sự hơn nữa cho phép mang theo một rương nhỏ hàng tư. Dựa vào sự tiện lợi này mỗi tháng cũng có thể kiếm thêm hai ba mươi lượng bạc trợ cấp gia dụng. Mà hắn đem tiền kiếm được chia làm hai, Trang Uyển Kỳ và Đoạn gia mỗi bên một nửa.
Trang Uyển Kỳ mang theo tiếng khóc nức nở nói: "Bà tưởng tôi muốn biến thành như vậy sao? Tôi cũng không ngờ sự tình sẽ nghiêm trọng như vậy."
Đoạn đại nương tức giận đến mức hỏng mất nói: "Cô không ngờ? Cô làm sao sẽ không ngờ, cô chẳng qua là ỷ vào ca ca nó thân cư cao vị, cho rằng Cảnh Nam xảy ra chuyện hắn sẽ giúp đỡ."
Sự thật cũng xác thực như Đoạn đại nương nói, Trang Uyển Kỳ lúc ấy liền cảm thấy Phù Cảnh Nam dù phạm sai lầm làm ca ca cũng sẽ che chở, lại không nghĩ rằng Phù Cảnh Hi buông tay mặc kệ.
Đoạn sư phụ quát lớn: "Chỗ này là Phù phủ không phải ở nhà, các người muốn cãi nhau thì về nhà mà cãi."
Có lời này, mẹ chồng nàng dâu hai người lúc này mới không tiếp tục tranh cãi.
Thanh Thư thấy bên trong không có tiếng động mới đi vào, nhìn thoáng qua Đoạn đại nương vẻ mặt đầy căm hận cùng Trang Uyển Kỳ thần sắc tiều tụy mắt sưng càng ngày càng lợi hại, nàng cái gì cũng chưa nói ngồi xuống vị trí thượng thủ.
Trên mặt Đoạn sư phụ nóng ran, nói: "Thanh Thư, chuyện trong nhà lại muốn làm phiền con rồi."
Thanh Thư mời ông ngồi xuống sau đó hỏi: "Mọi người thương lượng ra kết quả chưa?"
Không đợi Đoạn sư phụ mở miệng, Đoạn đại nương liền nói: "Thanh Thư a, ta cùng lão đầu t.ử hai người ở nhà vắng vẻ, trong nhà một chút khói lửa cũng không có."
Nói đến đây Đoạn đại nương nước mắt rào rào rơi, vừa khóc vừa nói: "Thanh Thư, ta thật lo lắng ngày nào đó ta cùng lão đầu t.ử hai người c.h.ế.t trong phòng cũng không ai biết a? Thanh Thư, cứ coi như đáng thương cho ta cùng lão đầu t.ử, ngài liền đồng ý hôn sự này đi!"
"Tú Hồng đứa nhỏ này ngoan ngoãn nghe lời lại cần cù bổn phận, nó nếu vào cửa ta cùng sư phụ con sau này cuộc sống cũng có chút trông cậy."
Thanh Thư nghe xong nhìn về phía Phù Cảnh Nam, hỏi: "Ý của đệ thế nào?"
Phù Cảnh Nam trầm mặc một chút nói: "Cha mẹ tuổi đã cao mà đệ hiện tại hơn một nửa thời gian không ở nhà, nếu có người ở lại trong nhà chăm sóc bọn họ, đệ ở bên ngoài cũng yên tâm."
Trang Uyển Kỳ và Đoạn đại nương coi nhau như kẻ thù, hai người gặp mặt liền hận không thể g.i.ế.c c.h.ế.t đối phương nào còn dám trông cậy vào nàng ta chăm sóc hai vị lão nhân, ngược lại là Tú Hồng hiếu thuận lại tháo vát.
Nghe được lời này, Trang Uyển Kỳ xông lên đ.ấ.m đá hắn: "Phù Cảnh Nam, chàng không có lương tâm, thiếp sinh con dưỡng cái cho chàng chàng lại đối xử với thiếp như vậy?"
Thanh Thư thần sắc khẽ động, cuộc sống không như ý khiến Trang Uyển Kỳ đều biến thành đàn bà chanh chua rồi.
Xuân Đào cùng Ba Tiêu tiến lên kéo hai người ra.
Thanh Thư cuối cùng hỏi Đoạn sư phụ: "Người cũng đồng ý để Cảnh Nam cưới Tú Hồng cô nương này sao?"
Thấy Đoạn sư phụ không lên tiếng, Đoạn đại nương nóng nảy nhịn không được đẩy ông một cái: "Lão đầu t.ử, lúc ở nhà chúng ta đã nói tốt rồi, sao bây giờ không biết nói."
Đoạn sư phụ thở dài một hơi nói: "Thanh Thư, cuộc sống ầm ĩ như vậy không cách nào qua nổi. Ta cũng không sống được bao lâu, chỉ muốn sống mấy ngày yên ổn thư thái."
Thân thể ông kém hơn bà lão đến lúc đó khẳng định phải đi trước. Mà Trang Uyển Kỳ không phải người tốt, nếu ông đi rồi chỉ còn lại một mình bà lão sau này không cách nào sống, dựa trên suy xét này ông liền đồng ý đề nghị này.
Ngay cả người khoan hậu như Đoạn sư phụ đều muốn Phù Cảnh Nam cưới vợ khác, có thể thấy được Trang Uyển Kỳ làm con dâu thất bại bao nhiêu.
Trang Uyển Kỳ thấy không một ai hướng về nàng ta, buông lời nói: "Phù Cảnh Nam, chàng nếu là dám cưới tiện nhân kia vậy thiếp liền c.h.ế.t cho chàng xem."
Sắc mặt Phù Cảnh Nam xanh mét.
Thanh Thư phảng phất như không nghe thấy lời Trang Uyển Kỳ, nàng nhìn về phía phu thê Đoạn sư phụ hai người hỏi: "Cảnh Nam nguyện ý nghe theo sự sắp xếp của hai người cưới Đơn Tú Hồng này, con cũng không can thiệp nhiều, chỉ là Tiểu Dật đứa nhỏ này hai người chuẩn bị làm thế nào?"
Đoạn đại nương nghĩ cũng không nghĩ nói: "Chuẩn bị làm thế nào cái gì? Đoạn Dật là cháu trai chúng ta, đây là hiện thực vĩnh viễn sẽ không thay đổi."
"Hai người muốn để Cảnh Nam cưới Đơn Tú Hồng, con và Cảnh Hi sẽ không can thiệp, bất quá Tiểu Dật nhất định phải đổi về họ Phù. Nếu không sau này lại là mẹ nuôi lại là mẹ đẻ, đứa nhỏ này quá vất vả."
Trong lòng Trang Uyển Kỳ hơi an tâm.
Đoạn đại nương đâu chịu đồng ý, bà ta lớn tiếng hô: "Không được, Tiểu Dật là cháu trai Đoạn gia ta."
Trang Uyển Kỳ lại là cao giọng nói: "Cái gì cháu trai bà? Đợi tiện nhân kia vào cửa sinh con, đến lúc đó bà khẳng định muốn để Tiểu Dật làm trâu làm ngựa cho con của tiện nhân họ Đơn sinh."
Hiện tại có thể châm ngòi quan hệ mẹ con Đoạn Dật và nàng ta, sau này cũng giống vậy sẽ xúi giục đứa nhỏ chăm sóc con do họ Đơn sinh.
Đoạn sư phụ khàn giọng nói: "Thanh Thư, Đoạn Dật là tâm can bảo bối của ta và đại nương con, con muốn mang nó đi chính là muốn mạng của chúng ta."
Ông vốn dĩ còn nghĩ nếu Thanh Thư không đồng ý hôn sự này, đến lúc đó kéo xuống mặt mũi cầu xin một chút. Ai ngờ Thanh Thư không ra bài theo lẽ thường, mặc kệ chuyện kiêm thiêu chỉ nhìn chằm chằm đứa nhỏ.
Thanh Thư lắc đầu nói: "Sư phụ, lời này người nói với con vô dụng, đợi Cảnh Hi trở về hai người nói với chàng ấy đi! Chỉ cần hai người có thể để chàng ấy đồng ý Tiểu Dật tiếp tục họ Đoạn, con không có ý kiến."
Đoạn Dật họ Đoạn hay là họ Phù nàng là không để ý. Nhưng Phù Cảnh Hi đau lòng cháu trai, cũng muốn chúng sau này có thể thành tài, nếu không ngày đó cũng sẽ không phí hết tâm tư tách đứa nhỏ ra khỏi Đoạn gia và Trang Uyển Kỳ.
