Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2377: Lăng Đồng Động Lòng Xuân, Bác Viễn Thăm Tỷ Tỷ
Cập nhật lúc: 12/04/2026 22:22
Bác Viễn và Lăng Sương đưa Lăng Đồng đến Phù phủ biếu lễ Trung thu. Tuy bọn họ biết Thanh Thư có tiền, nhưng đây là lễ nghi cũng là một phần tâm ý của bọn họ.
Vào Phù phủ đi chưa được bao lâu, Bác Viễn từ xa đã nhìn thấy một bóng lưng, cậu vui vẻ gọi lớn: "Nhiếp Dận, Nhiếp Dận..."
Nhiếp Dận nghe tiếng liền biết là Bác Viễn, xoay người đi tới.
Khi Lăng Đồng nhìn thấy dung mạo của Nhiếp Dận, cô bé đứng chôn chân tại chỗ, quên cả thở.
Chỉ thấy Nhiếp Dận mặc một chiếc áo bào gấm màu hoa tùng, thắt lưng buộc dây lụa cùng màu. Mặt như bạch ngọc, mày thanh mục tú, thanh tuấn nhã nhặn.
Đi tới gần, Nhiếp Dận hành lễ vãn bối, nói: "Gặp qua cữu cữu, cữu mẫu."
Cách xưng hô này của cậu là gọi theo Phúc ca nhi và Yểu Yểu, cho nên cũng gọi là cữu cữu và cữu mẫu. Tuy Bác Viễn không thông minh, nhưng vì cậu đối đãi với người khác chân thành nên mọi người đều rất thích cậu, Nhiếp Dận cũng vậy.
Bác Viễn tươi cười rạng rỡ hỏi: "A Dận, không phải cháu đang học ở thư viện Bạch Đàn sao? Hôm nay sao lại rảnh rỗi về đây?"
Lăng Sương nghe vậy có chút bất lực, nói: "Chàng nói xem chàng thật là chẳng có chút trí nhớ nào, ngày kia là Trung thu rồi, học viện chắc chắn phải cho nghỉ chứ."
Bác Viễn sờ đầu mình nói: "Nàng xem ta này, gặp A Dận vui quá nên quên béng mất chuyện này. A Dận, cháu có muốn cùng bọn ta đi gặp tỷ tỷ và tỷ phu không?"
Nhiếp Dận lắc đầu nói: "Cháu lát nữa sẽ đi gặp lão sư và sư nương sau."
Cậu biết Thanh Thư mắc bệnh sạch sẽ nhẹ, cho nên định đợi rửa mặt chải đầu xong mới qua bái kiến Thanh Thư. Còn về Phù Cảnh Hi, cậu biết hắn vẫn chưa về.
"Được, vậy cháu về trước đi, ta đi gặp tỷ tỷ đây."
Đi được hai bước phát hiện Lăng Đồng vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, Bác Viễn không vui nói: "Muội đang nhìn cái gì thế, mau đi thôi!"
Lăng Đồng hoàn hồn a một tiếng, sau đó đỏ bừng mặt.
Bác Viễn nhìn mà không hiểu ra sao, giọng cũng đột nhiên lớn lên: "Ta bảo muội đi theo, không nghe thấy à?"
Nghe vậy sắc mặt Lăng Đồng trầm xuống, nhưng thấy Nhiếp Dận vẫn đứng đó liền vội vàng cúi đầu, bộ dạng tủi thân kia nếu ai không biết còn tưởng Bác Viễn bắt nạt cô bé.
Nhiếp Dận nhíu mày.
Lăng Sương thấy cô bé như vậy cũng có chút hối hận vì đã đưa cô bé tới, nàng đi qua kéo cánh tay Lăng Đồng nói: "Đi thôi, tỷ tỷ đang đợi chúng ta đấy!"
"Vâng."
Thanh Thư sớm đã nhận được tin biết bọn họ lúc này sẽ tới, nghe người dưới bẩm báo xong liền đi tới phòng khách nhỏ. Nhìn đôi má tròn trịa và cái bụng nhô lên của Lăng Sương, Thanh Thư không khỏi hỏi: "Tỷ nhớ muội m.a.n.g t.h.a.i hơn bốn tháng rồi, đúng không?"
Lăng Sương gật đầu nói: "Sắp bốn tháng rưỡi rồi ạ."
Thanh Thư hỏi: "Bụng muội hơi to, có phải ăn hơi nhiều không?"
Mặt Lăng Sương lập tức đỏ lên, ngượng ngùng nói: "Vâng, cứ thấy đói, đói mà không ăn thì cả người cứ như muốn ngất đi vậy."
Nàng cũng không hiểu tại sao m.a.n.g t.h.a.i khẩu vị lại trở nên lớn như vậy.
Thanh Thư gật đầu nói: "Vậy muội ăn nhiều rau quả tươi một chút, đừng ăn quá nhiều thịt, nếu không t.h.a.i nhi quá lớn sẽ khó sinh. Đúng rồi, ngày thường nhất định phải đi lại nhiều, không được nằm suốt."
Lăng Sương gật đầu nói: "Muội ăn cơm xong sẽ đi bộ bên ngoài khoảng nửa canh giờ, chỉ là chuyện ăn uống này có chút không kiểm soát được bản thân."
Nàng vốn thích ăn thịt, sau khi m.a.n.g t.h.a.i lại càng thích hơn, cho nên béo lên rất nhanh.
Thanh Thư nói: "Nhất định phải kiểm soát bản thân, nếu không t.h.a.i nhi quá lớn rất dễ sinh khó. Đúng rồi, muội vẫn nên học bài tập cho t.h.a.i p.h.ụ kia đi, mỗi ngày kiên trì tập hai đến ba lần rất tốt cho cơ thể."
Lăng Sương do dự một chút rồi nói: "Tỷ tỷ, muội nghe nói tập cái đó khá nguy hiểm."
Thanh Thư cười nói: "Không nguy hiểm đâu, tỷ sinh Phúc ca nhi và Yểu Yểu đều tập, Hoàng hậu nương nương và Hiếu Hòa quận chúa m.a.n.g t.h.a.i cũng đều kiên trì tập, cho nên sinh nở đều rất thuận lợi. Nếu muội không yên tâm, lúc tập bảo nha hoàn canh chừng bên cạnh."
Thấy nàng không nói gì, Bác Viễn liền trả lời thay: "Tỷ tỷ yên tâm, lát nữa về bọn đệ sẽ mời người."
Thanh Thư gật đầu nói: "Vậy thì tốt."
Sau đó Thanh Thư hỏi thăm chuyện làm ăn của cửa tiệm hai người: "Tỷ nghe nói cửa tiệm của các em làm ăn rất tốt, vì thế còn bị người ta ghen ghét bỏ t.h.u.ố.c vào gia vị."
Cũng không phải t.h.u.ố.c độc, mà là t.h.u.ố.c xổ khiến người ta đau bụng đi ngoài, chuyện này nếu để đối phương thực hiện được thì tiệm điểm tâm của Bác Viễn chắc chắn phải đóng cửa.
Bác Viễn rất ngạc nhiên hỏi: "Tỷ, sao tỷ biết?"
May mà bọn họ đã đề phòng không để đối phương ra tay, nếu không để người ta ăn vào xảy ra chuyện thì phải dính líu đến quan phủ.
"Là sư phụ đệ nói."
Lão Đinh đầu không phải nói với Thanh Thư mà là nói cho đại quản gia, chuyện này đại quản gia biết cũng đồng nghĩa với việc nói cho nàng biết.
Bác Viễn rất ảo não nói: "Sư phụ cũng thật là, bảo ông ấy đừng đến làm phiền tỷ tỷ sao ông ấy cứ không nghe chứ!"
Nói chuyện một lúc, Bác Viễn được Lăng Sương nhắc nhở liền nói: "Tỷ tỷ, sắc trời không còn sớm nữa bọn đệ phải về rồi."
"Ăn cơm xong hãy về!"
Bác Viễn lắc đầu nói: "Thôi tỷ, chỗ này cách chỗ đệ khá xa, ăn cơm xong mới về thì trời tối mất, A Sương đang m.a.n.g t.h.a.i không tiện đi đường đêm."
Cậu vẫn luôn có sao nói vậy, không biết vòng vo tam quốc.
Thanh Thư nghe vậy cũng không ép giữ lại, tiễn hai người đến cửa nhị môn rồi nói: "Yến sào hai ngày nữa mới tới, đợi tới rồi tỷ sẽ cho người đưa qua cho các em."
Nàng ăn đều là yến sào Dịch An ban thưởng, số lượng không nhiều chỉ đủ một mình nàng ăn không thể chia ra tặng người khác, cho nên chỉ có thể giúp Bác Viễn mua. Nhưng mua cũng là yến sào thượng hạng bậc nhất, giá cả cũng rẻ hơn bên ngoài một phần ba.
Trên đường về, hai chị em ngồi xe ngựa, Bác Viễn cưỡi ngựa.
Thấy Lăng Đồng dựa vào thành xe ngẩn người, Lăng Sương nhíu mày hỏi: "A Đồng, muội đang nghĩ gì mà nhập tâm thế?"
Vẻ mặt Lăng Đồng hoảng hốt, nhưng rất nhanh cô bé đã bình tĩnh lại: "Muội nhớ tam tỷ rồi. Đại tỷ, chúng ta đón nhị tỷ đến cùng đón Trung thu đi!"
Lăng Sương không chút suy nghĩ liền từ chối, nói: "Không cần, tỷ phu muội tuy không so đo nhưng tỷ cũng không thể được đằng chân lân đằng đầu."
Nếu tình cảm chị em tốt đón về cùng đón Trung thu còn nghe được, nhưng nàng và Lăng Tam sớm đã trở mặt rồi sao có thể còn mời cô ta đến nhà.
Lăng Đồng rất nhạy bén, nghe lời này không đúng không khỏi hỏi: "Đại tỷ, tỷ lâu như vậy đều không chịu đón tam tỷ tới, có phải các tỷ cãi nhau rồi không?"
Suy nghĩ một chút, Lăng Sương vẫn quyết định nói sự thật cho cô bé biết, lập tức nói: "A Đồng, tỷ không phải cãi nhau với nó mà là đã trở mặt rồi, cho nên tỷ sẽ không mời nó đến nhà làm khách đâu."
"Đại tỷ, đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Những chuyện đó Lăng Sương không muốn nhớ lại nữa, dù sao nàng đã quyết định sau này không qua lại với Lăng Tam nữa: "Muội cứ dưỡng bệnh cho tốt là được, những chuyện này không cần muội lo."
Thấy cô bé còn muốn nói nữa, Lăng Sương nhắm mắt lại nói: "Tiểu Đồng tỷ mệt rồi muốn chợp mắt một lát, đến nhà thì muội gọi tỷ một tiếng."
Lăng Đồng có rất nhiều câu hỏi đều bị chặn lại ở cổ họng.
Về đến nhà, Anh Đào nhân lúc Bác Viễn đi tắm liền nói với Lăng Sương: "Thái thái, sau này người đừng đưa lục cô nương đến Phù phủ nữa."
Lăng Sương nghe mà không hiểu ra sao, nói: "Ngươi nói vậy là có ý gì?"
Anh Đào nói với giọng cực nhỏ: "Vừa rồi ở trong Phù phủ gặp Nhiếp thiếu gia, lục cô nương nhà ta cứ nhìn chằm chằm vào cậu ấy, ánh mắt kia cứ như ngọn lửa muốn nuốt chửng người ta vậy."
Lăng Sương lập tức hiểu ý tứ trong lời nói này, nói: "Ngươi nói Tiểu Đồng để mắt đến Nhiếp thiếu gia?"
Thấy nàng ta gật đầu, Lăng Sương lập tức cảm thấy đau đầu.
