Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2129: Vân Trinh Gặp Nạn, Trương Gia Gây Họa
Cập nhật lúc: 12/04/2026 21:39
Thần ca nhi hiện tại vẫn ổn, nhưng Mạc Kỳ lo lắng cho tương lai: "Ân thị bây giờ vẫn chưa có con, hơn nữa Quan Chấn Khởi sau này chắc chắn sẽ tục huyền, đến lúc đó những người này nói không chừng sẽ động tâm tư lên người Thần ca nhi."
"Có Đồng ma ma ở đó, bọn họ không tính kế được Thần ca nhi đâu."
Mạc Kỳ lắc đầu nói: "Điện hạ, nội trạch có Đồng ma ma trông coi thì không tính kế được, nhưng bên ngoài thì khó nói lắm."
Đại trưởng công chúa khẽ lắc đầu, nói: "Ngươi đây là quan tâm tất loạn. Ân thị không có cái gan tính kế Thần ca nhi đâu. Còn về kế thất, cho dù Quan Chấn Khởi bây giờ thế lực đang lên cũng không thể nào cưới được cô nương nhà cao cửa rộng nữa. Trừ phi là cưới phải một kẻ ngu xuẩn, hơi có não một chút cũng không dám đi hại Thần ca nhi."
Mạc Kỳ nói: "Điện hạ, người xem Tất thị chọn cho Quan lão tam Khương thị kia vừa ngu vừa tham đấy thôi, bà ta sau này có thể tương xem được mặt hàng tốt gì chứ."
Đại trưởng công chúa nhìn bà, cười nói: "Quan Chấn Khởi không phải Quan lão tam, cho dù muốn tục huyền cũng không thể nghe theo sự sắp xếp của Tất thị. Hơn nữa cho dù nghe Tất thị sắp xếp muốn thành thân cũng phải sang năm, thành thân xong không thể nào m.a.n.g t.h.a.i ngay được, m.a.n.g t.h.a.i rồi cũng chưa chắc đã là con trai."
"Có xung đột lợi ích mới sinh ra tà niệm, không có con trai thì sao có thể đi hại Thần ca nhi. Hơn nữa có người của chúng ta trông chừng, nếu kế thất thật sự dám bất lợi với Thần ca nhi thì để Quan Chấn Khởi xử lý."
Nhắc đến Quan Chấn Khởi, Mạc Kỳ liền vẻ mặt ghét bỏ: "Chỉ sợ có mẹ kế, sẽ có cha dượng."
Trên mặt Đại trưởng công chúa hiện lên ý cười, trước kia Mạc Kỳ là người bình tĩnh biết bao bây giờ lại vì Tiểu Du mà rối loạn tấc lòng, nhưng đây là chuyện tốt: "Quan Chấn Khởi coi trọng nhất là con đường làm quan của hắn, Thần ca nhi nếu có mệnh hệ gì thì chính là trở mặt với Phong gia và Tiểu Du, chuyện này hắn tuyệt đối không muốn nhìn thấy. Cho nên dù có tục huyền, hắn cũng không thể để kế thất nhúng tay vào chuyện của Thần ca nhi."
"Hôn sự của Thần ca nhi đừng nói là kế thất của Quan Chấn Khởi, ngay cả Quan Chấn Khởi cũng không thể tự mình quyết định, cho nên ngươi hoàn toàn không cần lo lắng như vậy."
Hôn sự của ba đứa trẻ cũng đã thương lượng xong, nhất định phải do Tiểu Du và Quan Chấn Khởi đều đồng ý mới được. Đại trưởng công chúa trước đó chỉ lo lắng xa cách lâu ngày sẽ ảnh hưởng tình cảm mẹ con, nhưng Tiểu Du xử lý việc này rất tốt nên bây giờ nỗi lo này cũng không còn nữa.
Thấy Mạc Kỳ vẫn nhíu mày, Đại trưởng công chúa cười nói: "Ngươi cũng nói Tiểu Du bây giờ không giống trước kia nữa, ta tin nó có thể bảo vệ được Thần ca nhi."
Nghe vậy thần sắc Mạc Kỳ hơi giãn ra. Quả thực, một năm nay nói Quận chúa thoát t.h.a.i hoán cốt cũng không quá đáng, có lẽ bà thực sự lo lắng thái quá rồi.
Chập tối, Tiểu Du dẫn hai đứa trẻ cùng Đại trưởng công chúa tản bộ trong vườn. Hai thằng nhóc này đúng là tay tàn phá hoa, đi đến đâu hoa cỏ đều gặp tai ương.
Đại trưởng công chúa cũng chiều chuộng chúng, không ngăn cản mặc kệ chúng chơi, ngược lại Tiểu Du đau lòng không thôi mắng chúng phá hoại đồ đạc.
Hai người trở về viện chính đang định vào nhà, Mạc Anh rảo bước đi tới nói: "Điện hạ, Quận chúa, vừa nhận được tin Đại hoàng t.ử rơi xuống nước rồi."
Sắc mặt Đại trưởng công chúa đại biến, trầm mặt hỏi: "Chuyện là thế nào?"
Tiểu Du cũng cuống cuồng, hỏi: "Trinh nhi sao lại rơi xuống nước chứ? Dịch An còn nửa tháng nữa là sinh rồi, nếu Trinh nhi có mệnh hệ gì cô ấy sao chịu nổi?"
Nghe vậy, trong mắt Đại trưởng công chúa lóe lên một tia sắc bén: "Vào cung, bây giờ vào cung ngay."
Tiểu Du cũng muốn đi.
Đại trưởng công chúa không đồng ý, nói: "Cháu muốn vào cung thì Yến ca nhi và Côn ca nhi ai chăm sóc? Cháu không cần lo lắng, nếu có chuyện Hoàng thượng chắc chắn sẽ triệu Ổ phu nhân và Thanh Thư vào cung rồi. Có họ ở đó, Dịch An nhất định sẽ không sao đâu."
Tiểu Du không yên tâm, gọi Yến ca nhi tới nói: "Yến nhi, chỗ dì An của con xảy ra chút chuyện mẹ phải qua xem dì ấy một chút, con ở nhà chơi với em được không?"
Yến ca nhi thấy cô nàng vẻ mặt nghiêm túc, theo bản năng gật đầu nói: "Mẹ, vậy mẹ về sớm nhé!"
"Được."
Hai người vội vội vàng vàng vào cung. Sau khi trời tối cửa cung đều sẽ khóa lại, cho dù là Đại trưởng công chúa không có thánh dụ cũng không thể vào cung, nhưng giáo úy giữ cửa cung đồng ý truyền lời cho họ.
Tiểu Du có chút căng thẳng nói: "Tổ mẫu, Vân Trinh sẽ không sao đâu đúng không?"
Đại trưởng công chúa gật đầu nói: "Bên cạnh Vân Trinh có hộ vệ chắc chắn sẽ không sao, ta bây giờ chỉ lo cho Hoàng hậu. Nó sắp sinh rồi, nếu bị kinh hãi động t.h.a.i khí sẽ sinh non đấy."
Mặt Tiểu Du lập tức trắng bệch.
Đại trưởng công chúa an ủi cô nàng: "Đừng vội, ta nói chỉ là tình huống xấu nhất thôi. Hoàng hậu trải qua bao nhiêu sinh t.ử như vậy chắc không dễ bị dọa thế đâu."
Miệng nói vậy nhưng trong lòng lại thấp thỏm. Đối với phụ nữ mà nói con cái chính là điểm yếu, cho dù tâm lý Dịch An có vững vàng đến mấy nghe thấy con trai xảy ra chuyện cũng không thể giữ được bình tĩnh.
Đợi khoảng hai khắc, liền có người đến đón Đại trưởng công chúa.
Đến Khôn Ninh Cung, Dịch An di chuyển thân thể nặng nề cũng muốn hành lễ với Đại trưởng công chúa.
Đại trưởng công chúa thấy thần sắc nàng bình tĩnh, trong lòng hơi yên tâm: "Đã lúc nào rồi còn giảng mấy cái hư lễ này, mau ngồi xuống."
Ngồi xuống xong Đại trưởng công chúa nhìn về phía Dịch An, nghiêm mặt hỏi: "Ta nghe nói Vân Trinh rơi xuống nước, chuyện này là thế nào?"
Nhắc đến chuyện này Dịch An liền đầy bụng lửa giận: "Là Trương Hạc đẩy Trinh nhi xuống hồ sen. Tuy có hộ vệ đi theo, nhưng vì sự việc đột ngột, đợi lúc hộ vệ xuống hồ sen thì Trinh nhi đã uống hai ngụm nước rồi."
"Nói vậy là đứa bé không sao rồi?"
Dịch An khó chịu nói: "Đứa bé bị kinh hãi, sau khi bế về cứ ôm c.h.ặ.t lấy ta không buông, ta dỗ nửa ngày mới dỗ nó ngủ được."
Ngày thường Vân Trinh nhảy nhót tưng bừng tinh thần vượng như hổ con, nhưng vừa rồi vẻ mặt kinh hoàng ôm lấy nàng, Dịch An suýt chút nữa xông đến Từ Ninh Cung tìm Thái hậu tính sổ.
Tiểu Du nghe vậy lập tức nói: "Dịch An, cậu bây giờ thân thể hai người cũng không thể thức đêm. Hay là thế này, cậu gọi Thanh Thư qua đây ở cùng Trinh nhi một chút."
Không phải Tiểu Du không ở lại cùng Vân Trinh, mà là cô nàng tiếp xúc với đứa bé ít quan hệ không thân thiết lắm, ngược lại Thanh Thư thường xuyên vào cung Vân Trinh rất thân thiết với nàng.
Dịch An không cần nghĩ ngợi liền lắc đầu từ chối, nói: "Thanh Thư cũng bận không hành hạ cậu ấy nữa, buổi tối ta để Tân ma ma và Mặc Tuyết chăm sóc Trinh nhi."
"Hoàng thượng đâu?"
Dịch An lạnh lùng nói: "Đến Từ Ninh Cung rồi, bây giờ vẫn chưa về. Nhưng Trinh nhi chỉ bị kinh hãi không xảy ra chuyện gì, chuyện này mười phần thì tám chín phần lại là chuyện lớn hóa nhỏ chuyện nhỏ hóa không thôi."
Đại trưởng công chúa nói: "Trương Hạc to gan lớn mật, không thể để nó làm thư đồng cho Trinh nhi."
Tiểu Du kinh ngạc, cô nàng lại không biết Trương gia thế mà cũng được một suất thư đồng, nhưng nghĩ lại cũng thấy bình thường. Cho dù quan hệ giữa Hoàng thượng và Thái hậu có không tốt thì bà ta cũng là mẹ ruột của Hoàng đế, đòi một suất thư đồng cũng không phải chuyện khó gì.
Dịch An gật đầu.
Tiểu Du lại đột nhiên nói: "Dịch An, hồi đó lúc cậu m.a.n.g t.h.a.i Vân Trinh suýt chút nữa bị con mèo của Trương gia nữ ôm vồ ngã xuống đất, bây giờ Trinh nhi lại bị Trương Hạc hại rơi xuống nước. Cậu nói xem, người Trương gia này chắc chắn phạm xung với cậu?"
Đại trưởng công chúa rất không tán thành gọi một tiếng: "Tiểu Du..."
Thái hậu cũng là người Trương gia, nếu lời này lọt vào tai người có tâm thì chính là châm ngòi quan hệ giữa Hoàng hậu và Thái hậu rồi. Con bé này nói năng chẳng qua não gì cả, quan hệ với Hoàng hậu có tốt đến mấy muốn nói cũng phải nói lúc riêng tư, bây giờ trong điện còn có nữ quan và người hầu đấy!
Tiểu Du cũng ý thức được mình lỗ mãng, không dám lên tiếng nữa.
