Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2116: Con Gái Khó Dạy (2)
Cập nhật lúc: 12/04/2026 21:36
Hai người đến Trân Phẩm Trai trước, Tiểu Du mua mấy món trang sức tốn hơn bốn ngàn lượng bạc. Thanh Thư chỉ chọn mấy món trang sức trẻ con đeo, sau đó bị Tiểu Du tranh trả tiền.
“Cậu về nói với Yểu Yểu là tớ tặng con bé.”
Thanh Thư cũng không tranh với cô ấy, sau này tìm cơ hội mua đồ trả lại cho Yến ca nhi là được: “Yên tâm, về sẽ nói với con bé.”
Cô nhóc tuổi không lớn nhưng trang sức thì không ít, có thể đeo nửa năm không trùng lặp.
Dạo xong Trân Phẩm Trai, hai người lại đến cửa hàng may mặc. Thanh Thư chọn cho Phù Cảnh Hi mấy bộ y phục, y phục may cho hắn trước đây đều rộng rồi. Thanh Thư cũng không muốn sửa, định bồi bổ cho hắn trắng trẻo lại rồi mặc.
Chọn xong quần áo hai người quay về phủ, trên xe ngựa Thanh Thư hạ thấp giọng nói với cô ấy: “Tớ nói với cậu một chuyện, trong lòng cậu biết là được.”
Thấy nàng như vậy, Tiểu Du cũng không kìm được nói nhỏ lại: “Chuyện gì, nói đi!”
“Hôm qua Hoàng thượng nói với Cảnh Hi cho Phúc ca nhi về kinh, sau Trung thu sẽ theo Vân Trinh đến Thượng thư phòng đọc sách. Cậu vào cung nói với Dịch An xem, xem có thể xin được một suất không.”
Tiểu Du cười nói: “Vậy chúc mừng cậu, Phúc ca nhi sau này thật sự không cần cậu lo lắng nữa rồi.”
Nghe lời này, Thanh Thư rất ngạc nhiên: “Cậu biết chuyện này từ sớm rồi à.”
Tiểu Du gật đầu nói: “Trước đây tớ đã nói với Dịch An chuyện này, cậu ấy nói người được chọn làm thư đồng Hoàng thượng đã định từ sớm rồi.”
Nghe vậy Thanh Thư cũng không tiện nói gì thêm.
Tiểu Du thấy Thanh Thư như vậy, cười nói: “Không sao, yêu cầu tuyển chọn thư đồng cho Hoàng t.ử vốn dĩ rất nghiêm ngặt. Thân phận của Thần ca nhi không đủ, điều này cũng nằm trong dự liệu của tớ.”
Lâm An Hầu phủ không được Hoàng thượng yêu thích, Quan Chấn Khởi lại không giống Phù Cảnh Hi được Hoàng đế coi trọng. Cô ấy có thể đi cầu xin Đại trưởng công chúa, nhưng cô ấy không mở miệng được. Cho dù tổ mẫu cô ấy đi cầu xin ân điển, ân điển này cũng phải rơi vào trong Quốc công phủ. Nếu không thì ca ca cô ấy sẽ có ý kiến.
Thanh Thư vỗ tay cô ấy, nói: “Đợi Thần ca nhi về chúc thọ bá mẫu, chúng ta tranh thủ cho thằng bé bái một người thầy. Nếu bái sư thành công, Thần ca nhi có thể ở lại kinh thành.”
Tiểu Du lại lắc đầu, nói: “Nếu Thần ca nhi ở lại kinh thành, thì Yến ca nhi sẽ không chịu đi Hải Châu. Thần ca nhi đã hiểu chuyện, lại có Đồng ma ma ở bên cạnh trông nom thì người phụ nữ kia rất khó lôi kéo được nó. Nhưng Yến ca nhi không được, đứa trẻ này tính tình nóng nảy làm việc lại cứng đầu, nếu đi Hải Châu chắc chắn sẽ gây họa.”
Còn có lời cô ấy chưa nói. Yến ca nhi không thích đọc sách, mà Quan Chấn Khởi hy vọng mấy đứa con trai đều có thể khoa cử nhập sĩ, đến lúc đó cha con hai người chắc chắn sẽ không hòa hợp. Quan Chấn Khởi thế nào cô ấy không quan tâm, nhưng không muốn con trai bị bỏ bê. Bọn họ là thế gia võ tướng, Tiểu Du cảm thấy không biết đọc sách cũng không sao, đến lúc đó vào quân doanh tìm tiền đồ cũng được. Dù sao có cha và đại ca cô ấy trông chừng, tương lai tiền đồ sẽ không kém.
Thanh Thư cảm thấy sự sắp xếp của cô ấy cũng không tồi: “Vậy cậu phải thường xuyên viết thư cho Thần ca nhi, để đứa trẻ biết cậu luôn nhớ thương nó, như vậy nó sẽ không xa lạ với cậu.”
Tiểu Du gật đầu nói: “Tớ và Yến ca nhi nửa tháng gửi thư cho nó một lần. Trong thư sẽ kể cho nó nghe chuyện tớ ở Văn Hoa Đường, cũng sẽ kể chuyện tổ mẫu, cha tớ và Côn ca nhi.”
Thư của cô ấy viết như chuyện phiếm thường ngày, Thần ca nhi rất thích cách này.
Thanh Thư hỏi: “Sức khỏe Điện hạ thế nào, vẫn tốt chứ?”
Nhắc đến Đại trưởng công chúa, Tiểu Du liền có chuyện nói không hết: “Cả ngày chê Yến ca nhi và Côn ca nhi làm ồn bà, nhưng không thấy lại đòi tìm, cứ như đứa trẻ già vậy.”
Thanh Thư nghe vậy, cười kể cho cô ấy nghe chuyện thú vị về Kỳ lão phu nhân: “Tính tình mợ tôi coi như tốt, nhưng vẫn thường xuyên bị dì bà chọc tức đến không nói nên lời. Có điều cữu cữu tôi rất lợi hại, bất kể dì bà sầm mặt thế nào ông ấy đều có thể dỗ bà vui vẻ.”
Chăm sóc người già thực ra quan trọng nhất là thành tâm và kiên nhẫn, về phương diện này nàng kém xa.
Tiểu Du cảm thấy mình lại học được vài chiêu.
Đi được nửa đường hai người phải chia tay, Tiểu Du nói: “Đợi tớ làm xong bản điều lệ, tớ sẽ cho người nhắn tin cho cậu, đến lúc đó cùng vào cung.”
“Tớ đợi tin cậu.”
Về đến nhà Thanh Thư vừa ngồi xuống, Phù Cảnh Hi đã đi tới: “Hiếu Hòa quận chúa tìm nàng có việc gì thế? Khó khăn lắm mới nghỉ được hai ngày còn kéo nàng đi dạo phố.”
Trong lời nói lộ ra vẻ bất mãn. Hiếu Hòa quận chúa này cũng quá không có mắt nhìn rồi, không biết hắn mới về sao!
Thanh Thư cười nói: “Sao thế, còn ghen nữa à? Là thiếp vừa hay muốn mua cho Yểu Yểu mấy bộ quần áo nên đi cùng cô ấy ra ngoài. Ba Tiêu, lấy quần áo ra cho lão gia thử xem.”
Phù Cảnh Hi nói: “Quần áo ta nhiều lắm rồi không cần mua.”
Thanh Thư nhìn hắn một cái nói: “Mấy bộ quần áo trước kia đều không vừa người nữa, hơn nữa bây giờ chàng đen đi mặc cũng không đẹp.”
Nếu là trước đây mặc không đẹp cũng không sao, nhưng bây giờ thân phận khác rồi ăn mặc không đẹp sẽ bị người ta chê cười, hơn nữa còn nói Thanh Thư không chăm sóc tốt cho hắn.
Thanh Thư ngồi xuống, cười hỏi: “Yểu Yểu học thuộc thơ chưa?”
Sắc mặt Phù Cảnh Hi khựng lại, nói: “Vừa nãy đang học thơ con bé đột nhiên kêu đau bụng, ta liền cho con bé về phòng nghỉ ngơi rồi.”
“Chữ luyện xong chưa?”
“Ta vừa chẳng bảo con bé không khỏe sao? Ta định đợi con bé khỏe rồi hẵng học thơ luyện chữ.”
Thanh Thư cười ha hả hai tiếng nói: “Lúc ngủ dậy còn khỏe mạnh, học thơ thì đau bụng, lời này chàng cũng tin? Phù Cảnh Hi, chàng dễ bị lừa từ bao giờ thế?”
“Con bé không khỏe thật mà, lúc nói với ta nước mắt cũng rơi xuống rồi. Thanh Thư, đọc sách quan trọng nhưng sức khỏe của con cái quan trọng hơn.”
Thực ra hắn cũng biết Yểu Yểu đang nói dối, nhưng nhìn con bé nước mắt lưng tròng thì không đành lòng.
Thanh Thư không nói chuyện với hắn nữa, bảo Ba Tiêu: “Gọi cô nương qua đây.”
Rất nhanh Yểu Yểu đã đến, nhìn thấy Thanh Thư con bé cúi đầu lí nhí: “Mẹ...”
Thanh Thư lấy bộ trâm cài và vòng tay mới mua bày ra thành một hàng, nói: “Trong vòng một canh giờ học thuộc bốn bài thơ, luyện hai khắc chữ đại tự, sau đó ôn tập lại bài vở mấy ngày trước. Làm được thì những thứ này cho con, không làm được mẹ mang đi tặng cho Thiến tỷ nhi.”
Thiến tỷ nhi là cháu gái nhà mẹ đẻ của Lan Hi, lớn hơn Yểu Yểu hai tuổi, ngày thường hai nhà đều có qua lại, hai đứa trẻ hay chơi cùng nhau.
Yểu Yểu không nói hai lời quay người đi vào thư phòng học bài.
“Nhìn xem, chạy còn nhanh hơn thỏ, đau bụng ở đâu ra.”
Phù Cảnh Hi lắc đầu nói: “Thanh Thư, Yểu Yểu vẫn là để nàng quản đi! Ta quản không được con bé.”
Nếu là con trai, không nghe lời hoặc tìm cớ lười biếng thì cho một trận roi. Nhưng con bé da thịt non nớt, ăn hai roi thì vết thương nửa tháng cũng không tan. Đương nhiên, quan trọng nhất là khi con bé nước mắt lưng tròng nhìn hắn, Phù Cảnh Hi cảm thấy mình có thể không xuống tay được.
Thanh Thư trừng mắt hạnh, nói: “Chàng chẳng phải còn nói muốn dạy con bé võ công sao?”
Phù Cảnh Hi lần này cũng không dám nói khoác nữa, lắc đầu nói: “Ta dạy không nổi con bé, nhưng ta sẽ tìm người đến dạy.”
Thanh Thư quay đầu đi, không muốn nói chuyện với hắn nữa.
