Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2368: Rút Củi Đáy Nồi (2)

Cập nhật lúc: 12/04/2026 22:21

Trời vừa tờ mờ sáng Thanh Thư đã dậy, tập quyền xong tắm rửa sạch sẽ rồi trang điểm.

Yểu Yểu rất kỳ lạ hỏi: "Mẹ, hôm nay mẹ đi dự tiệc nhà ai vậy ạ?"

Thanh Thư vì phải làm việc nên rất ít tham gia yến tiệc nhà người khác, cho nên số lần trang điểm cũng đếm trên đầu ngón tay, một năm tính ra cũng chỉ mười mấy lần.

Thanh Thư cười nói: "Không tham gia yến tiệc, hôm nay mẹ phải vào cung thăm dì cả của con."

Yểu Yểu nhớ tới cặp song sinh không khỏi nói: "Mẹ, đợi khi con được nghỉ mẹ đưa con vào cung thăm muội muội Chiêu nhi và đệ đệ Vân Du được không ạ?"

Tuy song sinh trông không giống nhau, nhưng thật sự rất đáng yêu.

Thanh Thư cười nói: "Con được nghỉ không có nghĩa là mẹ cũng được nghỉ nha! Đến lúc đó để cha con đưa con đi."

"Vâng ạ."

Ăn xong bữa sáng Yểu Yểu liền đi đến viện của Cù tiên sinh. Theo Cù tiên sinh học tập cô bé mới biết tại sao ca ca lại sùng bái ông ấy như vậy, học thức của đối phương thật sự rất uyên bác, bất kể cô bé hỏi gì cũng có thể giảng giải rất rõ ràng. Điểm này mấy vị tiên sinh trước đây không làm được.

Thanh Thư lần này trang điểm nhẹ khoảng hai khắc đồng hồ là xong, soi gương thấy dung nhan không có vấn đề gì nàng liền vào cung.

Mặc Tuyết nhìn thấy nàng thầm thở phào nhẹ nhõm, sau đó nói: "Nhị cô nương, Hoàng hậu nương nương từ hôm kia đến giờ vẫn luôn ăn không ngon ngủ không yên, hai đứa nhỏ cũng bị ảnh hưởng cứ khóc quấy suốt."

Thanh Thư gật đầu tỏ ý mình đã biết, dù tố chất tâm lý của Dịch An có mạnh mẽ đến đâu, gặp phải chuyện như vậy cũng cần một khoảng thời gian để bình phục.

Vào tẩm cung, Thanh Thư liền nhìn thấy quầng thâm mắt của Dịch An: "Mấy đêm nay cậu có phải không chợp mắt không? Sao quầng thâm mắt nghiêm trọng thế này."

"Có ngủ, nhưng ngủ một lát là tỉnh."

Nói xong lời này, Dịch An phất tay cho mọi người lui ra: "Ta muốn nói chuyện riêng với Thanh Thư, bất kể ai đến cũng không gặp."

Mặc Tuyết gọi hai nhũ mẫu lui xuống.

Đợi trong phòng không còn ai, Thanh Thư đau lòng ôm lấy Dịch An nói: "Nếu khó chịu thì khóc ra đi, đừng kìm nén trong lòng, như vậy sẽ nghẹn ra bệnh đấy."

Nghe được lời này hốc mắt Dịch An lập tức đỏ lên, nhưng nàng vẫn ép nước mắt chảy ngược vào trong: "Khóc có tác dụng gì, cũng không giải quyết được vấn đề."

"Là không giải quyết được vấn đề, nhưng có thể phát tiết nỗi buồn bực và đau thương trong lòng ra ngoài. Dịch An, cậu không cần phải cố gắng gượng trước mặt tớ."

Thanh Thư nhu giọng nói: "Dịch An, cậu nếu muốn khóc thì cứ khóc đừng cố nhịn. Khóc không mất mặt, chúng ta khóc xong vẫn là nữ anh hùng đội trời đạp đất."

Trong mắt Dịch An lập tức ngập tràn nước mắt, nhưng nàng vẫn nhịn không muốn để nước mắt rơi xuống: "Có ai như cậu không? Ta đã nhịn ba ngày rồi, cậu vừa đến đã chọc ta rơi lệ."

Thanh Thư ôm lấy nàng, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng nói: "Khóc đi, khóc ra là tốt rồi."

Dịch An không nhịn được nữa, nước mắt tuôn rơi lã chã. Nhưng nàng không giống người khác gào khóc t.h.ả.m thiết hay khóc thút thít, nàng khóc không có tiếng động, chỉ có nước mắt lăn dài trên má.

Qua một hồi lâu Dịch An mới nín khóc, sau đó nhận lấy chiếc khăn tay thêu hoa mẫu đơn từ tay Thanh Thư lau nước mắt nước mũi: "Đều tại cậu, chọc ta khóc."

"Khóc ra rồi có phải trong lòng thoải mái hơn một chút không?"

Dịch An lắc đầu nói: "Trong lòng ta vẫn nặng trĩu."

Thanh Thư dùng âm thanh chỉ hai người nghe thấy hỏi: "Là vì Hoàng thượng muốn nạp Bạch thị làm phi nên trong lòng khó chịu, hay là lo lắng sau này Trấn Quốc Công phủ đi vào vết xe đổ của Yến gia triều Chu?"

Nàng đoán là vế sau. Dù sao nàng ấy đã biết Hoàng đế nảy sinh tâm tư với Bạch thị nữ, đã dự liệu được sẽ có ngày hôm nay, không nên đau lòng buồn bã đến mức này mới đúng.

Dịch An cười khổ một tiếng nói: "Cái gì cũng không giấu được cậu. Có một số việc đã mở đầu thì sau này sẽ không dừng lại được. Bạch thị chỉ là bắt đầu, sau này hậu cung sẽ có đủ loại mỹ nhân, qua một hai mươi năm nữa hắn e là sẽ kiêng kỵ ta và Vân Trinh."

Nếu chỉ là Hoàng đế chán ghét nàng thì còn đỡ, chỉ lo sẽ liên lụy đến Vân Trinh. Trong lịch sử này, Trữ quân xuất thân đích trưởng t.ử thuận lợi kế thừa ngôi vị hoàng đế chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Thanh Thư khẽ thở dài, nói: "Mấy ngày nay tớ cũng đang lo lắng chuyện này, đều ngủ không ngon."

Dịch An nặn ra một nụ cười nói: "Chúng ta không hổ là chị em, đúng là tâm linh tương thông. Thật ra năm đó lúc ta tiến cung đã từng lo lắng, mấy năm nay hắn đối với ta quá tốt khiến ta buông lỏng cảnh giác."

Hành vi trước đây của nàng thật ra rất nguy hiểm, cũng may Hoàng đế hiện tại vẫn chưa thay lòng đổi dạ, nếu không thật sự là c.h.ế.t thế nào cũng không biết.

"Chuyện này thay vì lo lắng, chi bằng nghĩ cách giải quyết."

Hai người quen biết nhiều năm như vậy Dịch An rất hiểu Thanh Thư, nàng đã nói như vậy chắc chắn là đã có cách rồi: "Cậu nghĩ ra cách gì rồi."

Thanh Thư gật đầu, sau đó kéo Dịch An đi đến trước bàn. Rót nước vào chén trà, sau đó dùng tay chấm nước viết lên bàn ba chữ: "Thuốc tuyệt t.ử."

Nàng lo lắng trong Khôn Ninh Cung cũng ẩn giấu ám vệ, cho nên dùng cách này là an toàn nhất. Tai thính trốn ở xa cũng có thể nghe thấy bọn họ nói chuyện, nhưng cách xa như vậy thì không thể nhìn thấy.

Dịch An kinh ngạc không thôi, nhưng tố chất tâm lý của nàng còn tốt hơn Thanh Thư. Nàng im lặng một chút, sau đó cũng chấm nước viết lên bàn: "Thuốc này khó tìm, hơn nữa sẽ hại thân thể."

Thanh Thư lắc đầu, sau đó viết lên bàn: "Không hại thân thể, Cảnh Hi đã uống rồi."

Dịch An trừng to mắt nhìn Thanh Thư, thấy nàng gật đầu liền lo lắng hỏi: "Chuyện này hắn biết không?"

"Tớ đã được sự đồng ý của chàng ấy mới đi tìm phương t.h.u.ố.c."

Đối với cách nói này Dịch An tỏ vẻ nghi ngờ, phải biết rằng năm đó Thanh Thư từng nói muốn sinh thêm một đứa nữa, đã muốn sinh thêm thì sao lại đi tìm t.h.u.ố.c tuyệt t.ử. Ngược lại thái độ của Phù Cảnh Hi vẫn luôn rất kiên quyết, nói không muốn Thanh Thư chịu khổ nữa, thế nào cũng không chịu sinh.

Nghĩ đến đây Dịch An hiểu ra, Thanh Thư đây là muốn ôm hết mọi chuyện vào người, một khi sự việc bại lộ cũng sẽ không liên lụy đến Phù Cảnh Hi. Dù sao Phù Cảnh Hi cũng là người bị hại, đồng bệnh tương liên, Hoàng đế cũng không nỡ trách phạt.

"Một khi bị phát hiện, cậu sẽ phải gánh tiếng xấu đấy."

Thanh Thư lắc đầu, viết: "Không sao."

Dịch An cũng là người sát phạt quyết đoán, nàng viết: "Mang phương t.h.u.ố.c đến chưa?"

Năm đó Vân Nghiêu Minh không màng đến ý nguyện của nàng cầu xin Tiên hoàng ban hôn, sau đó nhốt nàng vào cái l.ồ.ng này không còn tự do nữa. Những năm này nàng không chỉ phải chịu nỗi khổ sinh nở, còn phải chịu đủ loại làm khó dễ của Trương Thái hậu. Nếu Vân Nghiêu Minh có thể luôn đối tốt với nàng thì cũng đáng, kết quả hắn lại bội bạc lời thề năm xưa. Cho nên, hạ t.h.u.ố.c tuyệt t.ử cho Hoàng đế, Dịch An không có nửa điểm gánh nặng tâm lý.

Thanh Thư lắc đầu, viết: "Không mang. Cậu xem có thể trực tiếp giao phương t.h.u.ố.c cho cha nuôi, để ông ấy phối đủ t.h.u.ố.c rồi đưa cho cậu không."

Sở dĩ nói như vậy là vì Khôn Ninh Cung có rất nhiều tai mắt. Người do Trương Thái hậu phái tới không nói, chỉ riêng Trang Băng là do Hoàng đế phái tới, nếu bị nàng ta phát hiện ra manh mối thì chuyện này sẽ không làm được.

"Ông ấy sẽ không đồng ý đâu."

Xem xong dòng chữ này, Thanh Thư do dự một chút cũng viết: "Vậy để tớ nghĩ cách nhé!"

Dịch An ừ một tiếng nói: "Không vội, loại chuyện này không vội được chúng ta từ từ làm."

Thanh Thư gật đầu một cái.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.