Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2238: Yến Ca Nhi Khó Chiều, Quan Chấn Khởi Bất Lực

Cập nhật lúc: 12/04/2026 21:59

Tin tức Hành tướng qua đời truyền đến Hải Châu, Hành thị nghe xong liền ngất xỉu.

Ân Tĩnh Trúc cố ý đến thăm nàng ta, miệng nói lời an ủi nhưng thực chất câu nào cũng châm chọc ch.ói tai. Cũng may tố chất tâm lý của Hành thị tốt, rất nhanh đã điều chỉnh lại cảm xúc, sau đó dùng chiêu "tứ lạng bạt thiên cân" đuổi ả ta đi.

Thấy không đạt được mục đích, Ân Tĩnh Trúc vô cùng thất vọng. Lúc ả ra khỏi cửa thì tình cờ gặp Yến ca nhi đang đến thăm.

Nếu nói người mà Ân Tĩnh Trúc không muốn gặp nhất là ai, thì đó chắc chắn là Yến ca nhi. Mỗi lần gặp mặt đều bị nó châm chọc một trận, ngay cả hai đứa con do ả sinh ra cũng không được Yến ca nhi ưa thích.

Yến ca nhi nhìn ả, cười khẩy một tiếng rồi nói: "Sao hả, tưởng Hành tướng qua đời là có thể đè đầu cưỡi cổ thái thái rồi sao? Đừng nằm mơ nữa, dù Hành tướng có qua đời thì cũng không phải là thứ mà Ân gia các ngươi có thể so bì được đâu."

Kể từ khi Ân Triết bị đuổi đi, Ân Tĩnh Trúc đã không dám coi nó là trẻ con nữa: "Nhị thiếu gia, thái thái vì chuyện của Hành tướng mà ngất xỉu, ta đến để an ủi tỷ ấy."

"Ngươi an ủi? Thôi đi, ngươi chỉ mong thái thái tức giận đến mức sảy thai, sau này không sinh đẻ được nữa thì có!"

Mặt Ân Tĩnh Trúc xanh mét vì tức giận, nói: "Nhị thiếu gia, ngươi đừng có ngậm m.á.u phun người."

Yến ca nhi khinh thường nói: "Có phải ngậm m.á.u phun người hay không, trong lòng ngươi tự rõ."

Lúc này, nha hoàn bên cạnh Hành thị đi tới, hành lễ với cậu bé, cung kính nói: "Nhị thiếu gia, thái thái mời người vào."

Để hai người cứ cãi nhau trong sân, chẳng những truyền ra ngoài không hay mà nếu Quan Chấn Khởi biết được cũng sẽ trách nàng ta, cho nên Hành thị vội sai nha hoàn gọi Yến ca nhi vào nhà.

Yến ca nhi vào phòng, nhìn thấy Hành thị liền gọi một tiếng thái thái. Cậu bé sẽ không gọi là mẫu thân, mẹ ruột cậu vẫn đang sống sờ sờ ra đó, gọi người khác là mẫu thân thì ra thể thống gì.

Hành thị vừa rồi cố nén không phát hỏa, nhưng cảm xúc vẫn bị d.a.o động: "Mộc Yến, con qua đây có việc gì không?"

Tuy nói là người một nhà, nhưng ngày thường Yến ca nhi sẽ không đặt chân đến hậu viện, trừ khi là dịp lễ tết hoặc có việc cần tìm Hành thị.

Yến ca nhi cũng không vòng vo, nói thẳng mục đích của mình: "Mấy ngày nữa con muốn về kinh."

Hành thị có chút ngạc nhiên hỏi: "Lão gia đã đồng ý chưa?"

Yến ca nhi lắc đầu nói: "Chưa. Nhưng tháng sau là sinh thần ba mươi tuổi của mẹ con, con nhất định phải về chúc thọ người."

Dù Quan Chấn Khởi không đồng ý, cậu cũng phải về kinh.

Hành thị không ngờ Yến ca nhi muốn về kinh lại là vì chuyện này.

Lúc nàng ta mới gả vào đây cũng từng tỏ ý muốn thân thiết với Yến ca nhi, kết quả đứa trẻ này nói thẳng rằng nàng ta không cần uổng phí công sức, cậu không cần sự quan tâm của nàng ta, càng sẽ không cùng nàng ta diễn trò mẫu từ t.ử hiếu. Quan Chấn Khởi biết chuyện này xong cũng bảo nàng ta đừng quản chuyện của Yến ca nhi, thế là nàng ta thực sự buông tay không quản nữa. Tất nhiên, cái ăn cái mặc nàng ta vẫn sẽ sắm sửa một phần gửi qua, dù Yến ca nhi chẳng bao giờ dùng đến.

Tiểu Du lo lắng cho Yến ca nhi, mỗi tháng đều gửi thư, rồi quần áo đồ dùng đều từ kinh thành gửi tới. Những loại vải vóc và trang sức đó đều là hàng thượng phẩm, thứ mà Hành thị sắm sửa không thể nào so sánh được.

"Con về chúc thọ Quận chúa là trọn đạo hiếu, lát nữa ta sẽ khuyên lão gia."

Yến ca nhi lắc đầu nói: "Không cần, con sẽ khiến ông ấy phải đồng ý. Lần này qua đây là muốn hỏi thái thái, có đồ gì cần mang về kinh thành không? Nếu có thì đến lúc đó cứ gửi đến viện của con."

Hành thị ngẩn người, sau đó gật đầu nói: "Vậy thì làm phiền Nhị thiếu gia rồi."

Yến ca nhi "ừ" một tiếng, nhìn về phía bụng nàng ta nói: "Thái thái, còn mong người bảo trọng thân thể, sinh thêm cho nhị muội một đứa em trai."

Đây mới là mục đích thực sự cậu đến đây hôm nay. Hai năm chung sống, cậu cảm thấy Hành thị không tệ, có mắt nhìn, không nhiều chuyện, quan trọng là hành xử hào phóng, tâm địa cũng ngay thẳng. Cho nên cậu không mong Hành thị xảy ra chuyện, nếu không cha cậu chắc chắn sẽ lại cưới vợ khác, cưới phải người ngu ngốc hoặc ác độc thì sau này sẽ không được tự tại như thế này nữa.

Trong lòng Hành thị ấm áp, khẽ gật đầu nói: "Con yên tâm, ta sẽ tự bảo trọng."

Đợi sau khi Yến ca nhi đi khỏi, Thải Nguyệt - nha hoàn tâm phúc của Hành thị kỳ quái hỏi: "Thái thái, lão thái gia nhà ta vừa mất, Nhị thiếu gia liền qua đây tỏ ý tốt, có phải cậu ấy có mục đích gì không?"

"Ngươi cảm thấy nó có mục đích gì?"

Thải Nguyệt suy nghĩ một chút rồi nói: "Tỏ ý tốt với thái thái, để người nói giúp cậu ấy trước mặt lão gia?"

"Ngươi cảm thấy nó cần ta nói giúp trước mặt lão gia sao?"

Yến ca nhi thường xuyên cãi lại Quan Chấn Khởi, Quan Chấn Khởi tuy lần nào cũng tức đến bốc khói nhưng chưa bao giờ đ.á.n.h cậu. Xong chuyện, Quan Chấn Khởi ra ngoài chẳng những không nói xấu cậu nửa lời, còn khen ngợi cậu thông minh cần cù, điều này khiến Ân Tĩnh Trúc hận đến ngứa răng.

Thải Nguyệt ngẫm nghĩ cũng thấy đúng, nàng ta lạ lùng nói: "Vậy cậu ấy làm thế là vì sao?"

Hành thị cười nói: "Nó là mong ta bảo trọng thân thể rồi bình an sinh hạ đứa bé, như vậy Ân thị sẽ không thể làm mưa làm gió ở hậu trạch nữa."

Từ đó có thể thấy Nhị thiếu gia ghét Ân thị đến mức nào. Tuy nhiên điều này đối với nàng ta là chuyện tốt, không cần nàng ta ra tay, Yến ca nhi sẽ áp chế đôi con cái của Ân thị đến c.h.ế.t.

Đến chập tối, Quan Chấn Khởi trở về.

Yến ca nhi nhận được tin liền đi tìm ông, nói mình muốn về kinh thành, hơn nữa là đi ngay trong mấy ngày tới, không ngoài dự đoán đã bị Quan Chấn Khởi từ chối.

"Cuối tháng sau là sinh thần ba mươi tuổi của mẹ con, con phải về bồi tiếp người."

Quan Chấn Khởi sững sờ, nói: "Ta biết con hiếu thuận, chỉ là hiện giờ việc học của con đang căng thẳng, lại còn phải luyện võ hàng ngày, đi đi về về mất hơn hai tháng, quá lãng phí thời gian."

Yến ca nhi lập tức phản bác lại: "Nếu theo lời cha nói thì cũng đừng ăn cơm ngủ nghỉ nữa, dùng hết thời gian để luyện công đọc sách cho rồi."

Quan Chấn Khởi đã quen bị con trai "bật" lại, ông bình tĩnh nói: "Con hãy dụng tâm chuẩn bị một món quà cho mẹ con, ta sẽ cho người gửi đi."

Yến ca nhi làm sao có thể đồng ý, cậu nói: "Cha, lần này con nhất định phải về kinh, nếu cha không cho con về, đợi cha đến nha môn con sẽ tự mình đi về."

"Con dám?"

Yến ca nhi rất khó hiểu nói: "Con chỉ là về kinh bồi tiếp mẹ con đón sinh thần ba mươi tuổi, cũng không phải là không quay lại, tại sao cha không cho con về? Hay là cha không cho con về là muốn dụ mẹ con đến Hải Châu, như vậy cha có thể gặp được người?"

Quan Chấn Khởi tức giận không thôi, phất tay nói: "Ngày ngày không chịu học hành t.ử tế, suốt ngày chỉ nghĩ đến mấy thứ lung tung rối loạn này."

"Vậy tại sao cha không cho con về kinh? Chẳng lẽ vẫn muốn trả thù mẹ con, vì người hòa ly với cha nên không cho người gặp con? Nhưng ban đầu là cha chê mẹ con xấu, sau đó còn lén lút nạp thiếp sau lưng người, cha có tư cách gì mà trả thù người?"

Sinh ra một đứa con trai như thế này, Quan Chấn Khởi thật sự cảm thấy có ngày mình sẽ bị tức c.h.ế.t.

Yến ca nhi biết không thể đối đầu cứng với Quan Chấn Khởi, tự mình trốn về kinh là hạ sách: "Cha, đợi mừng sinh thần mẹ con xong con sẽ quay lại. Nếu cha lo lắng bài vở của con bị tụt lại, thì để tiên sinh cùng con về, trên thuyền sẽ giảng bài cho con."

Quan Chấn Khởi biết tính nết của Yến ca nhi, nói được làm được, nếu ép không cho về, nó thật sự sẽ lén chạy về kinh thành. Trên đường nguy hiểm như vậy, nếu xảy ra chuyện gì thì lúc đó hối hận cũng không kịp: "Vậy con phải đảm bảo sẽ không bỏ bê bài vở, mỗi ngày cũng đều phải luyện võ không được lười biếng."

Thấy ông buông lỏng, trong lòng Yến ca nhi vui sướng không thôi, mặt đầy ý cười nói: "Cha yên tâm, con sẽ không lười biếng đâu."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2225: Chương 2238: Yến Ca Nhi Khó Chiều, Quan Chấn Khởi Bất Lực | MonkeyD