Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2044: Phúc Ca Nhi Vào Chùa, Nghịch Tử Giả Bệnh

Cập nhật lúc: 12/04/2026 21:19

Ngày hôm sau dùng xong bữa sáng, Thanh Thư liền bảo Tưởng Phương Phi đưa Phúc ca nhi đến chùa Cam Tuyền.

Năm ngoái ngày hai mươi lăm tháng chạp Cù tiên sinh đã đến Bình Châu, chỉ là ông không đi huyện Thái Phong mà trực tiếp vào ở chùa Cam Tuyền, đến giờ vẫn còn ở đó.

Yểu Yểu ôm Phúc ca nhi, nước mắt lưng tròng: “Ca, anh đừng đi, về nhà cùng bọn em đi mà.”

Phúc ca nhi cười nói: “Anh qua mấy tháng nữa sẽ về, đến lúc đó anh mang thật nhiều đồ ăn ngon đồ chơi hay cho em.”

Yểu Yểu nhịn không được rơi nước mắt, chỉ là có không nỡ Phúc ca nhi cũng vẫn phải đi. Đợi Phúc ca nhi lên xe ngựa, Yểu Yểu nhịn không được lớn tiếng gọi: “Ca, anh nhớ viết thư cho em nhé!”

Phúc ca nhi thò đầu ra nói: “Sẽ mà.”

Kỳ lão phu nhân nhìn thấy Thanh Thư không khỏi trách cứ: “Trong chùa cơm rau dưa đạm bạc, sao cháu nỡ để đứa bé đến đó ở chứ.”

Thanh Thư cười nói: “Trẻ con chịu chút khổ là tốt. Trước kia đưa Phúc ca nhi đến nông trang, nó biết lương thực không dễ kiếm nên từ đó không bao giờ bỏ thừa cơm nữa.”

Đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời rất bớt lo, Phúc ca nhi bây giờ cũng không cần nàng bận tâm nữa.

Cố lão phu nhân ở bên cạnh cười mắng: “Cháu còn không biết xấu hổ mà nói à? Chị à chị không biết đâu, cũng không biết vợ chồng nó dạy con thế nào, Phúc ca nhi không dám tiêu tiền bừa bãi, ra ngoài mua đồ đều phải mặc cả với người ta, Yểu Yểu thì tưởng trong nhà rất nghèo.”

Thanh Thư cảm thấy mình rất oan, cái này hoàn toàn là lỗi của Cảnh Hi.

Biết nguyên nhân xong, Kỳ lão phu nhân cười không ngớt: “Cháu phải cho Yểu Yểu biết, nhà của cháu là có tiền cũng không mua được.”

Thanh Thư cười tủm tỉm nói: “Cháu giải thích với con bé mấy lần rồi, nhưng nó đều không tin tưởng là cháu dỗ nó. Thôi, đợi nó lớn chút nữa sẽ biết.”

Trò chuyện một lúc, Thanh Thư nhìn đồng hồ đeo tay nói: “Bà ngoại, dì bà, giờ cũng không còn sớm nữa bọn cháu cũng phải khởi hành rồi.”

Chủ yếu là bây giờ đường trơn đi chậm, cho nên phải đi sớm.

“Đi thôi, ta tiễn các cháu.”

Thanh Thư ngăn lại không cho, nói: “Bên ngoài lạnh, dì bà và bà ngoại đừng tiễn nữa cứ ở trong nhà đi.”

Không nói Kỳ lão phu nhân, Cố lão phu nhân đầu tiên đã không đồng ý: “Lần này cháu về kinh còn không biết khi nào mới gặp lại, cứ để ta nhìn cháu thêm một lúc đi!”

Bà bây giờ xương cốt không bằng trước kia, thân thể không chịu nổi đường dài xóc nảy không đi được kinh thành, mà Thanh Thư bận rộn cũng không có thời gian về thăm bà.

Đi đến cửa lớn nhìn Cố lão phu nhân hai mắt đẫm lệ, mũi Thanh Thư cũng cay cay: “Bà ngoại, đợi cháu rảnh sẽ về thăm bà.”

Cố lão phu nhân xua tay, nói: “Mau đi đi!”

Đợi đoàn người đi rồi, Kỳ lão phu nhân kéo Cố lão phu nhân đang rưng rưng nước mắt nói: “Đừng khóc nữa, thật sự không nỡ như vậy đợi sang xuân em đi kinh thành, như vậy là ngày nào cũng có thể gặp bọn nó.”

Cố lão phu nhân lắc đầu nói: “Thôi, qua một thời gian nữa A Nhàn sẽ về, đến lúc đó hai mẹ con em về huyện Thái Phong.”

Kỳ lão phu nhân cũng không khuyên, đến tuổi này của các bà tự nhiên là sao cho thoải mái thì làm: “Hướng Địch nói nếu sang xuân chị không về Phúc Châu, nó sẽ đích thân đến đón chị. Nếu không thì chị đã cùng em về huyện Thái Phong dưỡng lão rồi.”

Bà vẫn thích ở lại đây, có người nói chuyện vui vẻ, đáng tiếc con trai không cho.

Cố lão phu nhân cười nói: “Đó là Hướng Địch hiếu thuận, chị à chị cứ biết đủ đi!”

Kỳ lão phu nhân cười nói: “A Lâm và Thanh Thư bọn nó cũng hiếu thuận, là tự em khăng khăng muốn ở lại huyện Thái Phong dưỡng lão. Chị là hết cách không lay chuyển được con lừa bướng bỉnh kia, nếu không thì đã ở biệt trang rồi.”

Cố Lâm đối với Cố lão phu nhân thì không có gì để nói, lão phu nhân bị bệnh ông ấy liền xin nghỉ ở nhà chăm sóc bà, mãi đến khi bệnh khỏi hẳn mới quay về làm việc.

Đương nhiên, trú quân không bận dễ xin nghỉ cũng là một nguyên nhân.

Cố lão phu nhân ừ một tiếng nói: “A Lâm quả thực rất hiếu thuận, chỉ là vợ nó…”

Kỳ lão phu nhân nói thẳng không kiêng dè: “Cái này không thể trách Nguyệt Hoa, chỉ có thể nói Cố Nhàn không biết chừng mực. Em cũng là từ con dâu mà lên, nếu có người ở trong nhà em chỉ tay năm ngón em có vui không? Em ấy à, cái gì cũng tốt chỉ là quá che chở nó, trước kia là vậy bây giờ vẫn vậy.”

Dù sao bà cũng không thích Cố Nhàn. Hồi nhỏ nhìn còn được lớn lên rồi thật là một lời khó nói hết, cũng may năm đó không gả cho Vọng Minh nếu không bà sợ sớm bị chọc tức c.h.ế.t rồi.

Cố lão phu nhân nói: “Lão tỷ tỷ, em cũng không giấu chị, em bây giờ thật sự rất lo lắng vạn nhất Thiếu Chu đi trước nó thì nó phải làm sao đây?”

“Lo bò trắng răng, Thanh Thư và Thanh Loan sẽ không bỏ mặc nó đâu.”

Cố lão phu nhân lắc đầu nói: “Thanh Thư sẽ không để nó đói rét nhưng sẽ không đón nó về bên cạnh phụng dưỡng. Thẩm Đào dù sao không phải con ruột, chắc chắn cũng sẽ không tận tâm tận lực như vậy.”

Kỳ lão phu nhân nói: “Đã lo lắng như vậy thì em bảo trọng thân thể cho tốt. Chỉ cần em còn, dù Thẩm Thiếu Chu mất rồi, có em che chở nó cũng có thể sống rất tốt.”

Cố lão phu nhân cũng muốn a, nhưng năm tháng không tha cho người: “Em năm nay đều bảy mươi hai rồi, có dưỡng thân thể tốt nữa cũng chẳng sống được mấy năm.”

Kỳ lão phu nhân biết đây là tâm bệnh của bà, nghĩ một chút nói: “Đợi lần sau Thanh Loan qua đây em nói với nó chuyện này, nếu tương lai Thẩm Đào đối xử với nó không tốt thì để Thanh Loan đón nó qua cùng chung sống.”

Cố lão phu nhân lắc đầu nói: “Thanh Loan còn có cha mẹ chồng đấy!”

“Kinh Nghiệp bên trên có anh trai, cha mẹ chồng chắc chắn là sống cùng con trưởng. Chuyện này ấy à, chỉ cần Thanh Loan và Kinh Nghiệp đồng ý là được.”

Cố lão phu nhân do dự một chút nói: “Vậy đợi Thanh Loan tết Đoan Ngọ qua đây em sẽ nói với nó.”

Thanh Loan đã đồng ý với bà, Đoan Ngọ sẽ qua đây cùng bà đón tết.

Sau bữa trưa, Mẫn thị qua nói với Kỳ lão phu nhân: “Mẹ, con muốn qua rằm cho Dập Dược cũng đến ở chùa Cam Tuyền.”

“Trong chùa cơm rau dưa đạm bạc khổ cực lắm, ngươi nỡ sao?”

Mẫn thị nói: “Con đây cũng là vì tốt cho Dập Dược.”

Kỳ lão phu nhân hỏi: “Nó mà viết thư cho ngươi kể khổ, ngươi có nhịn được không cho nó về không.”

“Nhịn được.”

Kỳ lão phu nhân cười một cái, nói: “Cũng đừng đợi hết rằm, ngày mai cho nó đi chùa Cam Tuyền luôn, cứ để nó ở cách vách Cù tiên sinh.”

“Vâng.”

Kỳ Dập Dược nghe nói Mẫn thị muốn hắn đi chùa Cam Tuyền khổ đọc, lập tức không chịu. Trong chùa đó đừng nói hồng tụ thiêm hương, ngay cả chút thịt cũng không thấy, hắn mới không thèm đi chịu cái tội đó.

Đáng tiếc lần này mặc kệ hắn nói ngon ngọt thế nào, Mẫn thị đều không buông lời. Thấy không thuyết phục được Mẫn thị, Dập Dược tung ra đòn sát thủ, giả bệnh, kêu gào đau đầu.

Đại phu đến, kê một đơn t.h.u.ố.c điều dưỡng thân thể rồi đi.

Chập tối, Mẫn thị nói với Kỳ lão phu nhân: “Mẹ, Dập Dược đau đầu dữ dội, ngày mai không thể đi chùa Cam Tuyền được.”

Kỳ lão phu nhân liếc bà ta một cái, trên mặt không có biểu cảm gì: “Thân thể là quan trọng. Ngươi cũng đừng đứng ở đây nữa, đi chăm sóc nó đi!”

Cố lão phu nhân lại nói: “Dập Dược không khỏe à, vậy để em đi xem sao.”

Kỳ lão phu nhân kéo tay bà, lắc đầu nói: “Bây giờ trời tối rồi đường khó đi, muốn xem thì đợi ngày mai đi!”

Mẫn thị phúc thân chào hai người rồi đi ra ngoài.

Cố lão phu nhân có chút kỳ quái hỏi: “Dập Dược không khỏe, sao chị một chút cũng không lo lắng thế?”

Kỳ lão phu nhân cười một cái, nói: “Cù tiên sinh là thầy giáo học thức uyên bác của thư viện Bạch Đàn, Tú Ảnh muốn cho nó đi chùa Cam Tuyền ở để được Cù tiên sinh chỉ điểm, sau đó nó liền đau đầu.”

……

Cố lão phu nhân chần chờ một chút vẫn nói: “Chị, chị sẽ không nghĩ sai chứ?”

Kỳ lão phu nhân cười nói: “Ba năm trước bảo nó đến thư viện học, học được nửa tháng nó liền suốt ngày kêu gào đau đầu, sau đó thì không đi nữa.”

Cố lão phu nhân vội vàng nói: “Thế này thì không được, chút khổ cực này cũng không chịu được sau này làm thế nào?”

Kỳ lão phu nhân ừ một tiếng nói: “Cho nên sang xuân em về Phúc Châu phải mang nó theo, để Hướng Địch nghiêm khắc quản giáo.”

Không phải bà không muốn quản, mà là bà tuổi cao rồi không có tinh lực lớn như vậy nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2032: Chương 2044: Phúc Ca Nhi Vào Chùa, Nghịch Tử Giả Bệnh | MonkeyD