Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2392: Trấn Thủ Kinh Thành (2)

Cập nhật lúc: 12/04/2026 22:25

Tiểu Du ăn một miếng bánh hoa quế bột củ sen, ăn xong lại uống nửa ly nước sau đó cười nói: "Cậu nếu cảm thấy nhàm chán có thể mời gánh hát tới nghe hát, kinh thành hiện tại có Nguyễn Hiểu Đường hát là hay nhất."

Dịch An xua xua tay nói: "Hoàng thượng chân trước vừa đi, ta chân sau mời gánh hát tiến cung hát tuồng, Hoàng đế cùng văn võ bá quan sẽ nghĩ thế nào?"

Người bên ngoài thấy được bảo đảm sẽ cho rằng nàng ăn mừng Hoàng đế rời kinh, vậy người bên ngoài khẳng định sẽ nhận định nàng cùng Hoàng đế tình cảm bất hòa, đến lúc đó sợ lại là một hồi thị phi. Đây chính là cái không tốt của việc làm Hoàng hậu, nhất cử nhất động đều bị người ta nhìn chằm chằm không có nửa điểm tự do.

Tiểu Du ngẫm lại cũng phải, nói: "Hay là mời hai tiên sinh kể chuyện tới kể một đoạn sách. Gần đây có người viết một quyển “Tiên Du Đảo”, câu chuyện này rất thú vị, có thể nghe một chút."

Câu chuyện này Dịch An đã nghe qua, nàng lắc đầu nói: "Trên đời này làm gì có thần tiên, chẳng qua là bằng không tưởng tượng bịa đặt lung tung."

"Tớ phát hiện con người cậu càng ngày càng không thú vị, cũng chỉ có Thanh Thư chịu được cậu."

Nhắc tới Thanh Thư, Tiểu Du không khỏi hỏi: "Thanh Thư ở Thái Nguyên làm việc thế nào, có thuận lợi không a?"

"Sự tình đều xử lý tốt, hiện tại đã trên đường hồi kinh rồi."

Tiểu Du nghe vậy không khỏi nói: "Tớ đã sớm nói cậu ấy không thích hợp ở Công bộ. Cậu xem ở Công bộ ngây người hơn một năm mỗi ngày đều là xử lý một ít việc vặt, vừa đến Hộ bộ liền được ủy thác trách nhiệm nặng nề."

Không phải Công bộ không tốt, mà là Thanh Thư trước kia từng ở Hộ bộ và làm rất tốt, ở lĩnh vực quen thuộc dễ dàng làm ra thành tích.

Dịch An nghe xong cười một cái nói: "Không phải Thanh Thư ở Công bộ làm không tốt, mà là Lý Ngọc Đạt cố ý làm khó dễ chèn ép cậu ấy. Thật ra Thanh Thư lén lút làm rất nhiều việc, nếu không điều đi cho cậu ấy thêm một năm thời gian khẳng định có thể làm ra một phen thành tích."

Những cái này Tiểu Du thật đúng là không biết: "Lý lão đầu này vì sao gây khó dễ với Thanh Thư? Là bởi vì có thù oán với Phù Cảnh Hi, hay là chướng mắt nữ t.ử làm quan?"

"Cả hai đều có đi! Có điều Thanh Thư một năm nay không có hành động gì, chủ yếu là ta trước đó m.a.n.g t.h.a.i tiêu hao của cậu ấy rất nhiều thời gian cùng tinh lực."

Thật ra ngay từ đầu Dịch An đã muốn điều Thanh Thư về Hộ bộ, là Thanh Thư kiên trì muốn đi Công bộ lúc này mới nghỉ tâm tư này. Sau lại thấy nàng ở Công bộ làm không thuận, vừa vặn Dương Tranh đi nhậm chức bên ngoài liền nắm lấy cơ hội.

"Khoảng chừng khi nào có thể đến kinh?"

Dịch An cười nói: "Năm sáu ngày hẳn là có thể đến. Đáng tiếc cậu ấy ra cửa đều là ngồi xe ngựa, nếu là cưỡi ngựa thì nhiều nhất năm ngày là có thể đến rồi."

Tiểu Du vừa nghe liền ghét bỏ, nói: "Cưỡi ngựa cái gì a? Thời tiết trời quang ăn bụi trời mưa bị xối, hơn nữa thời gian cưỡi lâu đùi phải trầy da, chịu tội lắm."

Dịch An cố ý trêu chọc nói: "Dô, không nghĩ tới cậu thế mà biết những cái này."

Tiểu Du trợn trắng mắt thật to: "Cha tớ cùng các anh trai đều tinh thông cưỡi ngựa b.ắ.n tên, tớ ngay cả chút này cũng không biết thì uổng làm con gái Phong gia rồi."

Con trai cùng con gái Ô gia đều được nuôi dưỡng như nhau, không phân biệt đối xử, Phong gia không giống vậy, con gái Phong gia đều được nuông chiều từ bé. Cũng vì như thế, tiểu thư Ô gia thỉnh thoảng lại xuất hiện mấy người kỳ ba.

Tiểu Du ở trong cung ngây người đến quá trưa mới về nhà.

Chạng vạng hôm đó Phúc ca nhi cùng Yểu Yểu về nhà. Phù Cảnh Hi tùy giá đi Tây Sơn, Thanh Thư ra ngoài công cán còn chưa trở lại, ý tứ của Cù tiên sinh là để hai người tạm trú ở Cù gia. Chỉ là Yểu Yểu không muốn, cô bé lạ giường và ở hoàn cảnh lạ lẫm ngủ không được.

Hết cách, Cù tiên sinh chỉ có thể để bọn họ về nhà.

Hôm nay hai anh em trên đường về nhà nghe thấy có người đang bán hồ lô ngào đường. Yểu Yểu từ nhỏ đã thích ăn đồ ngọt, nghe thấy có bán hồ lô ngào đường đâu còn nhịn được.

"Miêu thúc, Miêu thúc, dừng xe ngựa."

Xe ngựa dừng lại, Tưởng Phương Phi đi đến bên cạnh xe ngựa hỏi: "Cô nương, có chuyện gì sao?"

Yểu Yểu xốc mành xe lên, hướng về phía ông nói: "Tưởng gia gia, cháu muốn đi mua hai xâu hồ lô ngào đường."

Cô bé vốn định tự mình xuống xe ngựa đi mua, có điều Phúc ca nhi không đồng ý, nói trên đường cái này người đến người đi không an toàn.

Không có Thanh Thư cùng Phù Cảnh Hi đi theo, Phúc ca nhi sẽ không để Yểu Yểu chạy loạn, tuy rằng bọn họ tập võ nhưng hiện tại còn chưa có năng lực tự bảo vệ mình.

Tưởng Phương Phi gật đầu một cái nói: "Ta đi mua cho cháu."

Ông đi đến bên cạnh người bán hồ lô, nói: "Lấy cho ta mười xâu, sáu xâu gói lại."

Bốn xâu cho Yểu Yểu cùng Phúc ca nhi ăn, còn lại cho mấy đứa cháu trai cháu gái của ông. Tưởng gia cũng là con cháu đông đúc, Hổ T.ử cùng Thiết Trụ thêm cho ông sáu đứa cháu trai bốn đứa cháu gái, cháu trai lớn cũng đến tuổi nghị thân.

"A..."

"Cứu mạng a..."

Tưởng Phương Phi quay đầu lại, liền nhìn thấy một con ngựa từ xa đấu đá lung tung chạy tới, người đi đường tránh né không kịp liền bị nó đá trúng.

Mắt thấy con ngựa điên kia lao về phía Yểu Yểu cùng Phúc ca nhi, Tưởng Phương Phi một bên chạy như bay qua một bên hô to: "Bảo vệ tốt cô nương cùng thiếu gia."

Lời còn chưa dứt liền thấy trong đám hộ vệ có một người lao về phía con ngựa điên kia. Người nọ tốc độ cực nhanh, nhanh đến mức mọi người đều không thấy rõ hắn ra tay như thế nào, chỉ nhìn thấy hắn ngã lên lưng ngựa. Sau đó hắn nhanh ch.óng từ trong tay áo móc ra một con d.a.o, đ.â.m vào yết hầu con ngựa điên.

"Hí..."

Mấy tiếng bi minh sau, ngựa liền ngã trong vũng m.á.u.

Tưởng Phương Phi nhìn người g.i.ế.c ngựa sửng sốt, sau đó rất nhanh lấy lại tinh thần: "Lệ hộ vệ, lần này may nhờ có cậu, nếu không cô nương cùng thiếu gia gặp nguy hiểm rồi."

Vị Lệ hộ vệ này tên đầy đủ là Lệ Mạc Ninh, là Phù Cảnh Hi từ bên ngoài tuyển vào, bởi vì người này ít nói cộng thêm không hợp đàn nên Tưởng Phương Phi cái hộ vệ trưởng này hiểu biết về hắn cũng không sâu. Lại không nghĩ tới người này thân thủ lợi hại như thế, hơn nữa nhìn sự tàn nhẫn khi ra tay vừa rồi tuyệt đối không phải hạng người tầm thường.

Lệ Mạc Ninh lộ ra nụ cười hàm hậu, nói: "Bảo vệ thiếu gia cùng cô nương là bổn phận của ta."

Phúc ca nhi xuống xe ngựa, nhìn con ngựa c.h.ế.t cả người đầy m.á.u cách xe ngựa bọn họ chỉ ba bước chân sắc mặt phi thường khó coi.

Phúc ca nhi trầm mặt nói: "Tưởng gia gia, phái người đi báo quan, cháu muốn xem xem là ai muốn mạng anh em chúng cháu."

Trùng hợp? Cậu mới không tin cái gì trùng hợp.

Đúng lúc này bộ khoái tuần tra tới rồi, Phúc ca nhi hướng về phía bộ khoái cầm đầu nói: "Vị quan gia này, có người muốn hại anh em chúng ta, hy vọng Tri phủ đại nhân nhất định phải bắt được kẻ đứng sau màn. Nếu không ban ngày ban mặt mà dám g.i.ế.c người, kinh thành này còn có vương pháp hay không."

Bộ khoái cầm đầu thầm cảm thấy mình xui xẻo, sao lại đen đủi thế này chuyện này bị hắn gặp phải: "Phù thiếu gia yên tâm, tiểu nhân lập tức trở về bẩm báo Tri phủ đại nhân."

Phúc ca nhi gật đầu xoay người lên xe ngựa. Bởi vì dưới thân con ngựa c.h.ế.t đều là m.á.u, xe ngựa muốn đi qua chỗ này bánh xe khẳng định phải dính m.á.u, cho nên Kiến Mộc đi đường vòng.

Một bộ khoái khác nhìn xe ngựa dần dần đi xa, nhẹ giọng nói: "Đầu nhi, Phù thiếu gia này thật có gan dạ, nhìn thấy một vũng m.á.u lớn như vậy thế mà mặt không đổi sắc."

Bộ khoái cầm đầu cũng không ngoài ý muốn, nói: "Ngươi cũng không nhìn xem cha mẹ cậu ta là ai? Được rồi, đừng nói nhảm nữa, làm việc."

Yểu Yểu rất là bất mãn nói: "Ca, anh làm gì không cho em đi xuống a? Không phải chỉ là một con ngựa c.h.ế.t, có gì phải sợ."

Vừa rồi cô bé xốc mành xe lên, tình huống bên ngoài đều thấy được.

Phúc ca nhi giải thích: "Anh biết em không sợ, nhưng anh hy vọng em sau này ở bên ngoài đừng biểu hiện quá lợi hại, tốt nhất để người ta tưởng rằng em là hoa quyền tú thêu. Như vậy lỡ như tương lai có người muốn hại em, em cũng có thể lợi dụng sở học của mình thoát thân."

Yểu Yểu cảm thấy cậu nói có lý, gật đầu đáp ứng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.