Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 240: Ép Hôn (2)
Cập nhật lúc: 03/04/2026 18:17
Trở lại hậu viện, Thanh Thư nhìn Phó Nhiễm không khỏi nhìn thêm vài lần.
Phó Nhiễm bị nhìn đến toàn thân không được tự nhiên, cố ý nghiêm mặt hỏi: “Ngươi đang nhìn cái gì?”
Thanh Thư cười hì hì nói: “Lão sư dung mạo xinh đẹp, khí chất xuất chúng, chẳng trách Tôn đại nhân bị từ chối cũng không nỡ buông tay.”
Bị học trò của mình trêu chọc, Phó Nhiễm vừa tức vừa buồn cười, nghiêm mặt nói: “Lát nữa đọc thuộc một lượt Đệ T.ử Quy.”
Thanh Thư cười đáp ứng.
Nghĩ đến vẻ mặt cô đơn của Tôn đồng tri, Thanh Thư do dự một chút rồi nói: “Lão sư, con thấy Tôn đồng tri thật lòng muốn cưới người.”
Phó Nhiễm gật đầu nói: “Con nói rất đúng, hắn quả thật thật lòng muốn cưới ta.”
Lời này nghe có chút không đúng.
“Lão sư, lẽ nào hắn muốn cưới người không phải vì thích người, mà là có mục đích khác. Nhưng mà, hắn mưu đồ gì ở lão sư chứ?”
Phó Nhiễm chỉ là một nữ tiên sinh dạy học, mà Phó gia ở phủ thành tuy có chút thế lực, nhưng cũng không phải là danh môn vọng tộc gì. Nói Tôn đồng tri mưu đồ gì ở Phó Nhiễm, Thanh Thư có chút không tin.
Phó Nhiễm liếc mắt một cái đã nhìn thấu suy nghĩ của Thanh Thư: “Con thấy lão sư chỉ là một kẻ dạy học, không có gì đáng để người khác mưu đồ?”
Thấy Thanh Thư gật đầu, Phó Nhiễm bật cười: “Rốt cuộc vẫn là một đứa trẻ. Thanh Thư, người đi con đường quan lộ quan trọng nhất là mối quan hệ, trừ phi là thiên tài trời cho, muốn thăng tiến ngoài việc cần cù chăm chỉ còn phải có người giúp đỡ. Nếu không, có thể sẽ giậm chân tại chỗ một hai mươi năm không nhúc nhích.”
Thanh Thư hiểu ra: “Ý của lão sư là, Tôn đồng tri nhắm vào mối quan hệ của lão sư?”
Phó Nhiễm gật đầu nói: “Ta tuy chỉ là một kẻ dạy học, nhưng mấy người bạn học thân thiết với ta đều gả rất tốt. Ngoài ra, mấy học trò ta từng dạy gia thế đều không tầm thường, trong đó có một người còn gả vào phủ Trấn Quốc Công. Chỉ cần vun đắp tốt, những thứ này đều có thể trở thành trợ lực.”
Sắc mặt Thanh Thư lập tức không tốt.
Phó Nhiễm cười nhẹ: “Hắn có một trai một gái, con trai tầm thường thật thà, nhưng con gái lại rất xinh đẹp. Chỉ là tính cách đó, thật khó nói. Hắn nhất quyết muốn cưới ta, không chỉ muốn ta giúp hắn một tay trên con đường quan lộ, mà còn muốn ta dạy dỗ con gái hắn.”
Lai lịch của Tôn đồng tri, nàng đã sớm điều tra rõ ràng.
Thanh Thư cười khổ: “Con còn tưởng hắn thật lòng yêu mến lão sư.”
Nếu không, nàng đã không nói giúp hắn.
Phó Nhiễm sờ đầu Thanh Thư: “Muốn cưới ta là thật, còn về yêu mến, chẳng qua là làm cho người ngoài xem thôi.”
Thanh Thư hỏi: “Lão sư, những lời này người không nói với sư bà sao?”
Phó Nhiễm lắc đầu: “Nói rồi, nhưng bà ấy nói ta nghĩ nhiều quá. Cộng thêm Lạc thị và những người khác trong Phó gia đều thấy đây là một mối hôn sự tốt, nên bà ấy muốn ta gả đi.”
Thật ra cho dù Tôn đồng tri vì yêu mến mà muốn cưới nàng thì sao? Người muốn cưới nàng nhiều vô kể, lẽ nào ai cũng phải gả.
Thanh Thư nhíu mày nói: “Dưa ép không ngọt. Lão sư không thích Tôn đồng tri này, cho dù gả qua đó cũng sẽ không sống vui vẻ.”
Phó Nhiễm có chút cảm thán: “Đến cả con cũng hiểu đạo lý này, sao họ lại không nghĩ thông được nhỉ!”
Thanh Thư an ủi nàng: “Sư công sư bà họ cũng sợ người về già không nơi nương tựa, nên mới muốn người gả đi.”
Điều này Phó Nhiễm tự nhiên biết, nếu không nàng cũng không nhẫn nhịn mãi.
Phó Nhiễm đã quen với việc bị gia đình ép hôn, nên sau khi hết giận lại trở lại như cũ.
Đến ngày hai mươi bảy tháng Chạp, người nhà họ Phó đến muốn Phó Nhiễm về ăn Tết. Kết quả, Phó Nhiễm ngay cả gặp cũng không muốn.
Sáng sớm hôm sau, Phó lão gia đến.
Thanh Thư thấy Phó lão gia, phúc lễ rồi lui xuống. Hai cha con chắc chắn có chuyện muốn nói, nàng không nên ở lại đây làm kỳ đà cản mũi.
Phó lão gia chắp tay sau lưng nói: “Được rồi, đừng giận nữa. Cha đã mắng mẹ con và đại tẩu con rồi, hôn sự cha cũng đã từ chối, con về nhà ăn Tết với cha đi!”
Phó Nhiễm nghiêm mặt nói: “Cha, lần này họ ám chỉ Tôn đồng tri đến nhà cầu hôn, vậy lần sau có phải là trực tiếp nhét con vào kiệu hoa gả đến nhà họ Tôn không.”
Phó lão gia thở dài: “Với tính cách của tẩu con, đợi chúng ta đi rồi nó sẽ không dung được con. Mẹ con, cũng là muốn tìm cho con một nơi nương tựa.”
Cũng là thật sự thấy Tôn đồng tri tốt, nếu không vợ ông cũng không làm chuyện hồ đồ này. May mà được người bên cạnh khuyên can, không đồng ý mối hôn sự này.
Phó Nhiễm nói: “Con biết, nhưng con không muốn gả. Cha, con muốn lập nữ hộ.”
Phó lão gia có chút do dự.
Phó Nhiễm nói: “Cha, cha cũng nói đợi sau khi hai người trăm tuổi, tẩu con sẽ không dung được con, thay vì đợi sau này nó đuổi con đi, chi bằng con sớm rời đi.”
Những hành động nhỏ nhặt trước đây của Lạc thị nàng đều nhịn, nhưng lần này thật sự quá đáng. Nàng mà còn nhịn, không chừng Lạc thị thật sự sẽ nhét nàng vào kiệu hoa gả đi.
Phó lão gia thở dài một tiếng nói: “Được rồi! Đợi qua Tết con hãy dời hộ tịch ra ngoài.”
Triều trước, phụ nữ lập nữ hộ rất nghiêm ngặt, dù bị hưu hay hòa ly cũng chỉ có thể về nương tựa nhà mẹ đẻ. Nhưng triều nay, lập nữ hộ không có hạn chế gì, phụ nữ sau khi hòa ly chỉ cần nộp một khoản tiền là có thể tự lập hộ tịch.
Phó Nhiễm đồng ý về nhà ăn Tết: “Hôm nay còn có lớp, chiều mai con đưa Thanh Thư đến phủ họ Kỳ rồi sẽ về.”
Phó lão gia nói: “Nhiễm nhi, cha và mẹ con tuổi cũng đã cao, không biết còn sống được bao lâu. Nhiễm nhi, đợi qua Tết con dọn về ở được không?”
Phó Nhiễm lắc đầu: “Cha, con mà dọn về, trong nhà lại không được yên tĩnh. Cha, cứ để con ở ngoài, mọi người đều đỡ phiền lòng.”
Phó lão gia có chút buồn bã. Nếu ông biết con dâu lòng dạ hẹp hòi như vậy, năm đó ông đã không đồng ý cho nàng vào cửa.
Nghĩ đến đây, Phó lão gia nói: “Hôn sự của Hàn Minh, cha giao cho con. Con có người nào ưng ý thì nói với cha, cha sẽ mời quan mai đến cầu hôn.”
Không đợi Phó Nhiễm từ chối, Phó lão gia nói: “Nhiễm nhi, tẩu con thiển cận, người nó chọn cha không yên tâm. Hơn nữa, sau này con già rồi phải dựa vào Hàn Minh dưỡng lão, dù là vì chính mình, con cũng phải cưới cho Hàn Minh một người vợ rộng lượng, biết dung người.”
Lời đã nói đến mức này, Phó Nhiễm cũng không tiện từ chối nữa: “Đợi qua năm, con sẽ tìm Nguyệt Nga các nàng hỏi thăm.”
Nguyệt Nga này là bạn thân khuê các của Phó Nhiễm, hiện đang dạy ở nữ học phủ thành.
Nói xong, Phó Nhiễm dặn dò: “Cha, chuyện này cha không được nói với ai, ngay cả mẹ cũng không được hé răng. Nếu không để tẩu con biết, đến lúc đó trút giận lên cô nương nhà người ta thì là tội của con rồi.”
Phó lão gia vội gật đầu.
Tiễn Phó lão gia đi, Tân Nhi có chút do dự hỏi: “Tiên sinh, người thật sự muốn xem mắt cho đại thiếu gia sao?”
Phó Nhiễm gật đầu: “Không phải vì mình, vì Phó gia cũng phải tìm cho Hàn Minh một người vợ tốt.”
Tân Nhi nói: “Tiên sinh, nhưng con nghe nói đại nãi nãi muốn thân càng thêm thân, định gả Uyển Thu cô nương cho đại thiếu gia. Hơn nữa, con nghe nói Hàn Minh thiếu gia cũng đồng ý rồi.”
Uyển Thu này là cháu gái nhà mẹ đẻ của Lạc thị, lúc đầu Lạc gia muốn mời Phó Nhiễm dạy nàng, tiếc là nàng không qua được bài kiểm tra của Phó Nhiễm. Chuyện này, tự nhiên cũng không có kết quả.
Phó Nhiễm nhíu mày nói: “Ta chỉ cung cấp người chọn, có định được hay không còn chưa biết.”
Nếu thật sự như vậy, nàng phải tính toán khác, nàng không muốn về già còn phải nhìn sắc mặt người khác mà sống.
